Truyện Phục tùng dưới váy đại tiểu thư

Truyện Phục tùng dưới váy đại tiểu thư – Ngôn tình ngược, yêu thầm

Truyện Ngôn tình ngược, yêu thầm – Phục tùng dưới váy đại tiểu thư – Yokopod

Truyện Phục tùng dưới váy đại tiểu thư – Ngôn tình ngược, yêu thầm

Team dịch: Hôm nay bạn đã gội đầu chưa

[Văn án]

Tôi là đại tiểu thư đỏng đảnh có tiếng của giới thượng lưu Bắc Kinh.

Ngày Tạ Lâm cùng mẹ hắn xách vali bước vào nhà tôi, tôi đá thẳng vào vali của hắn.

“Chó hoang từ xó xỉnh nào chui ra thế? Cũng xứng để bản tiểu thư gọi là anh trai à?”

Hắn không nói tiếng nào, chỉ lặng lẽ dựng vali dậy. Cái vẻ nhẫn nhịn ấy khiến tôi càng ngứa mắt.

Sau khi dọn vào nhà, Tạ Lâm bị tôi sai tới sai lui. Kỳ lạ là hắn chẳng hề than phiền lấy nửa câu.

Cho đến một lần, tôi say mèm được bạn học nam đưa về. Vừa bước qua cửa, Tạ Lâm đã kéo mạnh tôi vào lòng.

“Tên chó chết! Anh làm tôi đau, buông ra!”

Tôi còn chưa kịp vùng vẫy thì hắn đã bế thốc tôi lên, ném lên giường. Hắn tháo thắt lưng, trói hai tay tôi lên đầu giường.

Hắn ghé sát tai tôi, hơi thở nóng rực.

““Đại tiểu thư… chó hoang làm sao biết nghe lời.”

Bạn đang đọc truyện tại Yokopod. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!

Chương 1 Ngoan ngoãn phục tùng

Tôi là Giang Thư Du, đại tiểu thư đỏng đảnh có tiếng của giới thượng lưu Bắc Kinh. Cái danh hiệu “công chúa ngang ngược” này chẳng phải tự phong, mà là do đám người xung quanh bị tôi hành hạ đồng lòng “ban tặng”.

Kỳ nghỉ hè năm lớp mười hai, cuộc sống nhung lụa của tôi xuất hiện một vết nứt lớn. Ba tôi dẫn về nhà một người phụ nữ tên Mạnh Ngư – nữ thư ký tại công ty ông – cùng đứa con trai lớn hơn tôi một tuổi: Tạ Lâm.

“Tiểu Du, đây là dì Mạnh và anh trai con, Tạ Lâm.”

Ba tôi nắm tay người phụ nữ ấy, giọng điệu dịu dàng đến mức khiến tôi nổi da gà. Mẹ tôi mất chưa bao lâu, bà ta đã ung dung bước vào cửa. Tôi lạnh nhạt mỉa mai: “Bản tiểu thư không có hứng nhớ tên mấy món hàng giảm giá.”

Mặc cho ba trách mắng, tôi quay sang nhìn “vật phẩm khuyến mãi” đi kèm. Tạ Lâm có gương mặt rất đẹp, nhưng lại cao đến mức khiến tôi phải ngẩng đầu mới nhìn thấy mặt. Mà tôi thì ghét nhất là phải ngước nhìn người khác.

Ngay khi hắn xách vali bước vào nhà, việc đầu tiên tôi làm là tung một cú đá thẳng vào cái vali của hắn: “Con chó hoang từ xó xỉnh nào chui ra thế? Cũng xứng để bản tiểu thư gọi là anh trai à? Cút sang một bên, đừng chắn đường tôi!”

Hắn không nói tiếng nào, chỉ lặng lẽ dựng vali dậy. Cái vẻ nhẫn nhịn ấy không làm tôi nguôi giận, ngược lại càng khiến tôi ngứa mắt.

Sau khi dọn vào nhà, Tạ Lâm trở thành mục tiêu trút giận duy nhất của tôi. Tôi sai hắn tới sai lui như osin không lương. Kỳ lạ là hắn chẳng hề than phiền nửa câu, luôn ngoan ngoãn như một chú cún.

Một buổi tối, tôi trốn trong phòng ôm bức thư cũ của người mẹ quá cố mà khóc. Nghe tiếng gõ cửa gọi xuống ăn cơm của Tạ Lâm, tôi bực bội ném con thú bông ra cửa. Hắn mở cửa, đón lấy món đồ chơi rồi bước tới đặt lại đầu giường.

Tôi hất cằm, giơ bàn chân sơn đỏ chói đạp lên đầu gối hắn, kiêu ngạo ra lệnh:

“Đi xỏ dép cho bản tiểu thư.”

Tôi muốn hắn nổi điên, muốn hắn phản kháng để có cớ đuổi cả hai mẹ con hắn đi. Nhưng Tạ Lâm chỉ cúi đầu, vành tai đỏ lên một cách khả nghi. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân tôi, cẩn thận xỏ dép. Bàn tay hắn ấm đến mức khiến lòng tôi có một cảm giác lạ lẫm, khiến tôi phải đá thêm cái nữa để che giấu sự bối rối:

“Xong rồi thì tránh ra! Nhớ kỹ, sau này anh chỉ được phép đi phía sau tôi.”

Tôi cứ ngỡ mình đã thuần hóa được hắn, cho đến một lần tôi say mèm và được bạn học nam đưa về nhà. Vừa bước qua cửa, Tạ Lâm – người vốn luôn cam chịu – bỗng biến thành một kẻ khác hẳn. Hắn thô bạo kéo mạnh tôi vào lòng.

“Tên chó chết! Anh làm tôi đau, buông ra!”

Tôi còn chưa kịp vùng vẫy thì đã bị hắn bế thốc lên, ném thẳng xuống giường. Trước ánh mắt kinh hoàng của tôi, Tạ Lâm tháo thắt lưng, trói chặt hai tay tôi lên đầu giường. Hắn ghé sát tai tôi, hơi thở rực nóng, giọng nói dịu dàng nhưng đầy nguy hiểm:

“Đại tiểu thư… Chó hoang làm sao biết nghe lời.”

Mãi về sau tôi mới biết, đống đồ lót tôi tưởng mình làm thất lạc chưa từng “mọc chân bỏ trốn”. Chúng chỉ là bị một con chó hoang biến thái nào đó lén tha về tổ mà thôi.

Trên bàn ăn, Mạnh Ngư thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho tôi. Món nào bà ta gắp sang, tôi đều thản nhiên gắp ra vứt sang một bên.

“Tiểu Du, đừng lãng phí.” Ba tôi nhíu mày. “Mấy món này đều do anh Tạ Lâm của con tự tay làm đấy.”

Tôi đang lười biếng đảo cơm trong bát thì khựng lại. Hắn làm?

Ba tôi, Giang Chính An, gật đầu đầy tự hào như vừa nhặt được báu vật: “Tiểu Lâm không chỉ nấu ăn ngon mà học hành còn rất giỏi. Năm nay nó đỗ Đại học Bắc Kinh. Con cũng sắp lên lớp mười hai rồi, vừa hay để nó kèm cặp.”

Tôi liếc nhìn Tạ Lâm. Cái vẻ ngoan ngoãn cúi đầu của hắn lập tức khiến tôi nảy ra ý đồ xấu. Tôi nở một nụ cười ngọt ngào, đứng dậy bước tới cạnh hắn. Ngay trước mặt cả nhà, tôi trút toàn bộ cơm thừa trong bát mình vào bát hắn, tiện tay cắm thêm cái xương gà vừa gặm sạch vào giữa đống cơm.

“Thưởng cho anh đó.” Tôi ghé sát tai hắn, hạ giọng: “Ăn nhiều vào, mới có sức hầu hạ… à nhầm, kèm cặp bản tiểu thư.”

Tôi tiện tay xoa đầu hắn hai cái như vuốt ve một chú chó nhỏ. Tạ Lâm khựng lại, rồi khẽ đáp: “…Cảm ơn.”

Giọng nhỏ đến mức như gió thoảng, bỏ mặc sau lưng tiếng quát giận dữ của ba, tôi nhanh chân chuồn thẳng lên lầu.

Sau bữa tối, Tạ Lâm gõ cửa phòng tôi: “Đại tiểu thư, tôi đến kèm học.”

Hắn đứng ngay ngắn ngoài cửa, không dám tự tiện bước vào. Cái dáng vẻ dè dặt ấy khiến tôi cực kỳ hài lòng. Xem ra công cuộc “huấn luyện chó hoang” bước đầu đã có hiệu quả.

Trong phòng, mùi nước giặt hương cam từ người hắn thoang thoảng, sạch sẽ ngoài dự đoán. Tôi không khách khí, thản nhiên gác chân lên đùi hắn, gót chân cố ý đá nhẹ vào bắp chân săn chắc: “Này, bóp chân cho tôi.”

Tạ Lâm khẽ nuốt nước bọt, giọng hơi khàn: “Đại tiểu thư… chúng ta còn phải học.”

“Một tay cầm bút, tay còn lại để trưng à? Không làm được thì cút.”

Hắn im lặng, rồi ngoan ngoãn đưa tay đặt lên chân tôi. Lực đạo vừa phải, nhưng đùi hắn nóng ran, khiến tôi thấy khó chịu.

Phải thừa nhận, Tạ Lâm rất có năng khiếu dạy học. Suốt một tháng sau đó, mọi việc tôi lười làm đều ném cho hắn: lấy bưu phẩm, nấu cơm, xách túi, pha nước… Hắn như một robot được lập trình sẵn, chỉ cần tôi ra lệnh, hắn sẽ dịu dàng đáp: “Được.”

Tối hôm đó, tôi tắm xong mới phát hiện mình quên mang đồ. Gọi Tạ Lâm mãi không thấy trả lời, tôi bực bội quấn khăn tắm, hùng hổ xông ra ngoài tìm hắn.

Vốn dĩ nhà có phòng ngủ tử tế, nhưng do tôi phản đối, Tạ Lâm phải chuyển vào căn phòng cải tạo từ kho chứa đồ. Ngay ngày đầu, tôi còn đặt luật: Cửa phòng hắn không được khóa, bản tiểu thư muốn vào lúc nào thì vào.

Tôi đẩy mạnh cửa mà chẳng buồn gõ. Để rồi ngay sau đó, tôi đứng chết trân tại chỗ.

Tạ Lâm đang ngồi trước bàn học, laptop mở hiện lên mấy tấm ảnh mờ mờ của một cô gái. Còn bàn tay trắng thon dài của hắn… đang ứ ứ, dù chưa từng làm nhưng tôi vẫn hiểu đó là gì.

“…Đại tiểu thư?”

Tạ Lâm quay đầu lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn. Hắn vội gập laptop, cuống quýt chỉnh lại quần áo. Nhìn bộ dạng luống cuống của hắn, tôi lạnh lùng bật cười mỉa mai:

“Chó hoang đúng là chó hoang. Lúc nào cũng có thể động dục.”

Tạ Lâm bị tôi mắng đến đỏ bừng cả mắt, trông đáng thương vô cùng. Nhưng rồi tôi chợt nhận ra ánh mắt hắn đang dừng lại trên cổ và vai tôi. Chỉ vài giây thôi, rồi hắn vội vàng dời đi.

Gió điều hòa lướt qua, tôi bỗng cảm thấy lạnh sống lưng. Cúi xuống nhìn, tôi mới sực nhớ ra: Trên người mình lúc này chỉ có độc một chiếc khăn tắm.

Mà chiếc khăn ấy… hình như đang nới lỏng ra.

Chương 2: Người hầu hay Tình nhân?

Trong căn phòng kho chật hẹp, Tạ Lâm vội vàng lấy chiếc áo khoác vắt trên ghế khoác lên người tôi, giọng dè dặt: “Đại tiểu thư, điều hòa lạnh lắm.”

Nhìn gương mặt đỏ như tôm luộc của hắn, tôi nổi hứng trêu chọc, đẩy mạnh khiến hắn ngã phịch xuống ghế. Tôi chống tay, cúi người nhìn xoáy vào mắt hắn: “Thấy tôi nên đỏ mặt à?”

Hắn không dám nhìn thẳng, chỉ biết nói “Xin lỗi”. Cái bộ dạng ngoan ngoãn chịu trận ấy khiến tôi thấy nực cười. Tôi cố ý kéo kéo mép khăn tắm, lạnh lùng ra lệnh: “Nhìn đi. Cho anh nhìn cho đã!”

Yết hầu Tạ Lâm khẽ chuyển động. Đôi mắt hắn bỗng phủ một tầng sương mờ khó hiểu.

Chát!

Tôi tát hắn một cái thật mạnh, hằn rõ dấu tay trên má. Tôi nhếch môi đầy khinh bỉ: “Chó hoang mà cũng dám mơ tưởng đến tôi? Tôi sợ lây bệnh từ loại người như anh và mẹ anh lắm.”

Không khí im phăng phắc. Một lúc lâu sau, Tạ Lâm đứng dậy đi tới giá sách. Lúc quay lại, hắn đưa cho tôi một cây thước nhựa, vẻ mặt vô cùng chân thành:

“Đại tiểu thư. Sau này dùng cái này đánh. Tay cô sẽ không đau.”

Tôi đứng hình. Tên này… bị bệnh thật rồi, mà còn là bệnh rất nặng.

Kể từ hôm đó, Tạ Lâm càng kỳ lạ hơn. Bao nhiêu trò ác liệt tôi bày ra, hắn chưa từng mách lẻo, ngược lại dường như còn có vẻ vui.

Mỗi lần chạm mặt, mắt hắn lại sáng lên như chó con thấy chủ. Tôi đem chuyện này than thở với cô bạn thân Đồng Chân. Cô nàng nghe xong, ánh mắt lập tức sáng rực:

“Tớ thấy… cậu đánh trúng ‘gu’ của người ta rồi. Cậu tưởng đang hành hạ, nhưng trong mắt hắn, chắc cậu đang phát thưởng đấy.”

Đồng Chân còn nghiêm túc tư vấn thêm về roi da và đồ da có dây đeo khiến tôi chỉ muốn lật bàn. Đúng là “Đồng Chân” – thiếu cái gì thì tên bù cái nấy. Sự trong sáng của cô ấy chỉ nằm ở cái tên mà thôi.

Đang trong giờ ra chơi, lớp trưởng ló đầu vào gọi: “Giang Thư Du, anh trai cậu tìm kìa.”

Tạ Lâm đứng ở cửa lớp, mặc bộ đồ thể thao đơn giản nhưng đẹp trai đến mức khiến đám nữ sinh xì xào đòi làm “chị dâu”. Tôi hầm hầm bước ra: “Ai cho anh nhận là anh trai tôi?”

“Xin lỗi. Cô quên mang hộp cơm trưa. Có sườn xào chua ngọt cô thích.”

Nhìn hộp cơm, cơn tức của tôi giảm đi một nửa. Đúng lúc đó, một nữ sinh đi ngang qua tò mò hỏi về danh tính của hắn. Tôi khoanh tay, lạnh lùng tuyên bố: “Không phải anh trai. Người hầu nhà tôi đấy.”

Tạ Lâm không hề tự ái, ngược lại còn mỉm cười phối hợp: “Ừ.”

Cô nàng kia ngơ ngác bỏ đi, còn lẩm bẩm: “Không giống người hầu… Giống tình nhân hơn.”

Lời nói đó như một luồng điện khiến tai tôi nóng bừng. Tôi xua tay đuổi hắn đi như đuổi ruồi, nhưng nhìn bóng lưng hắn khuất dần, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác nghẹn nghẹn khó tả.

Rõ ràng người bị hạ thấp là hắn, vậy tại sao người thấy bực bội và rối loạn… lại là tôi?

Dưới sự kèm cặp (hay nói đúng hơn là ép buộc) của Tạ Lâm, tôi thuận lợi đỗ vào trường đại học danh tiếng tại địa phương. Ngày nhận giấy báo, tôi lập tức đưa ra yêu cầu với ba: Tôi muốn ở riêng.

Giang Chính An vốn định từ chối, nhưng sau một hồi trầm ngâm và liếc nhìn Tạ Lâm, ông bỗng đổi ý: “Được thôi, để Tiểu Lâm chuyển qua ở cùng con. Có nó chăm sóc, ba và dì Mạnh Ngư mới yên tâm.”

Tôi suýt sặc nước ép, lập tức phản đối: “Con không có thói quen nuôi chó!”

Cuối cùng, bằng sự bướng bỉnh vốn có, tôi cũng giành được quyền ở một mình. Nhưng trước khi dọn đi, tôi vô tình bắt gặp dì Mạnh Ngư ngồi thẫn thờ trong phòng cũ của mẹ, tay cầm bức ảnh cũ với ánh mắt vô cùng phức tạp. Một suy nghĩ hoang đường thoáng qua trong đầu tôi, nhưng tôi chọn cách giữ im lặng và rời đi.

Vừa về phòng, tôi phát hiện cửa khép hờ. Tạ Lâm đang ở bên trong, tay cầm chồng quần áo vừa giặt xong.

Vì hắn quá cao, tôi quyết định đứng hẳn lên giường để tăng khí thế áp đảo. Kết quả là trượt chân. Theo bản năng, tôi túm lấy cổ áo Tạ Lâm kéo xuống. Cả hai cùng ngã nhào, môi hắn vô tình lướt qua má tôi, một cái chạm nhẹ như lông hồng nhưng khiến tôi thấy như bị điện giật.

Để che giấu sự bối rối và tiếng tim đập loạn xạ, tôi lập tức ngồi lên người hắn, tặng hắn một cái tát giòn tan: “Chó chết! Ai cho phép anh hôn tôi?”

Chưa hả giận, tôi cúi xuống cắn mạnh vào xương quai xanh của hắn. Nghe tiếng rên trầm thấp bật ra từ cổ họng Tạ Lâm, tôi mới thỏa mãn phủi mông đi ra ngoài. Tôi không hề hay biết, sau khi cánh cửa đóng lại, Tạ Lâm đã đưa ngón tay chạm lên môi, ánh mắt tối sầm lại đầy ý vị.

Ngày dọn vào căn hộ mới, Tạ Lâm bỗng chốc biến thành “tổng tài tạp vụ”. Hắn mặc vest đen chỉnh tề để chuẩn bị cho buổi lễ ở trường, nhưng lại đang cúi người lau nhà cho tôi.

Cái khung cảnh ấy đẹp mắt đến mức tôi phải vội vã ném túi rác xuống sàn để tự nhắc nhở bản thân: Mày vẫn ghét hắn, rất ghét!

Đang ăn cơm, điện thoại Tạ Lâm vang lên giọng một nữ sinh ngọt ngào nhờ sửa máy tính. Hắn dứt khoát từ chối, rồi bất ngờ ngẩng lên hỏi tôi: “Đại tiểu thư không muốn tôi giúp người khác sao?”

Tôi cứng giọng: “Anh giúp ai liên quan gì đến tôi?”

“Vậy à? Thế để tôi nhắn lại cho cô ấy…”

“Anh dám!” Tôi đập bàn đứng bật dậy. “Anh là người của tôi!”

Cả căn phòng im phăng phắc. Tôi suýt cắn trúng lưỡi, vội chữa cháy: “Ý tôi là… anh là người hầu của tôi! Chỉ được nghe lời tôi!”

Khóe môi Tạ Lâm cong lên, trong mắt lấp lánh ý cười chiến thắng: “Vâng, vậy tôi sẽ xóa bạn cô ấy. Tôi không thích liên lạc với người lạ.”

Nhìn vẻ mặt ngoan ngoãn đầy giả tạo kia, tôi bỗng nhận ra: Hình như mình vừa tự chui đầu vào cái bẫy mà hắn đã giăng sẵn từ lâu.

Chương 3: Tin nhắn từ địa ngục

Vào đại học, người bạn duy nhất có thể cùng tôi than trời trách đất là Đồng Chân. Cô nàng học bên Học viện Xây dựng và rất tích cực kéo tôi đi ngắm “báu vật trấn viện” của họ: Hứa Giang Thụ – một nam thần chuẩn ngôn tình, vừa giàu vừa giỏi.

Khi Đồng Chân hỏi tôi có thích Tạ Lâm không, tôi gần như bật dậy phủ nhận: “Chó nhà mình thì mình bênh thôi!”. Nhưng ngay khi Hứa Giang Thụ xuất hiện và ngỏ ý mời cơm, sự xuất hiện bất ngờ của Tạ Lâm ở cổng trường đã làm không khí thay đổi hẳn.

Ánh mắt Tạ Lâm, vốn luôn ngoan ngoãn khi bị tôi bắt nạt, bỗng chốc lạnh thấu xương khi nhìn thấy nam thần họ Hứa bên cạnh tôi. Lạ là lần này tôi không mắng hắn. Ở cạnh hắn lâu, tôi bỗng thấy yên tâm một cách kỳ lạ. Chắc là tâm lý của người nuôi chó lâu năm thôi, tôi tự nhủ vậy.

Bữa ăn trưa diễn ra trong sự khó chịu vô cớ của tôi khi thấy các nữ sinh khác cứ dán mắt vào Tạ Lâm. Tôi kéo hắn rời đi sớm, bỏ mặc Đồng Chân với nam thần của cô ấy.

Vừa đứng chờ Tạ Lâm lấy xe, điện thoại tôi bỗng rung lên một số lạ:

“Bảo bối, hôm nay mặt em đỏ lên vì nắng, đáng yêu quá. Quần áo nhỏ của em thơm thật đấy. Nhưng sao bên cạnh em lại có đàn ông khác? Anh không thích.”

Cả người tôi lạnh toát. Từng chữ như những con rắn bò dọc sống lưng. Khi Tạ Lâm dừng xe trước mặt, tôi lập tức dựng gai nhím để che giấu sự sợ hãi, mắng hắn xối xả vì bắt mình đứng nắng.

Lên xe, tin nhắn tiếp theo lại đến: “Bảo bối lại ve vãn đàn ông khác rồi. Anh ghen đến phát điên.”

Tôi giật bắn người, đến mức không nhận ra Tạ Lâm đã nghiêng sát người lại từ lúc nào. Mùi hương cam quen thuộc bao vây lấy tôi. Hắn nhíu mày thắt dây an toàn cho tôi, giọng bất lực. Trên đường về, hắn trầm giọng hỏi: “Chàng trai hôm nay là bạn trai cô sao?”. Tôi gào lên át đi sự bối rối, nhưng nhìn bộ dạng cụp mắt cam chịu của hắn, lòng tôi lại thấy khó chịu như vừa đá phải cục bông.

Về đến căn hộ, tôi đuổi Tạ Lâm đi rồi lao vào phòng tắm để gột rửa mớ suy nghĩ hỗn loạn. Nhưng ngay khi vừa quấn khăn tắm bước ra sofa, màn hình điện thoại lại sáng rực.

Bạn đang đọc truyện tại Yokopod. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!

Vẫn là số máy đó:

“Bảo bối, da em trắng thật. Chỉ cần mạnh tay một chút chắc sẽ để lại dấu rất đẹp. Đừng nói chuyện với đàn ông khác nữa, anh ghen phát điên rồi.”

Tôi chết lặng. Toàn thân lạnh buốt, run rẩy cuộn tròn trên sofa.

Một suy nghĩ đáng sợ dần hiện lên: Người này đang theo dõi tôi. Hắn biết tôi ở đâu, biết tôi đang làm gì, thậm chí biết cả việc tôi vừa tắm xong. Lần đầu tiên kể từ khi sống riêng, tôi cảm thấy hơi thở của sự nguy hiểm đang áp sát ngay sau lưng mình.

Cầm con dao nhỏ đi khắp nhà nhưng không tìm thấy ai, tôi suy sụp hoàn toàn khi nhận được tin nhắn tiếp theo của kẻ biến thái:

“Đừng khóc, bảo bối. Em mà khóc, anh sẽ… cứng hơn.”

Trong cơn hoảng loạn, người duy nhất tôi nghĩ đến là Tạ Lâm. Vừa nghe giọng hắn qua điện thoại, tôi đã bật khóc nức nở. Không đầy mười phút sau, hắn đã có mặt, bao bọc tôi trong vòng tay và mùi hương cam quen thuộc. Sự hiện diện của hắn như một liều thuốc trấn an, khiến nỗi sợ trong tôi vơi đi quá nửa.

Tôi túm chặt góc áo hắn, lí nhí: “Ở lại… trông nhà cho tôi.” Tạ Lâm không nói gì, chỉ khẽ cong môi, một nụ cười mà lúc đó tôi quá sợ hãi để nhận ra sự khác thường.

Sự thật kinh hoàng lộ ra ngay sau đó: Tạ Lâm tìm thấy camera giấu kín ở khắp nơi, từ phòng khách, phòng ngủ cho đến phòng tắm. Cảm giác bị lột trần trước một đôi mắt ẩn danh khiến tôi run rẩy. Tạ Lâm ngăn tôi báo cảnh sát với lý do “tránh rút dây động rừng” và hứa sẽ tự tay xử lý. Lạ thay, sau đó một tháng, mọi thứ bình yên đến lạ thường, như thể kẻ biến thái kia chưa từng tồn tại.

Tháng mười, một giáo viên mới đến dạy thay lớp Kinh tế vi mô. Vừa nhìn thấy tôi, bà đã thốt lên tên mẹ tôi: “Lê Thư?”.

Hóa ra bà là bạn cũ của mẹ. Khi tôi ngập ngừng hỏi về mối tình đầu mà mẹ từng nhắc đến trong thư, bà mỉm cười nhớ lại: “Có nhớ, hình như tên là Mạnh Ngư.”

Tôi đứng hình, hơi thở nghẹn lại: “Cô ơi… chắc là trùng tên thôi đúng không ạ?”

Bà mở cho tôi xem tấm ảnh cũ. Người phụ nữ trong ảnh giống Mạnh Ngư đến 99%. Đầu óc tôi như bị nổ tung. Mối tình đầu của mẹ tôi… là phụ nữ? Và người đó lại chính là người phụ nữ mà ba tôi vừa rước về nhà? Vậy Tạ Lâm… hắn là con của ai?

Cú sốc quá lớn khiến tôi tìm đến quán bar cùng Đồng Chân để “tự hủy”. Trong cơn say mềm, tôi bắt đầu lảm nhảm về cái “gu” khó hiểu của mẹ và sự xuất hiện oái oăm của mẹ con Tạ Lâm trong đời mình.

“Con gái… thì cảm giác thế nào nhỉ?” – Tôi ngã vào người Đồng Chân, bắt đầu nói những lời điên rồ.

Đồng Chân hoảng hốt định gọi Tạ Lâm đến đón, nhưng tôi lập tức lồng lộn lên: “Không được gọi hắn! Hắn là con của người tình cũ của mẹ tôi! Thế giới này điên rồi!”

Trong tiếng nhạc xập xình và ánh đèn mập mờ, tôi chỉ cảm thấy toàn bộ nền tảng cuộc sống của mình đang sụp đổ. Tôi không biết rằng, đằng sau những bí mật về quá khứ của người lớn, vẫn còn một chiếc bẫy khác đang chờ đợi tôi ở nhà.

Chương 4: Đêm chiếm đoạt h+

Khi cánh cửa căn hộ mở ra, tôi đang say khướt dựa vào người Hứa Giang Thụ. Chưa kịp định hình, một lực kéo mạnh mẽ đã giật phắt tôi vào lòng. Tiếng cửa đóng sầm lại như một nhát cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài.

Tạ Lâm lần này không còn là chú chó ngoan ngoãn chịu nhục. Anh bế thốc tôi vào phòng, ném xuống giường với một sự thô bạo đầy tính chiếm hữu. Trong bộ vest đen phẳng phiu, anh thong thả tháo thắt lưng, trói chặt hai tay tôi lên đầu giường.

“Đại tiểu thư à… chó hoang thì làm sao nghe lời mãi được?”

Nụ hôn nồng nặc vị rượu và sự chiếm đoạt ập xuống. Không có sự dịu dàng nào ở đây cả, chỉ có khao khát bị kìm nén bấy lâu nay bùng nổ. Tôi bị hôn đến mức đầu óc trống rỗng, mọi sự phản kháng đều trở nên yếu ớt trước sức mạnh tuyệt đối của người đàn ông trước mặt.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong trạng thái rã rời và thấy Tạ Lâm đang ôm chặt lấy eo mình. Một cái tát giáng xuống, nhưng anh không giận, chỉ hôn nhẹ lên tay tôi bằng ánh mắt dịu dàng đến vô lý: “Mệt không, đại tiểu thư?”

Tôi gào lên đòi báo cảnh sát vì bị “xâm hại”, nhưng Tạ Lâm chỉ bình tĩnh đưa điện thoại ra. Đoạn ghi âm vang lên giọng nói say xỉn, lảm nhảm của chính tôi: “Chó hoang… anh là của tôi… thích anh…”

Mặt tôi đỏ bừng, cứng họng trước bằng chứng thép. Hóa ra trong cơn say, chính tôi mới là kẻ đã “ép buộc” anh. Tôi chỉ còn biết chữa cháy bằng sự kiêu ngạo cuối cùng: “Bản tiểu thư chỉ đang huấn luyện anh thôi! Anh là đồ của tôi!”

“Ừ.” – Anh đáp, một tiếng “ừ” chứa đầy sự dung túng nhưng cũng đầy toan tính.

Mối quan hệ của chúng tôi trở nên kỳ quặc đến cực điểm. Tôi vẫn sai khiến anh, nhưng cảm giác về quyền lực đã hoàn toàn thay đổi.

Một ngày, tôi vô tình mở máy tính của Tạ Lâm. Tim tôi như ngừng đập khi nhìn thấy hàng loạt thư mục chứa ảnh mình: tôi ngủ, tôi ăn, thậm chí là lúc tôi tắm. Trong góc tủ quần áo của anh, những món đồ lót tôi tưởng đã mất từ lâu nằm ngay ngắn ở đó. Những tin nhắn nặc danh trước kia… tất cả đều có lời giải đáp.

Tôi định chất vấn, định nổi điên, nhưng rồi chợt khựng lại. Nhìn lại chính mình, tôi cũng chẳng “sạch sẽ” gì khi từng ép anh thử nghiệm đủ trò bắt nạt quái đản theo mạng, thậm chí là dùng cả roi để “huấn luyện”.

Tạ Lâm giữ chặt lấy chân khi tôi định đá anh, kéo tôi vào sát lồng ngực:

“Đại tiểu thư, cô đã ‘ăn’ tôi rồi. Giờ muốn quỵt nợ… không dễ thế đâu.”

Hóa ra, trong trò chơi này, tôi chưa bao giờ là người cầm lái. Tôi tưởng mình đang thuần hóa một con chó hoang, nhưng thực chất lại là đang từng bước tự dâng mình vào hang của một loài dã thú đội lốt ngoan hiền.

NGOẠI TRUYỆN 1: DI NGUYỆN CỦA LÊ THƯ

Sau nhiều đấu tranh tư tưởng, tôi cầm lá thư tay của mẹ tìm đến gặp dì Mạnh Ngư. Vừa nhìn thấy những nét chữ quen thuộc, đôi mắt dì lập tức đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi trong nghẹn ngào: “Xin lỗi… tôi đến muộn rồi, xin lỗi em…”

Năm ấy tại Đại học Z, Lê Thư và Mạnh Ngư từng là một “cặp đôi học bá” lừng lẫy. Tình cảm của họ sâu đậm đến mức dù bị nhà trường cảnh cáo, họ vẫn lặng lẽ yêu nhau dưới cái mác “bạn thân tri kỷ”. Nhưng biến cố ập đến khi gia đình họ Lê quyền thế ép mẹ tôi phải kết hôn để củng cố gia tộc.

Họ từng cùng nhau bỏ trốn nhiều lần nhưng đều bị bắt về. Cuối cùng, vì cha già lâm trọng bệnh, mẹ buộc phải khuất phục, kết hôn với ba tôi và sinh ra tôi. Còn Mạnh Ngư bặt vô âm tín kể từ đó.

Mười mấy năm sau, Mạnh Ngư đã là một quản lý cấp cao thành đạt. Ngay khi nghe tin về mẹ tôi, dì lập tức từ chức để tìm về, nhưng định mệnh lại trêu ngươi khi dì chỉ còn có thể nhìn thấy một nấm mồ xanh cỏ.

Dì nói rõ thân phận với ba tôi. Ba lặng lẽ đồng ý để dì ở lại trong căn phòng cũ của mẹ. Dì sống giữa những kỷ vật, chạm vào từng món đồ cũ như thể mẹ vẫn còn đâu đây. Đôi khi dì nhìn tôi đến thất thần, khẽ thì thầm: “Thư Du… có lẽ chúng ta vẫn đang ở bên nhau, theo một cách khác.”

Sự thật chấn động nhất mà tôi biết được là: Tạ Lâm không phải con ruột của Mạnh Ngư. Năm xưa họ từng hẹn ước nếu có thể ở bên nhau sẽ cùng nhận nuôi một đứa trẻ. Sau này dì gặp Tạ Lâm tại trại trẻ mồ côi, một cậu bé lầm lì, luôn bị bắt nạt vì xuất thân là con của tội phạm.

Ít ai biết rằng, lần đầu tiên họ gặp nhau không phải ở nhà họ Giang. Đó là một ngày ở trại trẻ, khi một cô bé tiểu thư hung dữ đã đứng ra đuổi lũ trẻ xấu tính đi để bảo vệ cậu: “Ngốc à? Bị bắt nạt mà không biết cãi lại hả?”. Cô bé đó đã đưa đồ ăn cho cậu, dặn cậu phải mạnh mẽ lên, trước khi bị ba mình gọi về: “Tiểu Du, về thôi!”.

Kể từ đó, cậu bé tội nghiệp ấy đã dành cả đời để dõi theo bóng lưng của “vị thần hộ mệnh” nhỏ bé của mình.

NGOẠI TRUYỆN 2:

Ngày cưới, tôi rút kinh nghiệm từ “tai nạn say rượu” lần trước nên chỉ dám nhấp môi. Ngược lại, Tạ Lâm lại rất nhiệt tình uống thay tôi mọi chén rượu mừng.

Trên đường về, anh ôm chặt lấy tôi ở ghế sau, vùi mặt vào cổ tôi lẩm bẩm: “Bà xã… da em thơm thật…”. Giọng nói trầm đục đầy vẻ say khướt khiến tôi mủi lòng, vất vả dìu anh vào tận phòng ngủ.

Thế nhưng, ngay khi tôi định đặt anh xuống giường để đi nghỉ, một lực kéo mạnh mẽ đã lật ngược thế cờ. Áo vest, cà vạt của anh vẫn phẳng phiu, ánh mắt tỉnh táo đến lạ kỳ, hoàn toàn không có chút dáng vẻ nào của một kẻ say rượu.

Tôi sững sờ: “Chó chết… anh giả say?”

Tạ Lâm khẽ cười, cúi xuống cắn nhẹ vành tai tôi, hơi thở nóng rực: “Anh đâu có nói là anh say. Anh chỉ đang chờ… em chủ động đưa anh về nhà thôi.”

Tôi cứng họng, nhận ra dù có cưới nhau rồi, tôi vẫn chẳng thể thắng nổi sự mưu mô của “con chó hoang” này. Ánh trăng rọi qua cửa sổ, phủ lên căn phòng một lớp sáng mờ ảo. Trong không gian ấy, “đại tiểu thư” là tôi đã hoàn toàn không còn đường thoát khỏi vòng tay chiếm hữu của anh.

Hết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *