Chương 2: Chỉ cần câu dẫn được là được
Không khí trong toàn bộ phòng bao lập tức đóng băng. Sắc mặt Tô Mạn rớt xuống xám ngoét như tờ giấy, thân hình lảo đảo.
Nụ cười trên môi Thẩm Lâm Uyên tắt ngấm ngay tức khắc. Phản ứng đầu tiên của gã là quay sang nhìn Giang Hoài theo bản năng.
Giang Hoài vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh gã, sắc mặt không chút đổi thay, thậm chí còn đầy hứng thú liếc nhìn Tô Mạn một cái.
“Anh Cống,” Thẩm Lâm Uyên hít một hơi sâu, “Mấy lời này, tôi coi như anh uống quá chén nên nói càn, chỉ một lần này thôi. Giang Hoài là tổ tông tôi phải cung kính rước về, không phải loại hàng dùng tiền là banh chân ra ngoài kia. Anh lấy em ấy đi so với mấy thứ bẩn thỉu đó à?”
“Tần Cống, anh làm thế này là đang vỗ thẳng vào mặt Thẩm Lâm Uyên tôi đấy.”
Tần Cống nhìn chằm chằm Thẩm Lâm Uyên vài giây, ánh mắt là sự xâm lược và quyết tâm đoạt lấy không hề che giấu.
“Nghiêm túc thế cơ à?” “Loại muốn lấy mạng đấy.” “Được.”
Tần Cống không thèm tốn lời nữa. Hắn một tay bóp chặt gáy Tô Mạn, ngửa đầu nốc một ngụm rượu đại, rồi thô bạo chặn họng ả, đem ngụm rượu hòa lẫn với nước bọt cư…..ỡng é…..p đổ hết vào trong.
Tô Mạn ú ớ một tiếng, theo bản năng muốn đẩy hắn ra, nhưng đổi lại là màn cắ…..n x……é càng thêm hung hãn của Tần Cống.
Tiếng nước chùn chụt của màn môi lưỡi quấn quýt vang lên giữa phòng bao tĩnh mịch nghe vô cùng chướng tai.
Tiếng huýt sáo của đám công tử bột vang lên rần rần, bầu không khí lại được đốt cháy một lần nữa, nhưng so với lúc trước thì càng thêm điên cuồng và sa đọa.
Không ai thèm ngó nghiễn sang nữa, nhưng tất cả đều thừa hiểu, vở kịch hay này mới chỉ vừa bắt đầu.
Thẩm Lâm Uyên cúi đầu nhìn Giang Hoài: “A Hoài, chỗ này bẩn rồi, chúng ta về thôi.”
Giang Hoài ngẩng đầu, khẽ híp mắt cười với gã, nụ cười dịu dàng kín kẽ không một kẽ hở.
“Không sao đâu, hiếm khi được mở mang tầm mắt xem bạn bè anh… Ai nấy đều cá tính thật đấy. Ngồi thêm chút nữa đi.”
Cậu giơ tay, đầu ngón tay khẽ quệt qua khóe mắt Thẩm Lâm Uyên, vừa giống như an ủi, lại vừa giống ban phát phần thưởng.
Yết hầu Thẩm Lâm Uyên trượt mạnh một cái, gã lập tức cúi đầu, tì trán mình vào trán Giang Hoài. Mọi sự hung bạo, tàn nhẫn đều bị động tác này triệt tiêu sạch sẽ ở bên ngoài.
Giang Hoài không nhắm mắt.
Cậu nhìn vượt qua bả vai Thẩm Lâm Uyên, xuyên qua căn phòng ngập ngụa mùi rượu thịt d….âm mỹ, ánh mắt chuẩn xác đáp thẳng lên người Tần Cống ở trong góc.
Tần Cống một tay ghì chặt gáy người đàn bà, lưỡi đảo điên trong miệng ả, nhưng đôi mắt hắn lại xuyên qua làn tóc rối, ghim chặt như nung đỏ lên mặt Giang Hoài.
Trong đôi mắt ấy như thiêu đốt hai ngọn lửa, chỉ thiếu điều khắc rõ mồn một dòng chữ “Sớm muộn gì ông đây cũng phải để lại dấu vết trên gương mặt này” lên trán mà thôi.
Giang Hoài chậm rãi thu hồi ánh mắt, cụp mi xuống, độ cong nơi khóe miệng vẫn vẹn nguyên.
Thế nhưng, cậu lại dùng đầu ngón tay, đầy mập mờ và ái muội miết nhẹ lên môi Thẩm Lâm Uyên.
Tần Cống nhìn thấy rõ mồn một. Hắn bỗng cảm thấy khoang miệng nhạt nhẽo vô vị, liền thẳng tay đẩy phắt Tô Mạn ra khỏi người mình.
Cứ thế nháo nhào đến tận một giờ bốn mươi phút sáng, cuộc chơi mới tàn.
Thẩm Lâm Uyên ôm eo Giang Hoài sải bước ra ngoài. Gió đêm lùa tới, Thẩm Lâm Uyên lập tức cởi áo khoác ngoài, bọc Giang Hoài lại kín mít không lọt chút gió.
Giang Hoài đứng trên bậc thềm trước cửa câu lạc bộ, góc nghiêng khuôn mặt bị ánh đèn đường rọi vào trông trắng bệch, vừa mong manh lại vừa hút mắt.
Tần Cống đang tựa người vào cửa chiếc phi thuyền mặt đất Mercedes G-Class (G63) màu đen của mình. Điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay không hút, tàn thuốc đã tích lại thành một đoạn dài.
Ánh mắt hắn dán chặt theo bóng dáng đang bị chiếc áo khoác không thuộc về mình bao bọc lấy, đi từ cửa câu lạc bộ cho đến tận lối ra của bãi đỗ xe.
Lục Trầm bước tới, nhìn theo hướng mắt của hắn, nở nụ cười đầy ẩn ý: “Anh Cống, nhìn gì đấy? Con ngươi sắp rớt ra ngoài đến nơi rồi kìa.”
Tần Cống búng tàn thuốc, ngậm điếu thuốc lại vào miệng, rít một hơi sâu. Làn khói mù mịt che mờ đi dục vọng trần trụi trên gương mặt hắn.
“Không có gì.” Hắn khựng lại một chút, đầu lưỡi liế….m qua răng cấm, như thể đang dư vị điều gì.
“Chỉ là đột nhiên muốn nếm thử xem, thứ đồ chơi được Thẩm Lâm Uyên nâng niu như trứng mỏng kia, lúc chơi lên thì có vị gì.”
Tần Cống giật cửa xe bước lên, chiếc G63 rú ga một tiếng sấm sét rồi lao vút đi, đèn hậu vừa nháy đỏ ở ngã tư đã mất hút.
Tô Mạn vẫn đứng trân trân trên bậc thềm, tà váy bị gió đêm hất tung một góc vội lấy tay giữ chặt. Lớp trang điểm đã lem nhem, son môi đỏ choét nhòe nhoẹt quanh miệng.
Ả nhìn theo hướng chiếc xe rời đi một lúc, cắn cắn môi, do dự hồi lâu rồi vẫn bước lại gần Lục Trầm.
“Anh Lục…”
Lục Trầm nghe tiếng gọi liền quay đầu lại, mới nhận ra Tần Cống dứt áo ra đi còn để lại một bãi chiến trường chưa dọn cho mình. Nhưng cũng may, loại chuyện chùi mông này, anh ta chẳng biết đã làm thay đám công tử trong hội biết bao nhiêu lần rồi.
Gạt nhẹ tàn thuốc, anh ta vào thẳng vấn đề: “Cậu Tần hứa cho cô một kịch bản phim à?”
Tô Mạn không ngờ anh ta lại thẳng thắn như vậy, mặt bỗng chốc đỏ ửng, gật gật đầu.
“Được rồi, về nhà mà đợi đi, chuyện cậu ấy đã hứa thì không quỵt đâu. Cái gì không nên nói thì ngậm miệng vào.”
Tô Mạn lập tức giơ tay làm động tác kéo khóa miệng. Lăn lộn trong giới giải trí ngần ấy năm, quy tắc ngầm của giới thượng lưu này ả thừa hiểu. Đám cậu ấm cô chiêu này có thể chơi bời tùy tiện, nhưng tuyệt đối không được rò rỉ nửa lời ra ngoài. Đặc biệt là khi thân phận của bọn họ vốn dĩ vô cùng nhạy cảm.
Lục Trầm tiện tay ném điếu thuốc vào thùng rác, đút hai tay vào túi quần.
Ngay khi định mở cửa xe, anh ta khựng lại, ánh mắt quét qua khuôn mặt Tô Mạn, giọng nói còn lạnh lẽo hơn cả gió đêm: “Cô tốt nhất là nên nhớ cho kỹ. Cậu Tần ghét nhất loại người miệng rộng. Đứa gần nhất dám lén ghi âm trên giường của cậu ấy, giờ vẫn đang nằm trong bệnh viện đấy, cái lưỡi suýt chút nữa là bay màu rồi.”
Sắc mặt Tô Mạn lập tức trắng bệch, toàn thân run bắn lên, ra sức gật đầu.
Lục Trầm mở cửa, bước lên xe, nhấn ga, lại châm thêm một điếu thuốc, khẽ nhíu mày chậm rãi nhả khói.
Đêm nay Tần Cống rõ ràng là đã chấm Giang Hoài rồi. Chuyện này anh ta không bất ngờ, điều khiến anh ta bất ngờ là cái liếc mắt mà Giang Hoài nhìn lại Tần Cống, nó mang lại một cảm giác rất khó tả. Không rõ ràng, chẳng rành mạch.
Giác quan thứ sáu nhạy bén nói cho anh ta biết, cậu em Giang Hoài này tuyệt đối không đơn giản. Nhưng anh ta không có ý định nói với ai, ở cái vòng tròn này, có những lời nói ra chính là con dao đâm thấu tim, anh ta phải quan sát thêm đã.
Xe nổ máy, đèn hậu lóe lên rồi rẽ khỏi bãi đỗ xe.
Bên trong chiếc Maybach của Thẩm Lâm Uyên, ánh đèn đường bên ngoài thưa thớt, từng cột đèn cứ thế lùi dần về phía sau. Trong xe không bật nhạc, chỉ có tiếng động cơ trầm thấp ù ù.
“Mẹ kiếp, em không nhìn thấy cái bộ dạng lúc nãy của thằng Tùy Biện đâu, tròng mắt suýt thì rớt mẹ vào ly rượu.” “Thằng Lục Trầm ngày thường giả vờ điềm đạm đạo mạo là thế, hôm nay nhìn em cũng đực mặt ra.” “Vợ của anh đúng là chỉ cần đứng đấy thôi, cả cái phòng bao coi như tắt điện hết.”
Gã cứ lải nhải hết câu này đến câu khác, khoe khoang xong một câu lại lấy ánh mắt dư quang liếc nhìn Giang Hoài.
Giang Hoài tựa vào ghế phụ, đầu hơi nghiêng về phía cửa sổ, dõi mắt nhìn ra bên ngoài. Ánh đèn đường khi tỏ khi mờ cứ thế lướt qua khuôn mặt cậu.
Thẩm Lâm Uyên gõ gõ hai ngón tay lên vô lăng.
“Buồn ngủ rồi à?” “Chưa.” “Thế sao em chẳng hé răng nửa lời vậy, anh nói đến rát cả cổ rồi đây.”
Giang Hoài quay đầu nhìn gã, khóe môi khẽ động: “Hôm nay anh nói hơi nhiều đấy.” “Nói nhảm, anh vui mà. Dẫn vợ mình đi ra mắt anh em, ai mà chẳng sướng?”
Giang Hoài lại quay đầu đi chỗ khác. Thẩm Lâm Uyên cái miệng không ngừng, mà cái tay cũng chẳng chịu yên. Hết gõ vô lăng, lại sờ cần số, chỉnh cửa gió điều hòa rồi lại chỉnh ngược trở lại.
Bình thường gã lái xe đâu có thế này. Ngày thường một tay gã phải đặt lên đùi Giang Hoài, lười sang số đến mức chẳng muốn rời tay ra, thế mà hôm nay tay gã cứ khép nép đặt bên phía mình suốt.
Giang Hoài chú ý tới điều đó. Cậu cũng thừa biết gã đang bồn chồn lo lắng vì cái gì, nhưng cậu không có ý định dỗ dành.
Chuyện dỗ dành này phiền phức lắm. Thẩm Lâm Uyên một khi nhận được chút ngọt nhạt thì sẽ càng muốn đòi hỏi nhiều hơn. Hôm nay để gã yên lòng, ngày mai gã sẽ đòi kiểm tra điện thoại ngay, Giang Hoài không muốn tự rước dây buộc mình.
Thẩm Lâm Uyên nhịn nửa quãng đường, rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa.
“A Hoài.” “Ừm?” “Cái tên Tần Cống kia… em thấy thế nào?”
Vừa hỏi xong, chính gã đã tự thấy hối hận. Giang Hoài không trả lời ngay, mà im lặng mất hai giây.
“Khá là kích thích.”
Trái tim Thẩm Lâm Uyên trong nháy mắt như treo ngược lên cuống họng.
Hai chữ “kích thích” này so với “khá thú vị” thì còn muốn mạng người gấp vạn lần. “Thú vị” là đứng bên bờ xem lửa cháy, còn “kích thích” chính là đổ thêm dầu vào lửa. Điều này chứng tỏ cái sự hoang dã, bất cần đời trên người Tần Cống đã vô tình gãi đúng vào dây thần kinh nào đó của Giang Hoài.
Thẩm Lâm Uyên bỗng vươn một tay ra, bóp mạnh vào sau gáy Giang Hoài, dùng lực khá mạnh.
“Mẹ kiếp, kích thích em cũng không được phép nhìn nó! Thằng đó là con s…..úc sinh chính hiệu, ăn tươi nuốt sống người ta không nhả xương đấy!”
“Tập trung lái xe đi.”
Thẩm Lâm Uyên đặt tay trở lại vô lăng. Gã bắt buộc phải xóa sạch cái ấn tượng “kích thích” của Tần Cống trong lòng Giang Hoài, thế là gã bắt đầu lôi hết ruột gan ra nói xấu:
“A Hoài, anh nói em nghe, tên Tần Cống kia em đừng nhìn nó trông bảnh bao, ra dáng con người như thế. Nó có một biệt danh đấy, ‘Đệ nhất pháo vương Bắc Kinh’, em nghe xem, đấy có phải biệt danh của người tử tế không?”
“Trong giới của bọn anh có một lời đồn, Tần Cống cứ ngủ với một người là lại mua một con rắn. Trong cái ổ rắn của nó giờ có đến hàng trăm con rồi, từ đâu mà ra? Cứ thế mà ra đấy. Mấy đứa từng lên giường với nó đều bị nó đá văng không thương tiếc, cứ ngủ xong một đứa là đá một đứa, rồi mua một con rắn, mẹ nó như kiểu sưu tầm tem vậy.”
“Cái loại người như nó, xong chuyện là lật mặt ngay lập tức. Trên giường thì gọi em là cục cưng, tâm can bảo bối, kéo quần lên một cái là éo biết em là ai luôn. Mấy đứa bị nó hại trong giới này chưa có đứa nào có kết cục tốt đẹp cả. Em có biết cái trò khốn nạn nhất của nó là gì không? Nó vừa ngủ với em xong, sáng ngày hôm sau có thể thản nhiên gọi điện cho mối tiếp theo ngay trước mặt em, thậm chí còn khốn nạn đến mức quay sang hỏi em đêm qua có sướng không nữa cơ.”
Thẩm Lâm Uyên nói đến đây, chính gã cũng tự thấy mình lắm lời, nhưng không tài nào hãm lại được. Gã nhất định phải gột rửa bằng sạch cái sự “thú vị” của Tần Cống trong tâm trí Giang Hoài mới chịu được.
Giang Hoài quay đầu lại, nhìn thẳng vào Thẩm Lâm Uyên.
“Các anh cùng một hội, anh ta chơi bời điên cuồng như thế, còn anh thì sao?”
Trong tai Thẩm Lâm Uyên, câu hỏi này chẳng khác nào một gáo giấm chua đầy hờn ghen, chứng tỏ đối phương đang vô cùng để tâm đến mình.
Gã suýt chút nữa là bật cười thành tiếng vì sướng, liền buông một tay khỏi vô lăng, lật đật móc điện thoại ra.
“Anh không giống nó. Anh nói em nghe, mấy đóa hoa bướm lăng nhăng bên ngoài anh sớm đã cắt đứt sạch sẽ rồi, cắt sạch sành sanh, không giữ lại một mống. Từ ngày ở bên em, mật khẩu điện thoại anh em cũng biết rồi đấy, muốn kiểm tra lúc nào cũng được.”
Gã nhét thẳng chiếc điện thoại vào tay Giang Hoài. Giang Hoài không nhận, gã liền tự mình bấm sáng màn hình, lướt qua một lượt từ danh bạ, WeChat cho đến tin nhắn.
“Em xem này, sạch bong kin kít. Thẩm Lâm Uyên anh bây giờ trong lòng chỉ có đúng một người, là em thôi. Mẹ kiếp, anh hận không thể móc tim mình ra bỏ vào tủ lạnh đông đá lại cho em vừa lòng, để em khỏi lo nó sẽ bỏ chạy mất.”
Giang Hoài nhìn bàn tay đang giơ điện thoại của gã, các ngón tay đều đang gồng lên run nhè nhẹ, thấp thỏm chờ đợi một sự tin tưởng từ cậu.
“Em biết rồi.”
Thẩm Lâm Uyên chỉ nghĩ cậu đã xuôi lòng, trong dạ mở cờ, gã cất điện thoại đi, cả người nhẹ nhõm hẳn một nửa.
Giang Hoài thu hồi ánh mắt, lặng im một lát, đợi cho cơn phấn khích của Thẩm Lâm Uyên dịu bớt xuống rồi mới nhàn nhạt mở lời.
“Anh ta với anh là thanh mai trúc mã, lớn lên từ nhỏ cùng nhau à?”
Thẩm Lâm Uyên vốn dĩ đã là kẻ miệng hùm gan sứa, lại thêm vừa rồi được câu nói “còn anh thì sao” của Giang Hoài dỗ cho sướng rơn, lúc này có bao nhiêu chuyện gã đều trút sạch ra ngoài.
“Chứ còn gì nữa. Thằng ranh đó vốn tên là Tần Thụ… Chữ ‘Thụ’ trong ‘thú tính’ ấy, còn chữ ‘Cống’ là sau này nó tự đổi… Năm mười sáu tuổi, mẹ nó qua đời, thế là cả con người nó thay đổi hẳn. Trước đó trông còn ra dáng người, sau này thì biến thành một con sú.c sin…..h chính hiệu.”
“Cái ổ rắn của nó nằm ở ngoài đường vành đai 5 phía Đông, tự mua một cái nhà xưởng cũ rồi cải tạo lại. Tầng một nuôi rắn, tầng hai để ở. Hàng trăm con chứ chẳng chơi, con to nhất là một con trăn gấm đen, dài ngót nghét hai mét.”
“Đến cả nó mặc quần sịp màu gì anh cũng biết rõ, đồ Uniqlo, màu đen. Mẹ kiếp, có đôi khi nó còn chẳng thèm mặc, cứ thế thả rông chạy rông.”
Nói đến đây gã bật cười một tiếng, nhưng rồi giọng điệu lại trầm xuống.
“Thằng đó tính khí xưa nay đã vậy, chó chết thật, chẳng ai quản nổi nó đâu.”
Giang Hoài vừa nghe vừa giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng lại âm thầm ghi nhớ từng đường đi nước bước.
Tần Thụ. Mười sáu tuổi mất mẹ. Ổ rắn ở vành đai 5 phía Đông. Hàng trăm con rắn. Hình xăm đuôi rắn nơi xương quai xanh là vì mẹ hắn tuổi Tỵ. Trăn gấm đen dài hai mét.
Mấy mảnh dữ liệu này ghép lại với nhau, chứng tỏ Tần Cống không đơn thuần chỉ là một gã thái tử gia ham mê tửu sắc. Hắn là kẻ đã bị biến cố cuộc đời ng..hiền n.á.t và thay đổi tận xương tủy. Tần Thụ của năm mười sáu tuổi về trước và Tần Cống của sau năm mười sáu tuổi là hai con người hoàn toàn khác nhau. Ở giữa bọn họ, bị ngăn cách bởi một mạ.ng người.
Giang Hoài thầm nghĩ, loại người này một khi đã nhắm trúng ai thì sẽ vô cùng phiền phức. Hắn không cần tiền, chẳng màng quyền, chỉ mưu cầu một thứ duy nhất là “tôi muốn”. Kẻ như thế là khó đối phó nhất, bởi vì hắn chẳng có gì để bận tâm hay sợ mất.
Nhưng ngược lại… một khi đã bị thứ gì đó móc chặt vào da thịt, chính hắn cũng đừng hòng thoát thân. Chẳng cần phải nhọc công tàn s…..át hắn, cứ để hắn tự sa lưới là được.




One thought on “Ai Thèm Làm Anh Em Với Anh!”