CHƯƠNG 7
Con cháu lớn lên trong cái vòng tròn đục ngầu của giới thế gia, từ nhỏ đã biết nhìn sắc mặt người khác mà tính toán thiệt hơn. Họ biết rõ ai là người có thể trêu chọc, ai thì tuyệt đối không thể đụng vào, và ai là người không nên gây rắc rối nhất.
Cho nên ngay cả khi Tống Ngộ Bạch cưỡng ép kéo tôi đi, cũng chẳng một ai dám đứng ra ngăn cản.
Đi được một đoạn, Tống Ngộ Bạch chê tôi giãy giụa làm tốc độ di chuyển quá chậm, liền trực tiếp bế bổng tôi lên, nhét thẳng vào chiếc Maybach đang đỗ bên ngoài cổng trường.
Sau lưng tôi là lớp ghế da lạnh ngắt, còn trước mặt lại là lồng ngực ấm áp vững chãi của thiếu niên. Giữa hai chúng tôi hầu như chẳng còn một khoảng trống nào để nhúc nhích.
“Quý Thanh Nhiên.”
Hắn gọi tên tôi, âm thanh trong trẻo tựa như ngọc châu rơi xuống đất, nhưng lại không hề có chút âm điệu biến chuyển nào.
“Anh muốn em ở bên cạnh anh. Đây không phải là một lời thỉnh cầu.”
“Em chỉ có thể đồng ý.”
“Từ giờ trở đi, không cho phép em tiếp xúc thân thể với bất kỳ người đàn ông nào khác.”
“Cậu dựa vào cái gì chứ?!”
Hắn hết câu này đến câu khác, đều tự tiện quyết định việc tôi phải ở bên hắn, lại còn đưa ra một đống yêu cầu vô lý. Hắn coi tôi là cái gì chứ? Một con thú cưng thích thì gọi đến, không thích thì xua đi chắc?
Ký ức hai năm qua khi tôi đem “mặt nóng dán mông lạnh” cứ liên tục hiện lên trong tâm trí. Biểu cảm lạnh lùng và sự thiếu kiên nhẫn của hắn khi xưa vẫn còn rõ mùng mịt trong trí nhớ của tôi.
Một luồng cảm xúc tủi thân xen lẫn tức giận cuồn cuộn trào dâng. Dũng khí của con người thường tăng vọt trong những tình huống như thế này. Tôi oán giận trừng mắt nhìn hắn, toàn bộ suy nghĩ trong đầu liền điên cuồng tuôn ra:
“Cậu bị bệnh gì thế Tống Ngộ Bạch? Trước đây tôi hao hết tâm tư lấy lòng cậu thì cậu khinh thường, bây giờ tôi không thích cậu nữa thì cậu lại cố sống cố chết dây dưa!”
Tống Ngộ Bạch bị tôi mắng đến thế nhưng cũng không hề tức giận. Hắn rủ mắt nhìn tôi, đôi lông mi dài nhẹ nhàng rung động:
“Chuyện lúc trước là do anh sai với em. Anh thừa nhận, em có thể trách anh, đánh anh. Nếu em vẫn chưa hết giận thì đâm anh một dao cũng được, anh sẽ không bao giờ kháng cự.”
Nói xong, hắn rút từ trong hộc xe ra một con dao gọt hoa quả nhét vào tay tôi.
“Nhưng có một điều em phải nhớ kỹ, em là của anh.”
“Cậu nghĩ rằng tôi không dám sao?!”
Tôi nắm chặt lấy chuôi dao, gí mũi dao ngay trước ngực Tống Ngộ Bạch, nét mặt vờ như vô cùng hung tợn.
Tống Ngộ Bạch vẫn không lên tiếng, đôi con ngươi lạnh như băng lặng lẽ nhìn tôi, khóe môi chậm rãi nhếch lên. Nụ cười của hắn khiến tôi liên tưởng đến đóa tuyết liên nở rộ trong trận bão tuyết xa xôi — vừa lạnh lẽo thấu xương lại vừa động lòng người.
Tôi bất giác ngẩn ngơ mất một lúc.
Nhưng rồi tôi nhanh chóng tỉnh táo lại. Trong tự nhiên, những sinh vật càng rực rỡ đẹp đẽ thì lại càng nguy hiểm, và con người cũng vậy.
Hắn không nói câu nào, bàn tay to lớn với các khớp xương rõ ràng chậm rãi bao trọn lấy bàn tay đang cầm dao của tôi. Tôi còn tưởng hắn sợ hãi, mới vừa thở phào nhẹ nhõm thì hắn đã đột ngột tăng thêm sức lực, đẩy mạnh lưỡi dao về phía lồng ngực mình!
Phập một tiếng, mũi dao xuyên qua lớp vải áo, cắm thẳng vào máu thịt trước ngực hắn.
“A!”
Mặt tôi tái nhợt, hét lên một tiếng chói tai rồi vội vàng rút con dao ra — thậm chí còn quên mất lẽ thường rằng vết thương bị dao đâm tuyệt đối không được rút ra ngay lập tức.
Tống Ngộ Bạch hừ nhẹ một tiếng vì đau đớn. Máu từ vết thương ứa ra như những viên ngọc trai đỏ vỡ vụn, nhỏ xuống thành từng đóa hoa mai đỏ tươi chói mắt.
“Tống Ngộ Bạch, cậu bị điên thật rồi!” Đây quả thực chính là một kẻ điên!
“Bớt nhảm nhí đi, bây giờ tôi đã thích người khác rồi!”
Tống Ngộ Bạch lại áp sát tới gần tôi thêm một chút, hoàn toàn không để ý đến vết thương trên ngực: “Hắn tên là gì? Tài sản trong nhà có bao nhiêu? Có đẹp trai hơn anh không? Học giỏi hơn anh không?”
“Là Chu Ngọc! Cậu cũng biết đấy, lúc trước cậu ấy từng thổ lộ với tôi, cho dù bị từ chối thì vẫn âm thầm thích tôi như cũ!”
“Tuy rằng gia sản nhà cậu ấy không bằng nhà cậu, học cũng không bằng, ngoại hình cũng kém hơn, nhưng tôi vẫn thích cậu ấy!”
“Tôi vô cùng thích cậu ấy! Đời này tôi chỉ thích——ưm!”
Tống Ngộ Bạch tức giận đến mức trực tiếp chặn miệng tôi lại. Hắn mang theo ý cắn xé trừng phạt mà cắn thật mạnh lên môi tôi. Sự mãnh liệt và dữ dội ấy khiến tôi hoàn toàn không thể chống đỡ nổi.
Đến khi nụ hôn chấm dứt, tôi đã sớm không còn phân biệt được đông tây nam bắc, cả người mềm nhũn xụi lơ.
Sau khi hôn xong, tâm trạng của Tống Ngộ Bạch dường như đã bình tĩnh lại nhiều. Khuôn mặt luôn lạnh lùng xưa nay của hắn giờ đây nhiễm một màu hồng quyến rũ, mang theo vài phần… mê hoặc.
“Không được thích người khác nữa.”
Hắn vén một lọn tóc của tôi quấn quanh ngón tay, đôi mắt hẹp dài khẽ nhếch lên, giọng điệu thản nhiên nói: “Nếu sau này em cố sống cố chết muốn kết hôn với người khác, anh cũng sẽ không buông tha cho em đâu. Kết cục cuối cùng của chúng ta chỉ có thể là làm một đôi gian phu dâm phụ mà thôi.”
“…”
Nếu nói một cách nghiêm túc, với quyền thế và địa vị của Tống gia, đúng thật là hắn có thể làm ra loại chuyện đó.
Tôi câm nín, chẳng còn lời nào để nói nữa.
Chiều hôm đó, Tống Ngộ Bạch đến bệnh viện xử lý vết thương, sau đó lại tới văn phòng giáo viên một chuyến. Khi trở về, hắn nói chuyện gì đó với Chu Ngọc, ngay hôm sau Chu Ngọc liền xin nghỉ bệnh.
Cứ thế, bạn nhảy của tôi đã chính thức trở thành Tống Ngộ Bạch.
Trong nguyên tác, nam nữ chính đã xé rách lớp màn thưa từ đây. Họ cùng nhau luyện tập mập mờ ở biệt thự của Tống Ngộ Bạch, đến lễ kỷ niệm thành lập trường thì bắt đầu quang minh chính đại nắm tay, ôm nhau và thực hiện đủ loại tiếp xúc thân mật.
Nhưng kể từ ngày hôm đó, kịch bản của nữ chính lại mất kiểm soát mà giội thẳng lên đầu tôi.
Người khiêu vũ cùng Tống Ngộ Bạch trong lễ kỷ niệm thành lập trường chính là tôi. Người nắm tay, ôm ôm ấp ấp với hắn trong khuôn viên trường, cùng những hành động chạm đến ranh giới mập mờ cũng chính là tôi.
Các giáo viên đều nhắm một mắt mở một mắt vì gia thế của Tống Ngộ Bạch. Cơ bản là chẳng ai dám quản.
Tôi đòi chuyển trường, giáo viên không phê chuẩn. Tôi xin chuyển lớp, cả mười ba lớp còn lại đều viện lý do đã đủ sĩ số nên không nhận.
Người bày mưu tính kế đằng sau là ai, đã quá rõ ràng rồi.
Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận một cách trực tiếp quyền thế và thủ đoạn của những gia tộc hàng đầu. Chỉ trong vòng nửa tháng, bộ lọc “đóa hoa cao lãnh” mà tôi dành cho Tống Ngộ Bạch đã hoàn toàn vỡ nát.
Hắn chưa bao giờ là một bông tuyết liên “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” cả. Núp dưới vẻ bề ngoài thánh khiết đó chính là một trái tim đen tối đến mức vắt ra mực.
13
Trong chớp mắt đã đến ngày cuối cùng của kỳ thi đại học.
Đậy nắp bút lại, nộp bài thi rồi bước ra khỏi cổng trường, tôi chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra Tống Ngộ Bạch ngay giữa đám đông. Ngoại hình và khí chất của hắn quá mức nổi bật, hoàn hảo đến mức như đang sống ở một không gian hoàn toàn khác biệt so với những người xung quanh.
“Làm bài thế nào?” Hắn tự nhiên tiến tới nắm lấy tay tôi.
Tống Ngộ Bạch đã được tuyển thẳng vào một trường đại học danh tiếng ở nước ngoài từ sớm, cho nên hắn không cần tham gia kỳ thi đại học.
Tôi gật gật đầu, rủ mắt nói: “Phát huy không tốt lắm.”
“Có lẽ chỉ đủ điểm vào một trường đại học hạng hai thôi.”
Hắn thản nhiên “ừ” một tiếng: “Không sao cả, đi học đại học thấy vui vẻ là được rồi.”
“Đi thôi, thi tốt nghiệp xong rồi, chúng ta đi ăn mừng một chút.”
Tôi hỏi: “Ăn ở bên ngoài sao?”
“Ăn ở nhà.”




Truyện nhẹ nhàng, hay
Truyện nhẹ nhàng, hay