🔥 HOT FULL Bẫy Tình Của Thẩm Tổng: Em Chạy Đằng Trời!

Truyện Bẫy Tình Của Thẩm Tổng: Em Chạy Đằng Trời! – Ngôn tình sủng, hài hước – Yokopod

Chương 3: Nguyên tắc của một “búp bê lồng kính”

Từng thước phim ký ức cứ tua chậm trong đầu làm tôi thấy hơi nhức nhức cái đầu. Tôi lắc mạnh đầu một cái, quyết tâm F5 lại bộ não để xua đi mớ cảm xúc hỗn loạn.

Làm cái nghề “ăn cơm thiên hạ, ngủ giường đại gia” như chị em tôi, điều tối kỵ nhất chính là nảy sinh tình cảm thật với kim chủ. Thôi thì tan rã cũng là chuyện sớm muộn, có chút chạnh lòng đấy nhưng tiền nong sòng phẳng là được, không sao cả!

Cạch.

Cửa phòng thay đồ mở ra, Cố Thời Sâm bước ra với giao diện tổng tài lịch lãm trong bộ vest mới. Anh ta đứng chặn ngay trước mặt tôi, tông giọng trầm xuống như đang cố nén cơn giận: “Thẩm Trì Chu sắp làm đám cưới với người ta đến nơi rồi, em vẫn định cắm cọc ở bên hắn ta mãi à?”

Mặt tôi lập tức chuyển sang chế độ trắng bệch, diễn nét đau thương: “Không… em không tin đâu! Trừ khi chính miệng anh ấy nói ra.”

“An Dật, tỉnh táo lại đi em, đừng tự lừa mình dối người nữa. An Mãn biết chuyện sẽ lo cho em lắm đấy.”

Lo cái gì mà lo, tôi thầm nghĩ. Giờ này chắc bà chị tôi đang bận quấn quýt bên bến đỗ mới rồi chứ rảnh đâu mà lo! Cố kìm nén cái ham muốn nguyên thủy là đảo mắt khinh bỉ, tôi thút thít nghẹn ngào: “Nhưng mà… em yêu anh ấy quá, làm sao quên được bây giờ…”

Cố Thời Sâm nhìn thẳng vào mắt tôi, buông lời thả thính công khai: “Hay là… em thử cho người khác một cơ hội xem?”

Tôi rưng rưng nước mắt, đang định rặn thêm vài giọt lệ để từ chối khéo thì một giọng nói lạnh thấu xương lọt vào từ phía sau: “Anh muốn cô ấy cho ai cơ hội cơ?”

Thẩm Trì Chu xuất hiện. Anh ta khoác lên mình bộ vest đen quyền lực, mang theo luồng sát khí ngùn ngụt làm cả sảnh tiệc như đóng băng. Anh ta nhìn Cố Thời Sâm bằng ánh mắt sắc như dao cạo.

Cố Thời Sâm cũng chẳng phải dạng vừa, nhếch mép cười nhưng mắt không cười: “Thẩm tổng, hay là anh giải thích rõ ràng vụ đính hôn cho An tiểu thư nghe đi? Đàn ông con trai ai lại ăn trong nồi ngồi trong xó, đứng núi này trông núi nọ thế!”

“Chuyện của tôi và cô ấy, mượn cữ anh xen vào à?” – Thẩm Trì Chu cười khẩy phản đòn.

Cố Thời Sâm im lặng quay sang nhìn tôi. Thẩm Trì Chu cũng quăng cho tôi một cái nhìn lạnh buốt, nhướng mày đầy thách thức.

Thôi chết tiệt, đại ca giận thật rồi!

Một bên là kim chủ hiện tại đang nắm kinh tế, một bên là kim chủ tiềm năng trong tương lai, bên nào tôi cũng không thể đắc tội. Trong cái khó ló cái khôn, tôi quyết định dồn hết công lực vào kỹ năng diễn xuất: ôm mặt khóc tu tu như một người con gái bị phụ bạc, rồi bật chế độ “bứt tốc” chạy biến khỏi hiện trường với vận tốc 800m/s.

Vừa mò về đến nhà, chưa kịp thở phào thì màn hình điện thoại đã hiện cuộc gọi video của An Mãn. “Em ơi cứu bồ! Gã này bám chị dai như đỉa, được cái vừa giàu nứt đố đổ vách lại vừa ngon trai. Mau sang đây đổi ca cho chị!” – Giọng chị ấy nghe có vẻ hớt hải lắm.

Tôi nhíu mày: “Nhưng còn Thẩm Trì Chu…”

“Thôi dẹp đi em ơi! Chẳng phải hắn ta sắp đi lấy vợ rồi à? Loại tra nam đấy luyến tiếc làm gì, bỏ gấp!”

Lý thuyết thì là thế, nhưng một cái “mỏ vàng” chất lượng cao như Thẩm Trì Chu đâu có dễ tìm cơ chứ! Đang lúc tôi còn phân vân thì An Mãn đã nhanh tay gửi qua một tấm ảnh. Người đàn ông trong hình sở hữu bờ vai thái bình dương rộng thênh thang, vòng eo săn chắc mlem mlem, nhan sắc đúng là một chín một mười với Thẩm Trì Chu!

Tôi nuốt nước bọt cái ực, dứt khoát bảo: “Ok chốt đơn, em đặt vé máy bay ngay đây!”

“Đặt vé đi đâu cơ?”

Một giọng nói trầm trầm vang lên ngay sát bên tai làm tôi cứng đờ toàn thân, da gà da vịt nổi lên bần bật. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chiếc điện thoại trên tay đã bị một bàn tay to lớn giật mất. Theo bản năng, tôi định nhào lên giật lại nhưng Thẩm Trì Chu đã nhanh hơn một bước. Anh ta lạnh lùng lướt màn hình, thản nhiên đọc hết đống tin nhắn mật của hai chị em, chẳng thèm liếc tôi lấy một cái.

“Hừ!”

Tiếng cười khẩy đầy nguy hiểm vang lên làm tôi muốn bay màu tại chỗ. Anh ta bắt đầu đọc thành tiếng đống tin nhắn tôi than vãn với chị gái:

“Cái lão họ Thẩm kia như trâu húc mả, thô lỗ chết đi được, chẳng biết lãng mạn là cái gì!” “Em chán ngấy lão rồi, ước gì lão ném cho em một tỷ rồi đuổi em đi cho rảnh nợ!” “Cái đồ khốn nạn, sắp đi lấy vợ đến nơi rồi còn dây dưa không dứt!” “U là trời, cái anh này nhìn ngon trai hơn hẳn lão họ Thẩm nhà mình chị ạ!”

Tôi nhắm chặt mắt, tâm tình triệt để tuyệt vọng. Đúng là sinh nghề tử nghiệp mà!

Thẩm Trì Chu cười trong cơn thịnh nộ, lồng ngực phập phồng, anh ta nghiến răng gằn giọng từng chữ: “Cái đồ khốn nạn sắp đi lấy vợ… hóa ra là đang nói tôi sao?”

Mồ hôi lạnh của tôi tuôn ra như tắm, ướt đẫm cả lưng áo. Tôi vội vàng nịnh nọt: “Làm sao có chuyện đó được anh yêu ơi! Anh thừa biết trên đời này em yêu anh nhất mà!”

Lời còn chưa dứt, tôi đã bị anh ta bế thốc lên, sải bước đi thẳng vào phòng ngủ rồi ném cái rầm xuống giường. Anh ta nhanh tay trói chặt hai tay tôi lại, đè nghiến tôi xuống. Khóe môi anh ta nhếch lên một nụ cười lạnh thấu xương: “Hai chị em cô phối hợp diễn kịch lừa tình lừa tiền xong là định phủi mông chạy trốn à? Coi tôi là thằng đần chắc?”

Tôi bày ra bộ dạng thỏ non chịu tội, nhưng trong lòng gào thét: Xong phim, quả này toang thật rồi ông giáo ạ!

Nụ hôn mang tính chất trừng phạt, cuồng nhiệt và bão táp ập xuống. Tôi đau đớn kêu khóc, nhưng lần này Thẩm Trì Chu tuyệt đối không thèm nể tình, anh ta hôn đến mức tôi suýt thì nghẹt thở mới chịu buông tha.

Anh ta thở hổn hển, đôi mắt đen thẳm găm chặt vào tôi: “Xem ra hôm nay phải cho em nếm mùi thế nào là ‘trâu húc mả’ thật sự, thì em mới biết trước đây tôi đã chiều chuộng em đến mức nào. Đừng có xin tha, tôi không mềm lòng đâu.”

Lần này thì tôi khóc thật chứ không thèm diễn nữa: “Trì Chu… A Chu… Chu ca ca ơi… em sai rồi mà!”

“Hừ!”

Tiếng cười khẩy đầy tà mị vang lên, báo hiệu cho một đêm dài “đầy sóng gió” của tôi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *