FULL Cuộc Chơi Nguy Hiểm

Chương 2.

Tôi được mẹ bế vào trong phòng.

Tường sơn màu trắng xanh dịu mắt, đồ đạc thì tinh tươm, giường to mềm êm như mây, thơm mùi chăn ga sạch sẽ.

Rèm cửa màu xanh lơ khẽ đung đưa theo gió, bên ngoài là khu vườn trông vừa sang vừa thơ, chẳng khác gì cảnh trong phim Hàn.

Bác sĩ gia đình đến khám qua một lượt, rồi mẹ nhẹ nhàng đặt tôi lên giường.

“Ôn Ôn, con thấy còn đau chỗ nào nữa không?” – mẹ cứ hỏi đi hỏi lại, tay thì sờ trán tôi không ngừng.

“Mẹ ơi…” – tôi thì thào, mắt lim dim.

“Bảng phấn mắt mẹ để ngăn thứ hai trong túi xách đấy… Tối nhớ tẩy trang rồi đắp mặt nạ mắt vào nhé…”

Mẹ sững người một giây, rồi cúi xuống ôm tôi, nước mắt rơi lã chã như trời mưa tháng Bảy.

Hồi trẻ, mẹ tôi thích múa lắm, nhưng ngày ấy nghèo quá, lo ăn còn chưa xong nói gì đến học múa. Mãi sau này có tiền, bà mới bắt đầu theo đuổi giấc mơ ấy.

Ấy vậy mà giờ nhìn mẹ cứ như nghệ sĩ múa chính hiệu—nhẹ nhàng, tao nhã, cổ cao, dáng chuẩn như trong tranh vẽ.

Từ giờ trở đi, sẽ không còn trần nhà dột mỗi lần mưa, không còn cảnh sáng ra ngồi bán hàng dưới mái bạt, không còn những kẻ cứ rình rập đe dọa, không còn những ngày tháng chạy trốn, sợ hãi…

Tôi khẽ đưa tay chạm vào má mẹ, thì thầm:

“Mẹ ơi, từ giờ, hai mẹ con mình sẽ sống cho ra sống nhé.”

7

Tôi được chuyển vào ngôi trường quý tộc nhất thành phố S—nơi mà người ta bảo rằng, chỉ cần học ở đây, sau này muốn làm gì cũng có cửa.
Mà tôi còn học chung lớp với cậu Tạ Cẩn Hành nữa cơ.

Vừa nhập học, tôi đã xắn tay thể hiện: giơ tay phát biểu, giờ nghỉ thì xung phong thu bài, rót nước, cười nói lễ phép với thầy cô…
Chưa đầy một tuần, tôi đã nghiễm nhiên thành “con ngoan trò giỏi” trong mắt giáo viên.

Nhưng lớp học thì như cái xã hội thu nhỏ—ai cũng có nhóm của mình từ trước.
Mà cậu Tạ Cẩn Hành thì là kiểu “mặt trời giữa trưa”, ai cũng vây quanh, ai cũng lấy lòng.

Tôi lủi thủi như cái bóng, chưa kịp làm quen ai, thì cậu ta đã công khai tỏ thái độ không ưa tôi ra mặt.

Chẳng bao lâu sau, tôi bị đẩy vào một buồng vệ sinh, cửa bị khóa trái.

Lúc ấy trời đã nhá nhem tối, học sinh tan gần hết, tôi gào đến khản cổ mà chẳng ai thèm để ý.

Tôi tưởng thế là cùng cực rồi.
Ai ngờ, ngay khoảnh khắc tôi vừa ngồi thụp xuống vì mệt, thì từ trên đầu xoạt một chậu nước lạnh dội thẳng xuống.

Lạnh buốt.
Cay xè cả mắt, xộc vào tận tim.

Tôi nhận ra—tuyệt vọng luôn có thể… tuyệt vọng hơn.

Đợi khi bên ngoài yên ắng hẳn, tôi trèo lên bồn cầu, dồn hết sức lực còn sót lại để leo ra.

Ướt như chuột lột, tóc tai bết dính, quần áo nhão nhoẹt… nhìn tôi lúc ấy không khác gì con ma nước đội lốt học sinh.

Tôi kéo theo cái cặp cũng nặng trĩu nước, lảo đảo bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Ngay ngoài cửa, dưới ánh chiều nhàn nhạt, là dáng người đang đứng dựa lan can—Tạ Cẩn Hành.

9

Chắc cậu ta đứng đó lâu rồi. Ánh nắng chiều nhuộm mái tóc nâu sẫm của cậu ấy thành một màu vàng hoe hoe như thóc phơi sân.

Nghĩa là cậu ta đã nghe hết tiếng tôi cầu cứu.

Thế nhưng từ đầu đến cuối, không một động thái nào.
Không lên tiếng, không bước vào.
Thậm chí… cậu ta có khi còn là người đứng sau tất cả chuyện này.

Tạ Cẩn Hành thong thả tiến lại gần.

Tôi lùi một bước, cười nhạt:
“Thiếu gia à, em vừa tắm bồn cầu xong, nước bẩn lắm đấy.”

Tôi gọi cậu ta là “thiếu gia” quen mồm, vì cái điệu bộ lạnh lùng, cái mặt lúc nào cũng ra vẻ hơn người của cậu ta làm tôi ngứa mắt.
Dần dà, cậu ta cũng không còn bắt bẻ khi tôi gọi là “anh” trước mặt người lớn.

“Biết đứa nào làm chuyện đấy không?” – giọng cậu ta nghe thản nhiên như đang hỏi giờ ăn trưa.

Tôi lắc đầu, mặt tỉnh bơ:
“Không biết.”

Cậu ta cười khẩy:
“Bị dìm trong bồn cầu, chắc trôi cả não rồi hả?”

Ôi cái miệng của cậu ấm này… vẫn đậm chất chanh chua thái lát mỏng như mọi lần.

Nhưng mà tôi nói thật—tôi không biết ai là thủ phạm. Bọn nó giấu mặt, tôi còn chưa kịp nhìn.

Tôi hất tay cậu ta ra, loạng choạng bước đi.

Lần này tôi không lạc đường nữa—tôi đi thẳng đến văn phòng giáo viên, nơi có đông người lớn nhất.

Rầm! — tôi ngã phịch trước cửa, vừa đúng lúc cô giáo chủ nhiệm hét lên thất thanh phía sau.