Chương 2: Trai Thẳng Các Người Đều “Khủng” Thế Sao?
Ai đời một đêm lại đi “vắt chày ra nước” tận hai lần liên tục mà không cần nghỉ ngơi như thế bao giờ! Hả?! Cái tên này không biết sợ hư thận à?!
Nghe tiếng Chu Cảnh Hoài nhẹ nhàng trèo lên giường đi ngủ, tôi mệt mỏi rã rời nhắm nghiền mắt lại. Thôi, dẹp tắm rửa luôn đi, để sáng mai tính tiếp. Bẩn thì bẩn, chứ tầm này tôi cũng mệt đến mức ngón tay còn chẳng buồn nhấc lên nổi rồi.
Thế nhưng, đúng là người tính không bằng trời tính, lần này tôi lại chọn sai nền văn minh rồi!
Sáng sớm hôm sau, khi trời mới vừa hửng sáng, tôi đã giật mình thốt lên một tiếng nghẹn ngào đầy bất lực. Trong căn phòng ký túc xá tĩnh mịch, tiếng ngáy như sấm của lão Đại Tráng cũng vì tiếng động của tôi mà bỗng nhiên khựng lại.
Đầu óc tôi còn chưa kịp load xem chuyện gì đang xảy ra, tay đã nhanh hơn não, vội vàng vớ ngay cái gối nhét chặt vào miệng, gian nan chặn đứng hết tất cả những âm thanh xấu hổ, nhạy cảm kia lại.
May quá, tiếng ngáy của Đại Tráng lại tiếp tục vang lên đều đều.
Tôi run rẩy vén rèm giường ngó ra ngoài thì thấy giường của Chu Cảnh Hoài đã trống trơn, còn đèn phòng vệ sinh thì đang sáng trưng, cửa đóng then cài.
Tôi chính thức chết lặng tại chỗ.
Mấy anh trai thẳng các người… bình thường đều sung sức đến mức súc tích như thế này sao?!
…
Lúc Chu Cảnh Hoài mở cửa bước ra, vừa vặn đối mặt với một đứa đang đứng đực mặt ra đợi như tôi, bốn mắt nhìn nhau đầy gượng gạo.
Gương mặt hắn vẫn duy trì vẻ lạnh lùng, ít nói như mọi khi, nhưng không hiểu sao nơi đáy mắt lại thoáng qua một tia vui vẻ tinh nghịch. Còn tôi thì tay ôm bộ quần áo mới, mặt mũi đỏ gay đỏ gắt từ mang tai xuống tận cổ, trông tội lỗi hệt như mình vừa mới là đứa đi làm chuyện mờ ám xong không bằng.
Tôi tức đến mức nghiến răng nghiến lợi trong lòng. Nhất định, nhất định phải tìm cách nhắc khéo hắn một chút mới được! Nếu cứ tiếp tục cái đà này, chưa biết chừng hắn chưa suy thận thì tôi đã phải đi mua nhân sâm, nhung hươu về uống thuốc bổ rồi!
“Chu Cảnh Hoài… tôi, tôi có chuyện muốn nói với cậu!”
“Ừm?” Hắn khẽ cụp mắt nhìn tôi, đôi mắt đen láy như thể có camera chụp xuyên thấu, nhìn thấu hết sự bối rối, quẫn bách của tôi vậy.
Chẳng hiểu sao cái dũng khí vừa mới nhen nhóm được vài giây của tôi bỗng chốc bị dập tắt ngúm. Tôi ấp úng, lắp bắp: “Cậu có thể… Có thể…”
“Có thể cái gì?”
Thôi xong phim! Tôi nhát chết, không dám nói, mà cũng chẳng biết phải mở lời làm sao.
Hai vai rũ xuống, tôi tiu nghỉu đổi giọng: “Cậu có thể tránh ra một chút được không, tôi muốn vào đi vệ sinh.”
Chu Cảnh Hoài nghi ngờ nhướng nhẹ chân mày. Chắc hắn đang hoang mang lắm, không hiểu cái thằng này sáng ra lại bị dở chứng gì.
“Được.” Hắn nhấc chân bước qua một bên.
Tôi ủ rũ định lách người đi vào, thì bỗng nhiên, cổ tay bị một bàn tay to lớn, ấm áp chộp lấy.
Tôi ngơ ngác quay đầu lại, phát hiện Chu Cảnh Hoài đang nhìn chằm chằm vào phần cổ áo ngủ bị trễ xuống của tôi, giọng điệu vô cùng khó hiểu: “Mạnh Nhiên, cậu có bạn gái rồi à?”
Tôi ngẩn người, đầu nảy số không kịp, chẳng hiểu sao tự dưng hắn lại hỏi chuyện yêu đương vào lúc này, nhưng vẫn thành thật lắc đầu: “Chưa có, sao thế cậu?”
“Không có gì.”
Ngoài miệng thì bảo không có gì, nhưng sắc mặt Chu Cảnh Hoài lập tức sa sầm xuống, trông khó coi vô cùng. Hắn không thèm hỏi thêm câu nào nữa, dứt khoát xoay người đi thẳng về phía tủ quần áo của mình.
Tôi mơ hồ cảm nhận được tâm trạng hắn đang tụt dốc không phanh, tỏa ra một bầu không khí u ám đáng sợ. Gì vậy trời? Tôi đâu có đắc tội gì hắn đâu, sao tự dưng lại nổi quạu với tôi? Chẳng lẽ do điệu bộ của tôi làm hắn tụt hứng à?
Tôi ngơ ngác gãi gãi mũi, chuẩn bị đóng cửa để tắm rửa. Vô tình liếc mắt nhìn vào gương một cái, tôi mới bừng tỉnh đại ngộ.
À… hóa ra là ông tướng này hiểu lầm tôi rồi!
Bản thân hắn vốn là dân thể thao, da dày thịt béo, nên mỗi lần tắm rửa hay tự xử đều dùng lực khá mạnh tay. Khổ nỗi, cái thân sương mai này của tôi sao mà chịu nhiệt nổi cái lực đạo đó của hắn chứ!
Bởi vì mỗi lần hắn “mạnh tay”, ngoại trừ cái cảm giác kích thích đến tê dại truyền qua, thì thực tế thân thể tôi lại chịu tổn thương thật sự. Trên người tôi đầy rẫy những vết đỏ hằn lên do bị bóp, lại còn đan xen với mấy vết bầm tím do hắn va chạm khi đá bóng hôm trước nữa.
Cái giao diện hiện tại của tôi trong gương á… đúng là nhìn mà không biết phải diễn tả thế nào cho thanh lịch nữa. Trông y hệt như vừa trải qua một trận “bạo lực yêu đương” đầy khốc liệt vậy, mỡ màng và đầy mùi “người lớn”, hoàn toàn không phù hợp cho trẻ em dưới 18 tuổi.
Cũng chính vì đống dấu vết tai tiếng này mà suốt thời gian qua tôi chẳng dám mặc áo ngắn tay, dù ở trong phòng ký túc xá có nóng nực thế nào cũng phải bọc mình kín mít như ninja.
Bây giờ vô tình bị Chu Cảnh Hoài nhìn thấy, chắc chắn hắn sẽ nghĩ con người tôi bề ngoài thì trông hiền lành, vô hại thế thôi, chứ thực chất bên trong lại là một thằng ăn chơi sa đọa, thác loạn, có lối sống “buông thả” đến mức đáng sợ.
Đúng là oan thị kính mà!
Tôi uể oải cởi quần áo, xả nước tắm. Thôi kệ đi, hiểu lầm thì hiểu lầm vậy. Chỉ cần che giấu được cái bí mật về xu hướng tính dục của mình thì mấy chuyện mang tiếng này tôi chấp nhận gánh hết.
Haizz, chỉ là không biết cái sợi dây thần giao cách cảm quái quỷ này bao giờ mới chịu biến mất đây? Chẳng lẽ phải đợi đến lúc hắn có bạn gái, rồi mỗi lần hai người họ “mây mưa”, tôi lại được ép buộc… hòa mình vào cuộc vui một cách đầy sống động hay sao?! Nghĩ đến thôi đã thấy tiền đình rồi!
Đợi đến khi tôi xử lý hậu quả xong xuôi rồi bước ra ngoài, đã thấy Chu Cảnh Hoài chuẩn bị ra cửa. Giờ này thì chắc chắn là ông tướng đang tính xuống căn tin đánh chén bữa sáng rồi.
Nghĩ đến cái cảm giác bụng căng trướng đến mức muốn nổ tung từ trận lôi đình đêm qua, tôi hoảng hồn, vội vàng gọi giật giọng hắn lại:
“Chu Cảnh Hoài, cậu xuống căn tin ăn sáng đấy à?”
Hắn liếc nhìn tôi một cái: “Ừ.”
“Thế… tôi đi chung với cậu được không?” Tôi vừa nói vừa nặn ra một nụ cười thân thiện, mang tính chất lấy lòng hết cỡ vì sợ bị hắn phũ phàng từ chối.
Khổ lắm, không đi theo bám đuôi sao được! Tôi phải canh chừng để ép hắn tém tém cái nết ăn lại mới được. Bằng không, đợi đến tiết kiểm tra chạy bền một ngàn mét sắp tới, tôi không chỉ mệt tới mức nổ tung lồng ngực, mà chắc chắn còn vừa chạy vừa nôn ra mật xanh mật vàng mất.
Vốn tưởng một nam thần lạnh lùng như Chu Cảnh Hoài sẽ thẳng thừng từ chối, ai dè hắn lại gật đầu cái rụp. Đôi lông mày hắn khẽ giãn ra, trông dịu hiền đến mức tôi suýt thì nghi ngờ cái tên mặt lạnh như tiền vừa nãy là một người khác.
“Được thôi.”
Tôi hơi bất ngờ, nhưng lập tức cười tủm tỉm gật đầu lia lịa: “Vậy phiền cậu đợi tôi một xíu nhé?”
“Ừ, đi thay quần áo đi.”
“Được được!”
Tôi vội vàng ba chân bốn cẳng chạy về giường khoác đại chiếc áo hoodie lên người, rồi hấp tấp chạy theo sau Chu Cảnh Hoài đến nhà ăn. Trong lòng tôi lúc này đang không ngừng nảy số, ủ mưu tính kế xem tí nữa phải mở lời thế nào để khuyên hắn ăn ít lại một chút… mà không bị hắn đấm cho một trận.
Nói một cách công bằng, đi chung với hot boy của trường đúng là một trải nghiệm thử thách tim mạch, tỷ lệ người ta quay đầu lại nhìn cứ phải gọi là 100%. Đã thế, khi mọi người nhìn hắn, họ lại vô thức liếc xéo sang tôi một cái, làm một đứa thích làm nền, vô hình như tôi lạnh sống lưng, mồ hôi hột tuôn ra rầm rầm.
Tôi lặng lẽ lùi lại hai bước, cố tình kéo dãn khoảng cách ra cho lành.
Thế nhưng Chu Cảnh Hoài lại đột ngột dừng bước, nghiêng đầu bình tĩnh nhìn tôi: “Mạnh Nhiên, sao thế?”
“À, không… không có gì đâu.”
“Lại đây.” Giọng hắn rất nhẹ, trầm trầm, nhưng không hiểu sao lại mang theo một loại uy áp khiến tôi chẳng dám trái lời.
Tôi đành chậm rãi dịch người qua gần hắn. Chu Cảnh Hoài thấy vậy liền trực tiếp giơ tay, kéo cái mũ áo hoodie của tôi trùm lên đầu. Chiếc mũ rộng thùng thình lập tức che khuất phần lớn những ánh mắt săm soi của người xung quanh.
“Được rồi, đi thôi.”
Tôi khựng lại một nhịp, trong lòng khẽ dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Không ngờ Chu Cảnh Hoài lại là kiểu người tinh tế đến vậy. Nếu hắn không phải là trai thẳng kỳ thị đồng tính, thì biết đâu hai đứa tôi đã có thể trở thành đôi bạn tri kỷ rồi. Nghĩ đến đây, tôi lại lặng lẽ nhích sát về phía hắn thêm một chút, hoàn toàn không chú ý thấy khóe miệng Chu Cảnh Hoài đã khẽ nhếch lên từ lúc nào.
…



