Chương 3: Ác nữ đi khám não
Ngày hôm sau, mẹ sốt sắng dắt tôi đến bệnh viện thật.
Bác sĩ khám cho tôi là một dì rất xinh đẹp và dịu dàng. Dì bế tôi ngồi lên chiếc ghế xoay rồi ôn tồn hỏi chuyện:
— Bạn nhỏ ơi, con tên là gì nhỉ? — Chi Chi ạ, con là Tống Chi Chi! — Thế Chi Chi mấy tuổi rồi con?
Tôi xòe mấy ngón tay mũm mĩm ra, bẻ từng ngón một: — Một, hai, ba, bốn… năm tuổi ạ!
— Thế dạo gần đây con có nghe thấy âm thanh nào lạ tai ở xung quanh không? — Có ạ! — Tôi dõng dạc trả lời — Trong đầu con có một con yêu quái tự xưng là “Hệ Thống”. Nó bảo con là ác nữ, ép con phải đi bắt nạt bạn Đinh Linh Linh với lại đi gạ gẫm… bấu chim nhỏ của bạn Cố Dịch ạ!
Dì bác sĩ nghe xong liền ngước lên nhìn mẹ tôi một cái. Viền mắt mẹ tôi lúc này lại đỏ hoe vì xót con. Dì bác sĩ ho một tiếng, dịu dàng hỏi tiếp:
— Vậy Chi Chi ơi, những lúc giọng nói đó vang lên thì con có thấy sợ không?
Tôi nghiêng đầu suy nghĩ một lát: — Lúc đầu thì con hơi hoảng, nhưng sau đó lần nào nó cũng bị con chọc cho tức điên lên rồi khóc nhè, nên con hết sợ rồi ạ.
Mấy chữ “bị con chọc cho tức điên lên rồi khóc nhè” làm dì bác sĩ hơi khựng lại. Dì hoang mang hỏi thêm: — Thế ngoài bắt con làm mấy việc đó ra, con yêu quái đấy có nói gì nữa không?
Tôi gãi gãi đầu bóc phốt: — Nó mắng con suốt ngày chỉ biết ăn ăn ăn, bảo con là cái thứ quỷ phá hoại. À đúng rồi, nó còn hỏi con có muốn… ăn rắm không nữa cô ạ!
Dì bác sĩ: “…”
Sau một hồi hỏi đáp, dì bác sĩ quay sang nói với mẹ tôi bằng giọng ái ngại:
— Chị đừng quá lo lắng, trước mắt cứ cho bé đi chụp CT não để loại trừ các tổn thương vật lý đã nhé.
Thế là tôi được đưa vào một căn phòng, nằm im thin thít bên trong một cái máy hình tròn rất lớn đang phát ra tiếng vo vo. Hệ thống ở trong đầu tôi lại được dịp đắc ý, tinh tướng ra mặt:
“Hứ, ta đã bảo rồi mà, cái đống máy móc công nghệ thấp của thế giới này tuổi gì đòi quét ra được ta!”
— Thế rốt cuộc ông là cái giống gì thế? — Tôi tò mò hỏi thầm trong bụng.
“Ta là Hệ Thống! Một sản phẩm công nghệ tối tân đến từ nền văn minh vũ trụ cấp cao, chuyên đi dẫn dắt các nhân vật hoàn thành kịch bản ở các thế giới.”
— Các thế giới là sao?
“Đúng vậy, trong mỗi câu chuyện đều có nhân vật chính và nhân vật phụ, các cô thực ra đều là nhân vật giả lập được tạo ra thôi.” — Thế ai tạo ra tôi? “Tác giả.” — Tác giả là ai? Có bán kẹo dâu không? “Tác giả là… ôi dẹp đi, giải thích với cái đứa đại ngốc nhà cô thà ta đi nói chuyện với đầu gối còn hơn!” — Hệ thống bĩu môi — “Tóm lại cô cứ ngoan ngoãn làm nhiệm vụ cho ta là được.”
Một lúc sau, kết quả chụp CT đã có. Dì bác sĩ thông báo não bộ của tôi hoàn toàn khỏe mạnh, không có bất kỳ khối u hay vấn đề gì cả.
— Đây có thể là hiện tượng ảo thính tạm thời ở trẻ nhỏ thôi ạ. — Dì bác sĩ giải thích với mẹ tôi — Nhiều bạn nhỏ ở tuổi này hay có xu hướng tự tưởng tượng ra một người bạn vô hình, lớn thêm chút nữa tâm lý ổn định sẽ tự động hết. Gia đình cứ theo dõi một thời gian, nếu triệu chứng dày lên thì cho bé đi tái khám nhé.
Mẹ tôi nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm được một chút, nhưng trong lòng vẫn đầy lo âu.
Trên đường từ bệnh viện về, mẹ mua cho tôi một chiếc bánh kem dâu tây siêu to khổng lồ.
— Chi Chi ơi, hay là mấy ngày tới mẹ xin nghỉ làm ở nhà chơi với con nhé?
Tôi vừa há mồm ngoạm một miếng bánh kem dâu ngọt lịm, vừa ngước lên hỏi: — Nhưng Chi Chi còn phải đi học mẫu giáo mà mẹ?
Mẹ xoa xoa đầu tôi, xót xa bảo: — Mấy ngày này không cần đi học đâu, con cứ ở nhà chơi cho thoải mái.
Tôi lắc đầu nguầy nguậy: — Con không chịu đâu! Ở nhà một mình chán chết đi được, con muốn đến lớp chơi với Đinh Linh Linh cơ.
Mẹ mím môi, ngập ngừng hỏi: — Nhưng mà… con yêu quái trong đầu con không phải đang ép con phải bắt nạt bạn Linh Linh sao? Bắt nạt bạn là xấu lắm, mẹ không muốn Chi Chi của mẹ biến thành đứa trẻ hư đâu.
Tôi chớp chớp mắt, đưa tay quệt vệt kem trên mép rồi dõng dạc nói một câu xanh rờn:
— Thì con cứ từ chối, không nghe lời nó là được mà mẹ. Dù sao con yêu quái đấy cũng chỉ biết bất lực nằm khóc nhè trong đầu con thôi chứ làm gì được con đâu!
Hệ thống vừa nghe thấy thế liền nhảy dựng lên, gào thét như bị dẫm phải đuôi:
“Cô mới khóc nhè! Cả lò nhà cô mới thích khóc nhè! Cái đồ nhóc con thối tha đáng ghét này!!!”
Tôi tự động bật chế độ “màn hình chờ” với những lời gào rú của nó, vui vẻ tiếp tục xử lý nốt miếng bánh kem dâu tây của mình.

A
Hi
Ủa