Truyện ngôn tình showbiz Đạp đổ giới giải trí

Truyện Ngôn tình showbiz hài hước – Đạp Đổ Cả Giới Giải Trí – Yokopod

Team dịch: Hôm nay bạn đã gội đầu chưa

[Văn án]

Trong thời gian chiến tranh lạnh với kim chủ, tôi lỡ tay tát Tiểu Thanh Mai của anh ta.

Chỉ sau một đêm, scandal bủa vây khắp mạng xã hội.

Còn kim chủ của tôi thì im thin thít, chắc đột tử mất rồi.

Tức quá, tôi mở livestream, mắng luôn anh lên hot search.

【Chu Nghiễn Bạch á? Quen rồi, cũng chỉ có thế thôi.】

【Đúng vậy, là tôi đá anh ta trước đấy.】

【Cũng chẳng có gì ghê gớm, chỉ là già rồi, thể lực kém. Lần sau tôi đổi gu, kiếm sinh viên đại học trẻ khỏe hơn vậy.】

Ai cũng bảo tôi điên rồi, đến cả Chu Nghiễn Bạch mà cũng dám mắng.

Không lâu sau khi livestream kết thúc, cửa nhà tôi bị đập sập.

Chu Nghiễn Bạch mặt mày u ám bước vào, vừa nới lỏng cà vạt vừa ép tôi vào góc tường.

“Nói tôi nghe xem…” anh cúi xuống, giọng nguy hiểm: “em định tìm sinh viên trường nào?”

Bạn đang đọc truyện tại Yokopod. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!

Chương 1 Bạch liên hoa hắc hóa

Tôi là đóa bạch liên hoa yếu đuối nổi tiếng trong giới giải trí. Gương mặt thanh thuần, giọng nói mềm mại, tính tình dịu dàng thích giúp người. Hình tượng này tôi mất ba năm mới xây xong.

Chỉ trong một đêm sập sạch.

Gần đây tôi đang quay một bộ phim tiên hiệp. Giữa mùa đông rét cắt da, tôi phải mặc váy lụa mỏng bay qua bay lại trên dây cáp, thỉnh thoảng còn phải ngâm nước. Nói thật, quay xong mà chưa cảm lạnh nhập viện đã là kỳ tích y học.

Hôm đó, lúc tôi đang trang điểm thì thấy đạo diễn cúi gập người đón một cô gái bước vào phim trường. Cô ta ăn mặc tinh xảo từ đầu tới chân, khí chất viết rõ hai chữ: “không dễ chọc”.

Nghe nhân viên bàn tán, tôi mới biết cô ta là người bên phía nhà đầu tư, tên là Tô Tình. Tôi cũng chẳng để tâm lắm. Cho đến khi bắt đầu quay phim.

Tôi bị NG liên tục. Nếu thật sự là do diễn xuất có vấn đề thì dù quay lại một trăm lần tôi cũng không than nửa câu. Nhưng rất rõ ràng… không phải vậy.

Tô Tình cố tình muốn hành tôi. Cô ta thích thú nhìn tôi mặc váy mỏng, treo mình trên dây cáp giữa trời tuyết. Một cảnh bay đơn giản mà tôi phải diễn đến hai mươi ba lần. Đạo diễn ngượng đến mức không dám nhìn tôi.

Sự việc chưa dừng lại ở đó. Đến cảnh quay dưới nước, dù tôi diễn thế nào cô ta cũng lạnh nhạt phán một câu: “Cảm xúc chưa tới”. Tôi lạnh đến mức đầu óc choáng váng.

Tôi vốn không phải bánh bao mềm mặc người ta bóp méo. Bị chèn ép tới mức này mà còn nhịn nữa thì tôi nên đi tu luôn cho rồi. Tôi chủ động đi tìm Tô Tình.

“Cô Tô, tôi từng đắc tội cô sao?” – Tôi hỏi.

“Cô cũng xứng à?” – Tô Tình hừ lạnh, ánh mắt khinh miệt. “Không biết phải ngủ với bao nhiêu người mới bò được tới vị trí hôm nay nhỉ?”

Tôi ghét nhất kiểu bịa chuyện để sỉ nhục phụ nữ. Mặc kệ cô ta là ai, tôi chỉ biết nếu còn nhịn nữa thì người nhập viện chắc chắn là tôi. Vậy nên— Tôi tát cô ta một cái thật mạnh.

“Chát!”

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta: “Nếu mẹ cô chưa dạy cô cách nói chuyện tử tế, tôi không ngại dạy thay bà ấy một lần.”

Tôi quay người định đi, ai ngờ Tô Tình lao tới kéo tôi lại. Theo phản xạ, tôi hất tay ra. Không biết cô ta vấp phải cái gì, cả người loạng choạng rồi “tõm” một tiếng rơi thẳng xuống hồ.

Phim trường loạn thành một đống. Lúc Tô Tình được xe cấp cứu đưa đi, trợ lý tôi cuối cùng cũng điều tra xong thân phận cô ta.

Tô Tình: Tiểu thanh mai vừa mới về nước của Chu Nghiễn Bạch.

Mà Chu Nghiễn Bạch… chính là kim chủ của tôi.

Tôi: “…”

Xong đời thật rồi.

Ở bên Chu Nghiễn Bạch ba năm, tôi chưa từng nghe anh nhắc đến “bạch nguyệt quang” hay “tiểu thanh mai” nào cả. Giờ đột nhiên nhảy ra một người, đúng là khiến đầu tôi rối như tơ vò.

Tôi gọi điện: Tắt máy.

Tìm trợ lý: Không liên lạc được.

Lúc này tôi mới nhớ ra, trước khi vào đoàn phim, chúng tôi vừa cãi nhau một trận lôi đình. Anh muốn tôi bỏ phim để đi du lịch Bắc Âu, tôi từ chối. Anh bảo tôi coi sự nghiệp hơn anh, tôi bảo anh đừng can thiệp công việc của tôi.

Bình thường Chu Nghiễn Bạch luôn nhường nhịn, nhưng lần này… anh cắt đứt liên lạc thật.

Lòng tôi hơi nghẹn lại, nhưng tính bướng bỉnh vẫn trỗi dậy. Tôi nhắn cho anh hai tin:

【Không thèm để ý em nữa à? Anh ngầu dữ ha.】

【Hôm nay em lỡ tay đánh Tiểu Thanh Mai của anh đấy, anh không có ý kiến gì sao?】

Tin nhắn gửi đi như đá chìm đáy biển. Tôi bực bội ném điện thoại, lăn ra ngủ.

Sáng hôm sau, tôi bị tiếng gào của quản lý dựng dậy:

“Lâm Vãn Tinh! Em chọc nhà họ Tô kiểu gì mà để bọn họ đòi phong sát em rồi hả?!”

Chỉ sau một đêm, trên mạng ngập tràn tin xấu:

Xây dựng hình tượng giả tạo.

Được kim chủ bao nuôi.

Mắc bệnh ngôi sao, bắt nạt người trong đoàn phim.

Các nhãn hàng đòi hủy hợp đồng, kịch bản phim cũng bay màu. Nhà họ Tô muốn ép chết tôi, còn công ty quản lý thì nhỏ bé không đủ sức chống chọi.

Chị quản lý dè dặt bảo tôi đi nhờ Chu Nghiễn Bạch. Tôi vò đầu bực bội:

“Không nhờ. Bọn em đang chiến tranh lạnh. Cứ xem như chia tay rồi đi.”

Chị ấy bồi thêm một câu đau lòng: “Dù sao người em đánh cũng là Tiểu Thanh Mai của anh ta… Biết đâu anh ta lại bênh người ta?”

Tôi im lặng. Hình như cũng có lý. Đột nhiên tôi thấy mệt kinh khủng. Đây là lần thứ hai tôi đứng trước nguy cơ bị “phong sát”.

Lần đầu tiên bị phong sát là khi tôi mới debut. Một gã thiếu gia tên Giang Ngạn muốn “nuôi” tôi, bị tôi từ chối nên hắn thẹn quá hóa giận, tung tin đồn thất thiệt để dìm chết sự nghiệp của tôi.

Lúc ấy tôi còn trẻ, tính khí nóng nảy. Tôi nghĩ cùng lắm thì giải nghệ, sợ gì chứ?

Thế là tôi âm thầm canh ở hộp đêm mà Giang Ngạn hay lui tới. Chờ lúc hắn uống say đi ra… Tôi lấy bao bố trùm đầu hắn lại rồi tẩn cho một trận nhớ đời.

Chương 2: Lão nương đá anh trước

Ngay sau khi trùm bao bố đánh gã thiếu gia Giang Ngạn, tôi quay đầu lại và bắt gặp Chu Nghiễn Bạch. Anh tựa vào chiếc Maybach, áo sơ mi trắng bung cúc, khí chất “cực kỳ khó đụng”.

Lúc đó, tôi đã đưa ra một quyết định táo bạo nhất đời mình:

“Chu tổng, tôi đang thiếu một kim chủ. Anh có muốn nhận việc không?”

Anh bật cười, và thế là chúng tôi ở bên nhau. Ba năm qua, anh là chỗ dựa vững chắc nhất, giúp tôi lấy lại tài nguyên và khiến lũ ruồi muỗi phải tránh xa. Anh từng mắng tôi là đồ ngốc vì cứ thích tự mình chịu khổ mà không chịu dựa vào anh.

Chu Nghiễn Bạch thật sự rất đáng để khoe khoang. Chỉ tiếc… giờ anh chẳng thèm để ý tới tôi nữa rồi.

Tôi nằm bẹp trên giường vì sốt, điện thoại vẫn im lìm không một tin nhắn từ Chu Nghiễn Bạch. Trong khi đó, trên mạng lại dậy sóng.

Gã hề Giang Ngạn thừa cơ tôi đang thất thế đã mở livestream bôi nhọ, nói tôi quyến rũ hắn không thành, nói tôi sắp bị kim chủ đá nên phát điên. Cả mạng xã hội lại được dịp kéo tôi xuống bùn:

“Nôn thật sự, cứ tưởng nữ thần thanh thuần…”

“Chen chân vào hôn ước người khác!”

“Lâm Vãn Tinh cút khỏi giới giải trí đi!”

Cú đâm này của Giang Ngạn làm tôi tức đến tăng huyết áp. Tốt lắm, đúng là tự mình đâm đầu vào họng súng!

Trước khi xử lý kẻ thù, tôi phải xử lý “chuyện gia đình” trước. Tôi cầm điện thoại lên, gửi cho Chu Nghiễn Bạch một tin nhắn cuối cùng:

【Chu Nghiễn Bạch, anh giỏi thì cứ tiếp tục giả chết đi. Nhớ kỹ nhé, là lão nương đá anh trước!】

Gửi xong, tôi thuận tay xóa bạn tốt, chặn liên lạc một lèo. Chấm dứt. Dứt khoát.

Tôi mở livestream. Lượng người xem tăng vọt, bình luận chửi rủa chạy nhanh đến hoa mắt. Tôi chống cằm nhìn camera, mỉm cười cực kỳ thân thiện:

“Chào mọi người, tôi là Lâm Vãn Tinh. Hôm nay không bán hàng, không khóc lóc thanh minh. Tôi chỉ đơn thuần lên mạng chửi người thôi.”

“À đúng rồi, nếu sau này tôi có chết bất đắc kỳ tử thì nhớ báo công an. Tôi tuyệt đối không tự tử đâu.”

Khi số người xem đạt đỉnh điểm, tôi bắt đầu “khai đao” với Giang Ngạn:

“Nói về Giang Ngạn đi… Fan hắn đúng là xui tám đời. Tư tình với fan, chơi bời đủ kiểu. Hồi trước muốn quy tắc ngầm tôi không được nên giờ bịa chuyện.”

Tôi nhìn màn hình, bật cười khinh bỉ:

“Nhìn cái mặt hắn… mà tôi cũng nuốt nổi thì chắc bệnh viện thẩm mỹ nên đóng cửa luôn rồi.”

Bình luận lập tức nổ tung: “HAHAHAHA”, “Chị đẹp combat đỉnh quá!”, “Lần đầu thấy minh tinh xé mặt trực tiếp thế này!”

Tôi trợn trắng mắt: “Cười cái gì mà cười. Còn nhiều màn hay lắm.”

Sau khi xử lý xong Giang Ngạn, tôi bắt đầu lật danh sách những kẻ đã thả tim cho hắn. Nguyên tắc của tôi rất đơn giản: Tôi mà không vui, thì tất cả mọi người cũng đừng hòng yên ổn.

Ngôi sao họ Trần (ngây thơ): Ép bạn gái phá thai 3 lần, bậc thầy PUA. Kiến nghị khai trừ khỏi loài người.

Ảnh đế họ Chu (lịch thiệp): Chuyên gia chơi trò “sổ liên lạc tập thể”, sở thích đặc biệt với các fan nam.

Tiểu hoa họ Cố (thanh thuần): Bí mật sinh hai đứa con ở nước ngoài, mỗi đứa một ông bố nhưng chung một bà mẹ.

Lão diễn viên họ Triệu (chồng quốc dân): Dẫn tiểu tam, tiểu tứ sang Thái Lan chơi trò “ba người” lúc vợ mang thai.

Ảnh đế họ Lý (sạch sẽ): Mỗi đoàn phim đổi một “vợ hờ”. Khăn lau nhà còn sạch hơn anh ta.

Dân mạng nổ tung: “Mấy studio PR chắc đang đạp máy may tới tóe khói luôn quá!”

Điện thoại tôi reo liên tục: Quản lý, công ty, đội ngũ PR của các nghệ sĩ… Tôi nhìn màn hình rung bần bật rồi tắt nguồn luôn.

Hôm nay dù trời có sập cũng không cản nổi tôi phát điên. Nữ chính sảng văn có thể mở hack, tại sao tôi không được? Tôi chụp màn hình hết rồi, đừng hòng unlike mà thoát!

Giữa lúc cao trào, thủy quân bắt đầu spam câu hỏi về mối quan hệ giữa tôi và Chu Nghiễn Bạch để dồn tôi vào đường cùng. Họ tưởng tôi sợ? Không, tôi còn đang muốn mắng anh ta đây này.

Tôi chống cằm, cười ung dung:

“Chu Nghiễn Bạch à? Từng yêu rồi. Cũng chỉ có thế thôi.”

“Giờ là trai cũ rồi. Với lại… là tôi đá anh ta trước.”

Cả màn hình đứng hình. Tôi tiếp tục bổ thêm một nhát dao chí mạng:

“À thì cũng chẳng có gì nghiêm trọng. Chỉ là lớn tuổi rồi… kỹ thuật hơi kém.”

“Sau này chắc tôi chuyển sang hẹn hò sinh viên đại học. Trẻ trung, nghe lời… quan trọng nhất là khỏe.”

Cư dân mạng nghẹn họng tập thể: “Cô ấy có biết mình đang nói ai không trời?”, “Đại lão bị chê kỹ thuật kém công khai luôn!!!”

Nhìn bình luận phát điên, tôi bỗng thấy hơi chán. Người cần chửi đã chửi xong, drama tung cũng đủ. Tôi ngáp một cái:

“Được rồi. Tôi đi ngủ đây.”

Tôi trực tiếp tắt phát sóng, mặc kệ đám đông đang gào khóc giữ người. Chửi xong là chạy.

Rõ ràng lúc livestream còn náo nhiệt muốn nổ tung, vậy mà vừa tắt phát sóng, cả căn phòng lập tức yên ắng đến mức khó chịu. Tôi vừa định mở nguồn điện thoại để nghe quản lý mắng thì…

Rầm——!

Cửa nhà mình bị người ta tháo xuống luôn rồi. Ngoài cửa, Chu Nghiễn Bạch đang đứng đó. Anh mặc sơ mi đen, cà vạt nới lỏng hờ hững, ánh mắt đầy sự thiếu kiên nhẫn.

Chu Nghiễn Bạch bước vào nhà như đi vào nhà mình, tiện tay ném áo vest lên sofa, từng bước ép sát về phía tôi. Giọng anh trầm thấp:

“Nào. Giải thích cho tôi nghe xem… Em định quen nam đại học nào?”

Chương 3: Bạn cùng nhà bất đắc dĩ

Tôi bị anh ép lùi sát tường, mùi hương tuyết tùng quen thuộc bao phủ lấy tôi. Tôi ngẩng đầu trừng anh:

“Với kim chủ cũ thì còn gì để nói?”

“Kim chủ?” – Chu Nghiễn Bạch cười như không cười. “Không phải em nói với cả thiên hạ là từng yêu tôi à? Kim chủ thì làm gì có tình cảm.”

Anh bật cười vì tức, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi:

“Lâm Vãn Tinh. Em có thể nhớ giùm tôi… tôi là bạn trai em không?”

Tôi lạnh lùng quay mặt đi, trách anh mất tích suốt hai ngày trời. Lúc này Chu Nghiễn Bạch mới khẽ thở dài giải thích: Công ty có nội gián, khu vực đàm phán bị chặn sóng hoàn toàn. Anh thừa nhận lỗi lầm và xin lỗi vì đã ép tôi hủy công việc trước đó.

Thật ra, tôi đã mơ hồ đoán được là do công việc, nhưng cái cảm giác bị bỏ mặc không tin tức thực sự rất khó chịu. Dù lời giải thích hợp lý, tôi vẫn chưa muốn tha thứ dễ dàng.

Tôi lôi chuyện cô nàng thanh mai trúc mã ra để chất vấn. Chu Nghiễn Bạch day trán bất lực:

“Tôi lớn hơn cô ta ba tuổi, như vậy cũng tính là thanh mai trúc mã à? Người nhà từng nhắc tới chuyện liên hôn, nhưng tôi từ chối rồi. Cô ta cũng chẳng muốn cưới tôi.”

Tôi hừ lạnh, đẩy anh ra cửa. Nhưng đẩy tới nửa đường mới sực nhớ… cửa đã bị anh tháo mất rồi!

Tôi gào lên: “Chu Nghiễn Bạch! Anh có bệnh à?! Giờ cửa không còn, anh bảo tôi sống kiểu gì?”

Anh liếc tôi một cái, giọng cực kỳ bình tĩnh:

“Lâm Vãn Tinh. Em còn không tự hiểu tính mình à? Nếu tôi không tháo cửa… thì cả tuần này tôi cũng đừng hòng gặp được em.”

Tôi: “……”

Cửa nhà hỏng, tôi và Chu Nghiễn Bạch đành chuyển sang căn hộ cao cấp ở trung tâm. Dù miệng thì nói “đá” anh ta ra sofa, nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy… tôi lại thấy mình đang ngoan ngoãn cuộn tròn trong lòng anh như mèo con.

Hiện tại, quan hệ của chúng tôi là: “Chưa làm lành nhưng vẫn ở chung”.

Trước khi đi làm, anh đòi hôn, tôi đáp lại bằng một cái tát nhẹ. Tôi bắt đầu những ngày “nghỉ phép cưỡng chế”, nằm dài làm cá muối và mặc kệ thiên hạ ngoài kia đang đoán xem bao giờ tôi bị phong sát.

Rảnh rỗi sinh nông nổi, tôi vào thư phòng lục lọi và vô tình thấy một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là một chiếc nhẫn và một bản kế hoạch cầu hôn.

Hóa ra, chuyến đi Bắc Âu vào tháng 4 mà anh từng nhắc đến không phải là du lịch đơn thuần. Anh muốn cầu hôn tôi dưới ánh cực quang.

Thảo nào hôm đó khi tôi từ chối, anh lại nổi giận đến thế. Cảm giác hối hận và rối bời bắt đầu len lỏi vào tim tôi.

Tôi ngồi thừ ra, nhớ lại ba năm qua. Người ta nói tôi “leo giường”, nói tôi bán mình đổi tài nguyên. Nhưng nếu chỉ vì tiền, tôi đã không ở lại bên anh lâu đến thế.

Chu Nghiễn Bạch chưa bao giờ cư xử như một kim chủ thông thường. Tôi nhớ lần ở buổi đấu giá, khi bị một gã đàn ông buông lời bẩn thỉu, Chu Nghiễn Bạch đã hất thẳng ly champagne vào mặt gã đó:

“Miệng bẩn như vậy… nên rửa cho sạch. Không rửa được thì… khâu lại cũng được.”

Trên đường về hôm đó, anh không dỗ dành mà lại mắng tôi:

“Hồi trước đánh người còn biết trùm bao tải. Giờ bị sỉ nhục lại đứng im như tượng? Lần sau gặp loại đó, tháo giày cao gót ra mà xử. Một phát thôi, cũng đủ nhớ cả đời.”

Anh còn bắt tôi đi học Karate chỉ để đảm bảo rằng dù không có anh, tôi cũng không bị ai bắt nạt. Từ đầu đến cuối, anh chưa từng coi mình là kim chủ. Anh coi mình là người đàn ông của tôi.

Đang chìm trong suy nghĩ thì quản lý gọi điện gào thét:

“Mở Weibo ngay!! Chu tổng lên hot search rồi!! Khí chất bùng nổ luôn!! Hai người đúng là cặp trời sinh!!”

Tôi nghe xong, lặng lẽ tắt máy. Hôm nay, tôi không muốn tiếp nhận thêm bất cứ thông tin nào từ thế giới bên ngoài nữa. Tôi cần thời gian để đối mặt với trái tim mình.

Bạn đang đọc truyện tại Yokopod. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!

Weibo sập thật rồi! Top 10 hot search sáng rực như pháo hoa. Những nghệ sĩ hôm qua còn mạnh miệng đòi kiện tôi, giờ đều bị bóc phốt ngược sạch sẽ: từ video riêng tư đến lịch sử PUA, thậm chí có kẻ còn đối mặt với cảnh “ăn cơm tù”.

Tôi biết thừa, ngoài Chu Nghiễn Bạch ra, không ai có đủ gan và năng lực để tung một đòn chí mạng, sạch trơn không sót một ai như thế. Anh không chỉ dọn dẹp scandal cho tôi mà còn trực tiếp “chống lưng” trước toàn thiên hạ.

Tôi chen chân vào buổi livestream phỏng vấn của Chu Nghiễn Bạch. Trước câu hỏi về mối quan hệ giữa hai người, anh thản nhiên đáp:

“Cô ấy là kim chủ của tôi.”

Cả MC lẫn khán giả đều “hóa đá”. Anh cười khẽ giải thích:

“Tiền trong nhà cô ấy quản. Thẻ ngân hàng của tôi cũng ở chỗ cô ấy. Gọi là kim chủ… cũng không sai.”

Anh còn khẳng định chắc nịch là chưa từng chia tay, chỉ là anh lỡ chọc giận và hiện tại đang trong giai đoạn… “khúm núm dỗ dành”.

Khi được hỏi Lâm Vãn Tinh là người như thế nào, Chu Nghiễn Bạch bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường. Anh kể về một Lâm Vãn Tinh đầy nghị lực:

Là diễn viên nghiêm túc, có thể chịu khổ vì vai diễn.

Lớn lên từ viện phúc lợi, âm thầm làm từ thiện để đáp lại cuộc đời.

Và cuối cùng là câu nói khiến trái tim tôi hẫng một nhịp:

“Cô ấy là Vãn Tinh. Ngôi sao lúc hoàng hôn. Ở đâu cũng sẽ tự mình sáng lên.”

Video phỏng vấn leo thẳng Top 1 Trending. Cư dân mạng bắt đầu “phát điên”:

“Mắt anh ấy sáng như đèn pha khi nhắc đến cô ấy kìa!”

“Khoan đã, anh ấy không phủ nhận ‘kỹ năng kém’ luôn hả?? Là thật hay giả??”

“Đàn ông kém thì bỏ đi chị em, để tôi chịu đựng thay cho!”

Nhìn dòng bình luận phá giá thị trường tình yêu, tôi chỉ biết tắt máy thở dài. Tên họ Chu này, miệng lưỡi đúng là quá đáng thật.

Tôi ngồi im một lúc, tay che mắt để giấu đi sự bối rối. Nói vài câu thôi mà làm người ta… hơi rung động thật rồi.

Sau một hồi suy nghĩ, tôi nhẹ nhàng đưa ra quyết định cuối cùng cho cuộc chiến tranh lạnh này: “Thôi vậy. Tối nay cho anh ta ngủ lại phòng chính.”

Chương 4: Quyền lực của đồng tiền

Sau cơn bão, quản lý báo tin vui: Các thương hiệu không những không hủy hợp đồng mà còn tranh nhau nâng cấp hợp tác. Cô ấy sợ tôi bị “sang chấn tâm lý”, nhưng tôi đáp ngay: “Nhận chứ!”.

Nhân lúc đang hot mà không kiếm tiền thì đúng là có lỗi với bản thân. Có tiền thì khó chịu cái gì? Muốn khó chịu á? Cũng được thôi — miễn là trả đủ!

Tôi và Chu Nghiễn Bạch chính thức làm lành. Nhưng cái cách anh ấy làm lành đúng là khiến người ta cạn lời. Những câu hỏi anh chưa trả lời trong buổi phỏng vấn, anh chọn cách trả lời trực tiếp trên giường:

“Anh kém chỗ nào?”

“Chuyện này không cần giải thích với thiên hạ. Chỉ cần chứng minh với em là đủ, đúng không?”

Tôi xin khẳng định lại: Chu Nghiễn Bạch đúng là cái đồ quá đáng! Từ nay tôi không bao giờ dám nói linh tinh về “kỹ thuật” của anh nữa. Thật sự.

Tại một bữa tiệc, tôi lại gặp Tô Tình. Cô ta hầm hầm chặn đường tôi để trút giận:

“Cô biến tôi thành trò cười cả giới rồi! Bây giờ ai cũng nói Chu Nghiễn Bạch thà chọn diễn viên chứ không thèm liên hôn với tôi!”

“Tôi bị mất mặt cực kỳ!”

Tôi lạnh lùng đáp trả: “Cô thấy mất mặt nên bắt cả đoàn phim đứng giữa trời tuyết quay đi quay lại cho vui à? Đem người khác ra trút giận thì hay ho lắm sao?”

Tô Tình ấm ức kể lể việc cô ta bị mất chiếc siêu xe sắp tới tay và cho rằng tôi đã “mách lẻo bên gối”. Về nhà hỏi Chu Nghiễn Bạch, tôi mới ngã ngửa: Anh chỉ “tiện tay” nói vài câu với phụ huynh cô ta, thế là thẻ bị khóa ngay lúc thanh toán.

Tôi chỉ biết xoa trán. Cứ tưởng là nữ phụ ác độc level boss, ai ngờ lại là một cô nàng “bạch liên phiên bản thiếu não”.

Tôi từ chối dự án mới để đi biển “reset cuộc đời”. Chu Nghiễn Bạch lần này cũng rũ bỏ hình tượng tổng tài nghiêm túc, mặc áo thun trắng và quần short nhìn trẻ trung hơn hẳn.

Chúng tôi ở biển suốt một tuần. Tôi định đăng Weibo để duy trì tương tác, ai ngờ vừa mở lên đã thấy mình lại lên Trending. Tưởng chuyện gì lớn lao, kết quả… chỉ là một tấm ảnh.

Chiều hôm đó, tôi thấy một loài hoa màu xanh rất đẹp trên cây. Ban đầu tôi định nhờ Chu Nghiễn Bạch hái giúp, ai ngờ anh lại vỗ vai bảo tôi: “Lên đây. Ngồi lên vai tôi cho tiện.”

Và đúng khoảnh khắc đó, tôi bị fan bắt gặp. Bức ảnh lên mạng chỉ sau vài phút: Chu Nghiễn Bạch mặc áo thun trắng, vững chãi như núi, tay trái cầm ly kem, tay phải giữ chặt eo tôi. Còn tôi thì váy hoa bay nhẹ trong gió biển, tay vươn ra hái hoa.

Cư dân mạng bùng nổ: “Mỹ nhân kim chủ + vệ sĩ đẹp trai = Visual đỉnh của chóp!”. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ lưu ảnh về máy.

Tối hôm sau, chúng tôi hẹn nhau ăn cơm bên bờ biển. Chu Nghiễn Bạch đứng đó, sơ mi tháo lỏng cà vạt, nổi bật dưới ánh hoàng hôn. Tôi ôm bó hoa, giấu sẵn hai chiếc nhẫn bên trong, tim đập nhanh đến mức muốn phản chủ.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh:

“Chu tổng. Dạo này em không thiếu kim chủ nữa rồi. Chỉ thiếu một ông chồng thôi. Anh có muốn cân nhắc không?”

Thấy anh im lặng, tôi sốt ruột nhét bó hoa vào ngực anh, ra lệnh: “Quỳ xuống. Đổi lại anh cầu hôn em đi.”

Chu Nghiễn Bạch bật cười bất lực nhưng đầy dịu dàng. Anh quỳ một gối xuống, rất nghiêm túc:

“Anh chậm một bước rồi. Nhưng rất vui vì được nghe câu trả lời của em theo cách này.”

“Lâm Vãn Tinh. Tiếp tục phát sáng nhé. Phát sáng trong quãng đời còn lại của anh. Làm vợ anh được không?”

Khoảnh khắc anh đeo nhẫn vào tay tôi, ánh kim cương phản chiếu rực rỡ hơn cả cực quang từng tưởng tượng. Chúng tôi đã có câu trả lời từ lâu, nhưng mắt vẫn không kìm được mà đỏ lên.

Sáng sớm hôm sau, Chu Nghiễn Bạch kéo tôi thẳng đến Cục Dân chính, trở thành cặp đôi đầu tiên lấy giấy đăng ký trong ngày. Tôi đăng Weibo:

【Chúc mừng vệ sĩ đẹp trai chính thức lên chức】

PHẦN 5: NGOẠI TRUYỆN NAM CHÍNH

Thật ra, lần đầu Chu Nghiễn Bạch gặp Lâm Vãn Tinh không phải trong giới giải trí, mà là bốn năm trước tại một viện phúc lợi.

Anh thấy một cô sinh viên thông minh, chăm chỉ, đang nghiêm giọng dạy dỗ lũ trẻ về bài tập và kẹo socola. Cô nỗ lực kiếm tiền không chỉ cho bản thân mà còn để giúp đỡ những đứa trẻ khác có cơ hội đi học.

Cái tên “Lâm Vãn Tinh” đã được anh ghi nhớ từ ngày đó. Để rồi khi gặp lại giữa ánh đèn rực rỡ của buổi tiệc, anh nhận ra: Ngôi sao ấy vẫn luôn rực rỡ như cũ.

Trong buổi tiệc năm đó, cô đi theo quản lý kính rượu từng bàn, cúi đầu ngoan ngoãn đến mức như muốn hòa tan vào không khí. Từ đầu đến cuối, cô không hề liếc nhìn tôi lấy một lần, thậm chí còn khéo léo né tránh mọi cơ hội để tiếp cận bàn của tôi.

Tôi chợt nhớ lời viện trưởng — cô rất thông minh. Thông minh, xinh đẹp, lại biết tiến lùi đúng lúc. Nếu cứ đi từng bước vững vàng, chuyện cô nổi tiếng chỉ là vấn đề thời gian. Không biết từ lúc nào, ánh mắt tôi bắt đầu vô thức dừng lại trên người cô, thậm chí tôi còn lén xem tất cả những bộ phim cô đóng.

Có lẽ, tôi đã động lòng sớm hơn cả chính mình tưởng tượng.

Một người lăn lộn thương trường từ năm mười tám tuổi như tôi lần đầu tiên phát hiện: Chuyện tình cảm còn khó hơn đàm phán hợp đồng.

Tôi bắt đầu lập kế hoạch theo đuổi nhưng cứ đắn đo mãi: chỗ này không ổn, chỗ kia chưa đúng thời điểm. Tôi thậm chí còn lo lắng: “Nếu cô ấy từ chối thì sao? Dù gì mình cũng lớn hơn cô ấy tận 5 tuổi.”

Chưa kịp nghĩ ra phương án B thì công việc bủa vây khiến dự định bị gác lại. Đến khi quay đầu nhìn lại, tôi phát hiện có kẻ muốn “quy tắc ngầm” cô ấy.

Cô vẫn luôn sống động và rực rỡ như thế. Cái trò trùm bao bố đánh người đó, ngoài cô ra chắc chẳng ai dám làm. Cô luôn tưởng lần gặp tôi đêm đó là tình cờ, nhưng thực ra… là tôi cố ý đứng đó chờ cô.

Tôi từng tháo cà vạt, ép cô vào tường rồi gặng hỏi về “nam sinh đại học”, cũng là tôi âm thầm dọn sạch mọi rắc rối sau lưng cô. Tôi định khiến Giang Ngạn biến mất hoàn toàn, nhưng cuối cùng nể mặt người trung gian nên chỉ cảnh cáo — coi như cho hắn một con đường sống.

Điều tôi không ngờ nhất là cô lại thật sự chỉ coi tôi là kim chủ. Thậm chí đôi khi còn chẳng được là kim chủ, mà chỉ là một người “có tiền thì dùng”.

Tôi im lặng ba giây, rồi quyết định chấp nhận sự thật này. Được thôi. Kim chủ thì kim chủ.

Cô coi tôi là kim chủ, còn tôi coi cô là bạn đời. Tính ra… cũng rất hợp.

Hết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *