Chương 2
Anh đúng là nắm thọt thỏm điểm yếu của tôi.
Giữa phòng khách đặt một bó hoa hồng Juliet màu champagne ngọt ngào, đậm chất cổ điển tựa như một ly kem đào mật đang tan chảy. Tôi cầm tấm thiệp viết tay lên, nét chữ cứng cáp quen thuộc không lẫn vào đâu được của Hoắc Nghiễn Thâm:
“You are my only desire, my only peace.” (Em là khát vọng duy nhất, là bình yên duy nhất của anh.)
Mấy năm ở bên anh, Hoắc Nghiễn Thâm đã chiều tôi đến mức sinh hư. Mang tiếng làm chim yến trong lồng kính, nhưng tôi chẳng hề có chút tự giác nào của kẻ được nuôi dưỡng. Dạo sàn đấu giá đá quý, chốt đơn siêu xe đắt đỏ, biệt thự thì chất đầy đủ loại hàng hiệu xa xỉ… Chiếc thẻ đen anh đưa gần như bị tôi quẹt đến phát cháy.
Thế nhưng tôi vẫn chưa bao giờ thấy đủ. Không mua được túi xách phiên bản giới hạn tôi sẽ giận dỗi; không chốt được váy thiết kế cao cấp tôi sẽ làm loạn; viên kim cương trứng bồ câu tôi tăm tia bị cô tiểu thư nào đó phỗng tay trên, tôi cũng đè anh ra ăn vạ.
Có lần Hoắc Nghiễn Thâm tăng ca đến khuya mới về, thấy tôi xị mặt bỏ bữa, anh thở dài: “Em đúng là tổ tông của tôi mà.”
Nói rồi anh gọi một cuộc điện thoại. Ngay đêm đó, cô tiểu thư nọ phải lật đật bảo trợ lý mang viên kim cương trả lại.
Hoắc Nghiễn Thâm bưng khay thức ăn vào phòng ngủ. Bên cạnh đĩa cá tuyết bạc kiểu Pháp là một hộp nhung đen tuyền, viên kim cương bên trong lấp lánh phản chiếu ánh sáng chói mắt.
Anh cúi người, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán tôi: “Bây giờ đã chịu ăn cơm chưa, tổ tông?”
Thật ra tôi biết mình chẳng ngoan hiền, cũng chẳng hề thông minh. Sao tôi lại không tự hiểu cơ chứ?
Năm tôi năm tuổi, mẹ chỉ thẳng vào mặt mắng chửi, bắt tôi quỳ xuống van xin người bố ngoại tình đừng bỏ đi. Bà bảo nếu tôi xinh đẹp hơn một chút, khôn khéo hơn một chút, đừng lúc nào cũng lù đù, lầm lì… thì bố đã không bỏ rơi cái nhà này. Tất cả nghiệt duyên đó đều do tôi mà ra.
Từ đó tôi hiểu, trên đời này làm gì có cái gọi là sự chiều chuộng và yêu thương vô điều kiện.
Thế nên sau khi ôm tiền bỏ chạy khỏi Hoắc Nghiễn Thâm, tôi hiếm khi nhớ đến anh. Có nhớ chăng cũng chỉ là những lúc không đủ tiền mua đồ đắt đỏ, hoặc khi cái túi tôi thích bị kẻ khác nẫng mất. Tôi yêu tất cả những gì đẹp đẽ và xa hoa trên đời. Tôi chỉ mê tiền và đồ hiệu, còn những thứ khác, tôi chẳng bận tâm.
“Ting!”
Âm báo điện thoại vang lên. Hoắc Nghiễn Thâm gửi sang một bức ảnh. Cậu bé ngồi trước bàn ăn, ngũ quan nét nào ra nét đó như đúc từ ngọc phấn. Rõ ràng là một gương mặt rất kháu khỉnh, nhưng không hiểu sao lại cắm gắm, vẻ mặt cực kỳ hờn dỗi.
“Nó tên Hoắc Cẩn.” “Tính tình rất khó chiều, thích khóc nhè lại còn ngông cuồng.” “Chẳng giống em tẹo nào, ngược lại giống hệt tôi.”
Tim tôi khẽ thắt lại một nhịp.
“Mẹ ơi, đây là thằng nhóc ngốc kia hả mẹ?” Tống Doãn ngó đầu vào màn hình, tò mò hỏi. “Bất công thật đấy! Sao cậu ta lại giống mẹ được chứ? Con cũng muốn giống mẹ!”
Nó ôm lấy tay tôi nũng nịu, đôi mắt tròn xòe chớp chớp đầy mong đợi: “Nếu con giống mẹ, chắc chắn con sẽ vừa đẹp gái vừa thông minh tuyệt đỉnh!”
Tôi: “…” Tự nhiên thấy chột dạ quá. Chưa chắc đâu con gái à.
Tối đến lúc rảnh rỗi, tôi vào ứng dụng kiểm tra tài khoản. Chiếc thẻ Hoắc Nghiễn Thâm đưa lúc chiều có tới tám chữ số. Quả nhiên, tiền bạc có thể chữa lành mọi tổn thương! Tâm trạng tôi lập tức phấn khởi hẳn lên.
Đã không chạy trốn nổi thì cứ đàng hoàng mà ở lại hưởng thụ vậy. Dù sao nghe đâu anh cũng có một cô thanh mai trúc mã, sau này hai nhà liên hôn thương mại thì chắc cũng chẳng còn việc của tôi nữa.
Sáng hôm sau lúc bước xuống lầu lấy bưu phẩm, tôi vô tình nhặt được một đứa trẻ đi lạc trên đường. Vừa nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn giống hệt tôi ngày bé, tôi đã biết ngay cậu cậu ấm này là ai.
“Bố cháu đâu?”
Cậu bé đỏ ngầu con mắt: “Không mượn cô quản!”
Hoắc Nghiễn Thâm nói chẳng sai chút nào, tính nết cậu nhóc này cực kỳ khó ở.
“Muốn bế không?” “Không rảnh!” “Sao lại khóc rồi?” “Tại cháu mệt!”
Đúng là một cậu ông trời con.
“Cô không phải mẹ cháu!” “Cháu làm gì có mẹ, bố toàn lừa cháu thôi!”
Tôi không thèm đôi co chuyện của Hoắc Nghiễn Thâm, chỉ lẳng lặng dắt cậu nhóc đến trước cửa kính của một cửa hàng ven đường. Tấm kính phản chiếu rõ mồng một hai khuôn mặt như đúc từ một khuôn ra.
Cậu bé: “…”
Suốt đoạn đường về, cậu nhóc im lặng như tờ. Ban đầu tôi tính báo công an, nhưng cậu bé sống chết ăn vạ không cho. Cậu bảo dạo này cậu đang nổi loạn, công an mà đến là bắt cậu đi ngay. Tôi giải thích thế nào cậu cũng không lọt tai, cuối cùng đành phải tha cậu về căn hộ của mình.
Tống Doãn vừa ngủ dậy, đang dụi mắt bước ra khỏi phòng ngủ.
Cậu nhóc ngồi ngoan ngoãn trên sofa, đôi mắt đỏ gầy như mắt thỏ, trông vừa tủi thân vừa đáng thương. Cậu ngoan ngoãn nuốt từng miếng miếng táo tôi đút cho. Chẳng biết mấy năm nay Hoắc Nghiễn Thâm nuôi dạy kiểu gì, lớn chừng này rồi mà ăn hoa quả vẫn cần người đút tận miệng.
“Mẹ ơi, mẹ tha cái thằng nhóc ngốc này về nhà làm gì thế?”
“Cậu mới ngốc! Cả nhà cậu đều ngốc!”
Tống Doãn: “…”
Tôi đành giải thích qua loa rằng nhặt được cậu nhóc trên đường đi lấy đồ, xung quanh lại chẳng có vệ sĩ nào đi kèm, chắc là tự trốn ra ngoài chơi.
Từ hồi Tống Doãn biết cầm thìa, tôi đã mặc kệ để nó tự ăn rồi. Nhìn sang cậu nhóc này, tôi đúng là cạn lời:
“Cháu còn bé tẹo, không có người lớn đi cùng thì không được tự ý chạy ra ngoài đường đâu đấy.”
“Cần cô quản chắc!”
“!”
Tống Doãn bước tới, gõ bốp một cái rõ đau lên đầu cậu nhóc. Nghe cái âm thanh giòn giã đó là biết đầu óc vẫn còn tốt chán.
“Cậu không biết nói chuyện tử tế à?” “Mẹ tôi là công chúa đấy nhé! Công chúa không phải để cậu gắt gỏng đâu. Sau này gặp mẹ tôi thì phải nhẹ nhàng dịu dàng vào, nghe chưa?” “Bằng không tôi đánh cho lệch mặt đấy!”
Hoắc Cẩn ôm cái đầu vừa bị gõ, trợn tròn mắt nhìn Tống Doãn, ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
“Đừng đánh nó con ơi, bố nó lắm tiền lắm, mẹ con mình đền không nổi đâu.”
Tống Doãn hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ: “Bố cậu ta cũng là bố con chứ ai! Coi như không có gì thay đổi thì sau này toàn bộ tài sản nhà họ Hoắc sẽ thuộc về con hết.” “Bao gồm cả cậu—người em trai ngu ngốc của tôi!”
Hoắc Cẩn: “?”
Tôi cạn lời chỉ biết đỡ trán, âm thầm thề trong lòng: Từ nay về sau tuyệt đối không bao giờ cho con gái xem mấy cái video phim ngắn nữ chủ trên mạng nữa!
Nửa tiếng sau.
Hoắc Nghiễn Thâm dẫn theo một binh đoàn vệ sĩ hùng hậu, khí thế đằng đằng đập cửa xông vào căn hộ.



