CHƯƠNG 8
14
Trong biệt thự.
Tống Ngộ Bạch đeo tạp dề vào, thành thục xử lý nguyên liệu rồi bắt đầu bật bếp đổ dầu.
Chưa đầy ba tiếng sau, ba món mặn cùng một món canh đã được dọn lên bàn, trông vô cùng hấp dẫn và tươi ngon.
Tôi gắp thử một ngụm, hương vị thế mà lại không tồi chút nào.
“Anh học nấu ăn từ bao giờ thế?”
Tôi chưa từng thấy Tống Ngộ Bạch nấu ăn bao giờ. Lúc trước tôi hỏi, hắn cũng bảo là chưa từng thử.
Chẳng lẽ lúc đó hắn nói dối sao?
“Anh lén học đấy, muốn dành cho Thanh Nhiên một bất ngờ.” Tống Ngộ Bạch mỉm cười nhẹ nhàng: “Không phải em vẫn luôn ồn ào đòi một người bạn trai biết nấu cơm sao?”
Ồ, tôi nhớ ra rồi.
Thời điểm đó vì muốn trốn thoát khỏi hắn, tôi chỉ biết liều mạng giở đủ trò cố tình gây sự, cốt để Tống Ngộ Bạch cảm thấy phiền phức mà chán ghét tôi.
Nhưng trên thực tế, Tống Ngộ Bạch ngoại trừ những lúc cực kỳ thô tục và ác liệt ra, thì tâm tư lại đặc biệt kiên nhẫn và tinh tế. Cho dù tôi có cố tình gây khó dễ đến đâu, hắn vẫn luôn ôn hòa bao dung, cố gắng hết sức để đáp ứng những yêu cầu vô lý của tôi.
Khoảng một tháng trước, tôi cố tình đòi hắn phải nấu ăn cho mình. Sau đó vì bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi đại học, tôi liền quăng chuyện này ra sau đầu. Không ngờ Tống Ngộ Bạch vẫn nhớ rõ, lại còn âm thầm đem nó biến thành hành động thiết thực.
Không thể không thừa nhận, trong lòng tôi dấy lên một chút cảm động.
Đây chính là ưu điểm của Tống Ngộ Bạch, nhưng cũng là điều khiến người khác phải hoảng sợ — hắn quá giỏi trong việc thu phục lòng người.
Một người như hắn, muốn thu hút tình cảm của ai đó là điều quá đỗi dễ dàng. Nhưng ngược lại, một khi hắn đã không còn thích nữa, nhất định sẽ vứt bỏ không chút thương tiếc.
Buổi tối.
Sau khi tắm rửa xong trở về phòng, tay tôi vừa chạm vào công tắc đèn thì một vòng tay ấm áp đã ôm trọn lấy tôi từ phía sau.
“Kỳ thi đại học kết thúc rồi.”
Chỉ vỏn vẹn sáu chữ ngắn ngủi nhưng lại khiến tim tôi đập liên hồi.
Mấy lần trước suýt chút nữa là lau súng cướp cò, nhưng Tống Ngộ Bạch luôn dừng lại ngay bước cuối cùng. Bởi vì hắn kiên trì đợi đến khi tôi thi xong mới thực hiện điều đó.
“Chờ đã, em vẫn chưa chuẩn bị…”
Trong bóng tối, hắn cắn nhẹ lên cổ tôi một cái, giọng nói khàn khàn trầm đục: “Phải giữ lời đấy, Thanh Nhiên.”
15
Ban đêm trời đổ mưa to, từng giọt nước mưa lớn tí tách rơi xuống. Chậu hoa hải đường màu đỏ bị bỏ quên ngoài ban công bất lực lung lay trong gió. Bồn hoa trồng trong nhà kính cũng chẳng chịu nổi trận mưa dữ dội ấy, những đóa hoa mềm mại bị nước mưa đánh rơi mất vài cánh.
Đến nửa đêm thì cơn mưa tạnh dần. Đóa hoa hải đường sớm đã bị tàn phá nặng nề, chỉ còn lại vài cánh hoa đáng thương cực kỳ.
16
Sau ngày hôm đó, tôi lại có thêm một nhận thức mới về Tống Ngộ Bạch.
Vốn tưởng rằng sáu tháng qua biểu hiện của hắn đã đủ điên rồ rồi, nào ngờ tới loại chuyện này hắn lại càng biến thái hơn. Nghĩ đến cảnh tượng ngày hôm qua, vành tai tôi lại đỏ bừng đến mức muốn ứa máu.
Thật xấu hổ quá đi mất!
Cũng may lên đại học Tống Ngộ Bạch sẽ đi du học nước ngoài, tôi tạm thời có thể thoải mái sống tự do thêm vài năm.
Nhưng sự thật chứng minh, hóa ra là tôi đã đắc ý quá sớm.
Ngày khai giảng, tôi và Tống Ngộ Bạch cùng nhau đến một trường đại học hạng hai ở thành phố B để làm thủ tục nhập học.
Đúng thế, Tống Ngộ Bạch không hề đến ngôi trường đại học danh giá ở nước ngoài kia, mà lại cùng tôi đến cái trường hạng hai này.
Tôi hoàn toàn bất lực.
Hắn thản nhiên nói: “Đối với anh thì học đại học ở đâu cũng như nhau thôi. Học trường nào không quan trọng, công ty nhà anh đâu có quan trọng bằng cấp.”
Từ khi còn học trung học cơ sở, Tống gia đã thuê riêng một giáo sư tài chính đỉnh cao về dạy kèm 1-1 cho hắn. Việc hắn đi học trung học chẳng qua chỉ là để trải nghiệm cuộc sống mà thôi. Hắn vốn định không học đại học nữa, nhưng nếu tôi đi học, hắn nhất định sẽ đi cùng tôi.
17
Năm thứ ba đại học, ngay khi tôi vừa đủ tuổi kết hôn hợp pháp, Tống Ngộ Bạch đã nửa đe dọa nửa dỗ dành kéo tôi đến Cục Dân Chính để đăng ký kết hôn.
Thành thật mà nói, tôi khá kinh ngạc. Tôi cứ nghĩ một thế gia đỉnh cấp như nhà họ Tống chắc chắn sẽ không chấp nhận một cô con dâu xuất thân từ gia đình bình thường như tôi. Cho dù có chấp nhận thì cũng sẽ làm khó làm dễ một phen.
Không ngờ mọi việc lại trôi qua một cách êm đẹp vô cùng.
Nói trắng ra, bố của Tống Ngộ Bạch căn bản chẳng buồn quan tâm đến chuyện hôn nhân của hắn. Bởi vì Tống gia đã đạt đến tầm cỡ không cần dựa vào liên hôn gia tộc để củng cố địa vị nữa rồi.
Cho nên đến khi tốt nghiệp đại học, tôi và Tống Ngộ Bạch đã kết hôn được một năm.
Chẳng phô trương chút nào khi nói rằng mỗi ngày tôi đều điên cuồng đòi ly hôn.
Đàn ông thường rất giỏi ngụy trang trước khi cưới, và Tống Ngộ Bạch cũng không phải ngoại lệ.
Trước khi đăng ký kết hôn hắn còn tương đối bình thường, cho dù có biến thái thì cũng không đến mức làm ra mấy trò phản nhân loại. Hắn thỏa mãn, tôi cũng vui lòng, hai bên coi như hòa hợp.
Thế mà sau khi cầm được tấm hộ chiếu kết hôn, trình độ biến thái của hắn lại nâng lên một tầm cao mới. Những phương thức của người bình thường từ lâu đã không thể thỏa mãn được hắn, mấy trò mà Tống Ngộ Bạch nghiên cứu ra dường như là những thứ người bình thường chẳng thể nào tưởng tượng nổi.
Hơn nữa trái tim hắn cũng sắt đá hơn trước rất nhiều.
Trước đây khi tôi rơi vài giọt nước mắt, hắn còn biết kiềm chế đôi chút. Bây giờ thì hay rồi, tôi càng khóc thì hắn lại càng hưng phấn hơn!
Thế thì ai mà chịu cho nổi chứ?!
“Ly hôn! Em nhất định phải ly hôn với anh!”
Hai chữ “ly hôn” này một ngày tôi phải nhắc đến hơn chục lần. Hắn chẳng hề để bụng, chỉ nhéo cằm tôi đầy phóng đãng: “Là em tự đến dụ dỗ anh trước, cho nên dù có xảy ra chuyện gì em cũng phải chịu đựng.”
“Đừng gào nữa, tiết kiệm chút sức lực đi.”




Truyện nhẹ nhàng, hay
Truyện nhẹ nhàng, hay