Chương 2
Cô bé năm ấy ngồi vắt vẻo trên ghế, lòng đầy đắc ý.
Hai mươi triệu tệ đấy nha!
Dì Trương giúp việc cho tôi bao năm, lương chỉ có năm chục nghìn.
Vậy mà cái anh chàng mặt lạnh như băng kia – Cố Yến, nợ nhà tôi tận hai mươi triệu,
vẫn dám trưng cái vẻ kiêu ngạo như thể cả thế giới mắc nợ anh ta!
Thời đó, nhà họ Thẩm quyền thế khuynh đảo, hô mưa gọi gió một câu là trời cũng nể.
Ai gặp Thẩm tiểu thư – tức là tôi – cũng phải cúi đầu, nói năng nhẹ nhàng.
Chỉ trừ mỗi Cố Yến, ánh mắt lúc nào cũng chán đời và khinh thường tôi ra mặt.
Tính tôi thì xưa nay kỳ quặc:
Ai ngoan ngoãn, tôi chiều hết nấc;
ai không biết điều, tôi có hẳn một bộ sưu tập chiêu trò để dạy dỗ.
Thế là tôi nghiêm túc đặt KPI cho Cố Yến:
– Mỗi ngày phải xách túi cho tôi.
– Giặt quần áo.
– Làm đồ ăn vặt riêng.
– Và đặc biệt, phải mang giày cho tôi mỗi sáng.
Tôi hồi đó mê ăn diện, ngày thay ba bộ đồ, nên anh chàng còn phải mang thêm giày dự phòng.
Tôi lấy lý do “người hầu thân cận” để giao hết việc chăm sóc cá nhân cho cậu ta.
Các cô giúp việc vui mừng ra mặt – vì thoát việc.
Chỉ tội Cố Yến, sáng học – chiều hầu – tối vẫn bị tôi sai vặt.
Mặt lúc nào cũng lạnh, nhưng ít ra còn biết nghe lời.
Thấy cậu ta bận túi bụi, tôi lại thấy vui…
Rồi lên cấp hai, bố tôi đột nhiên quyết định cho Cố Yến học cùng trường với tôi.
Nghe tin, tôi suýt ngất.
Trong giới con nhà giàu, người hầu chỉ được đến đón, chứ ai đời lại học cùng lớp?!
Tôi chạy đi chất vấn bố.
Ông thản nhiên đáp:
“Lười tìm trường khác, tiện tay ném vào đấy luôn.”
Tôi đúng là con gái ruột của ông – cứng đầu như nhau.
Cãi không lại, đành chịu.
Tôi tự nhủ: Thôi, chỉ cần cậu ta ngoan ngoãn thì mình cũng nương tay.
Nhưng đời không như mơ.
Cố Yến học đâu giỏi đấy, đẹp trai, thành tích cao ngất.
Chỗ nào có cậu ta, chỗ đó ánh hào quang của tôi tắt ngúm.
Bạn bè tôi thì thầm sau lưng:
“Niệm Niệm, cậu thiệt quá rồi…”
“Cậu là tiểu thư mà ai cũng chỉ nhắc đến Cố Yến!”
“Cái tên nghèo rớt mồng tơi đó cũng dám tranh với cậu sao?”
Còn tiểu thư nhà họ Lâm thì châm chọc:
“Người hầu nhà mình biết điều lắm, việc gì cũng lo trước.”
“Không thì tốn tiền thuê họ để làm gì?”
Trong giới quý tộc, nếu không quản nổi người hầu thì coi như mất mặt.
Mà trớ trêu thay, “người hầu” của tôi lại cãi tôi chan chát giữa đám đông!
Cậu ta không chỉ chê tôi đầu óc rỗng tuếch,
mà còn bảo tôi tính tình hư hỏng, chẳng ai ưa nổi.


