CHƯƠNG 2
“Muốn lấy lại lá thư bà ngoại để lại chứ gì? Vậy thì quỳ xuống đây, sủa vài tiếng như chó đi rồi tôi trả.”
“Sở Tình, chị đừng có quá đáng!”
“Quá đáng thì sao?”
Vừa nói, Sở Tình vừa giơ tay đẩy mạnh vào người tôi. Chị ta thậm chí chỉ dùng một ngón tay chìa ra chọc chọc, vẻ mặt ngập tràn sự khinh miệt.
Tôi nghiêng người né sang một bên khiến chị ta hẫng tay, xô vào khoảng không. Trong phút chốc, chị ta thẹn quá hóa giận, liền giơ tay định tát thẳng vào mặt tôi.
Bao năm qua, hai mẹ con chị ta đã quen coi tôi như một nơi để trút giận. Bình thường không đánh mắng thì cũng nhốt tôi vào phòng chứa đồ dưới tầng hầm, cắt điện, cắt nước, bỏ đói cho đến khi tôi chịu mở miệng cầu xin tha thứ mới thôi. Có lẽ Sở Tình nghĩ rằng cả đời này tôi sẽ mãi là kẻ giơ đầu chịu báng, không bao giờ dám bật lại.
Nhưng lần này, tôi không định đứng yên chịu đòn vô ích nữa.
Thế nhưng…
Ngay khoảnh khắc tôi chuẩn bị né tránh, từ phía sau bỗng vươn ra một bàn tay. Bàn tay ấy siết chặt lấy cổ tay Sở Tình, lực mạnh đến mức tưởng chừng như muốn bẻ gãy khớp xương.
Sở Tình đau đớn gầm lên: — “Anh làm cái gì vậy?! Buông tôi ra!”
Là Ôn Đình Nghiễn.
Không biết anh đến từ lúc nào. Gương mặt vốn lạnh lùng của anh lúc này chẳng có lấy một chút biểu cảm, nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ mốt cơn giận dữ cuộn trào tỏa ra từ người anh — hệt như muốn xé xác Sở Tình ngay tại chỗ.
Tôi ngẩn ngơ nhìn anh.
Ôn Đình Nghiễn cúi mắt, cẩn thận chăm chú soi từng nốt mụn, vết đỏ trên mặt tôi, như thể muốn xác nhận xem trước khi anh kịp ngăn cái tát đó lại, tôi đã bị trúng đòn nào chưa.
Đột nhiên, sóng mũi tôi cay xè, rất muốn khóc.
Năm bà ngoại qua đời, tôi mới mười tuổi. Vì áp lực từ dư luận bên ngoài, Sở Hoài Sơn buộc phải đón tôi về nhà họ Sở, nhưng ông chưa từng dành cho tôi dù chỉ một chút tình thương. Ông ta mặc kệ hai mẹ con Sở Tình hành hạ, đày đọa tôi hết lần này đến lần khác.
Hồi còn mười mấy tuổi, tôi từng ngơ ngác không hiểu: Tại sao bố của người ta đều hết mực yêu thương con mình, còn bố tôi thì lại coi tôi như kẻ thù?
Không những thế, ông ta cũng chẳng cho phép bất kỳ ai tỏ ra quan tâm đến tôi. Thỉnh thoảng có vài người hàng xóm xót xa không chịu nổi cảnh tôi bị hành hạ mà lên tiếng bênh vực vài câu, ông ta liền sa sầm mặt mày. Lâu dần, chẳng còn ai dám xen vào chuyện của tôi nữa.
Từ năm mười tuổi đến tận bây giờ, đã hơn mười năm trôi qua… tôi dường như đã quên mất cảm giác được người khác quan tâm, được người khác che chở là như thế nào.
— “Sao anh lại…”
Tôi muốn hỏi Ôn Đình Nghiễn sao anh lại đến đây, nhưng vừa mở miệng, giọng nói đã nghẹn ngào tới mức chính tôi cũng phải giật mình. Tôi không dám nói thêm câu nào nữa vì sợ mình sẽ bật khóc nức nở. Tôi chỉ biết bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay để cố giữ bình tĩnh.
Nhưng Ôn Đình Nghiễn lại bất ngờ kéo tôi ôm trọn vào lòng. Rồi anh dịu dàng hỏi: — “Em có sao không?”
Rõ ràng anh đã thừa biết tôi chưa bị đánh, vậy mà vẫn muốn chính tai nghe tôi trả lời mới yên tâm.
5
Tôi vội vàng cúi gập đầu, không dám để anh nhìn thấy nước mắt mình, và càng không muốn để Sở Tình bắt gặp khoảnh khắc yếu đuối này.
Nhưng có lẽ Ôn Đình Nghiễn vẫn cảm nhận được, bởi giọt nước mắt lăn dài của tôi đã vô tình thấm ướt một mảng áo trước ngực anh. Theo phản xạ, tôi đưa tay định lau đi, nhưng vết ướt đã thấm sâu vào thớ vải thì làm sao lau sạch được nữa? Càng cố giấu giếm chỉ càng khiến bản thân thêm nực cười.
Thế nhưng, cảnh tượng ấy rơi vào mắt Sở Tình lại chẳng khác nào tôi đang giả vờ tủi thân để âm thầm tố cáo chị ta với Ôn Đình Nghiễn.
Giọng chị ta bỗng chốc căng thẳng hẳn: — “Tôi đã đánh nó đâu!”
Ôn Đình Nghiễn không đáp lời, thậm chí còn chẳng buồn bố đức cho chị ta lấy một ánh nhìn. Nhưng uy áp nặng nề tỏa ra từ anh khiến bất cứ ai không phải kẻ ngốc cũng hiểu rằng: Sau chuyện này, anh nhất định sẽ tính sổ với Sở Tình đến cùng.
Ôn Đình Nghiễn nắm tay định dắt tôi rời đi. Tôi khẽ níu lấy ống tay áo anh: — “Có chuyện gì sao?”
— “Em còn một đồ vật chưa lấy.”
Đã mất công đến đây hôm nay, lá thư bà ngoại để lại tôi nhất định phải mang bằng được đi. Huống hồ, hiện tại còn có Ôn Đình Nghiễn đứng ra chống lưng cho tôi, một cơ hội tốt như vậy làm sao tôi có thể bỏ lỡ?
Tôi bảo Ôn Đình Nghiễn ra ngoài đợi trước. Anh khẽ nhíu mày, vẻ mặt đầy không yên tâm.
Tôi mỉm cười trấn an: — “Có anh ở đây rồi, chị ta không dám động vào em nữa đâu.”
Nghe thấy thế, Sở Tình tức đến mức gương mặt méo xệch đi.
Chờ đến khi Ôn Đình Nghiễn bước ra ngoài, chị ta mới nghiến răng ken két: — “Đừng hòng lấy được lá thư này từ tay tôi!”
Tôi thản nhiên cười: — “Nếu chị không tự đưa, Ôn Đình Nghiễn cũng sẽ giúp em lấy thôi.”
— “Chẳng lẽ anh ta còn dám cướp trắng trợn?”
— “Anh ấy cần gì phải cướp?”
— “Cô…”
Sở Tình tức giận lại giơ tay lên định tát, nhưng giơ được nửa chừng thì đành hèn hạ hạ xuống. Những trò bạo lực trước đây chị ta xem là lẽ đương nhiên, thì giờ đây, chính vì có Ôn Đình Nghiễn làm chỗ dựa cho tôi, chị ta đã không còn dám ngông cuồng nữa.
Tôi cũng chẳng buồn đôi co thêm, liền đi thẳng vào vấn đề: — “Chuyện đêm hôm đó chị giăng bẫy hãm hại em và Ôn Đình Nghiễn, em có đầy đủ bằng chứng.”
— “Chị thử đoán xem, nếu chuyện chị giăng bẫy chuốc thuốc cả em gái ruột lẫn vị hôn phu bị lộ ra ngoài thì sẽ thế nào?”
Mưu hại chính em gái và chồng tương lai của mình, kết cục dành cho chị ta đương nhiên chỉ có thể là thân bại danh liệt.
Sở Tình kinh hãi siết chặt hai bàn tay, nhưng cái miệng vẫn cố gượng cứng cỏi: — “Không thể nào! Nếu cô có bằng chứng, tại sao hôm đó không tung ra ngay?”
— “Nếu hôm đó em tung ra ngay, thì làm sao em có thể gả cho Ôn Đình Nghiễn được chứ?”
Sở Tình nằm mơ cũng không ngờ, kế hoạch hại người của chị ta chẳng những không thành mà ngược lại còn bị tôi đâm ngược một cú đau đớn. Chị ta tức đến mức chỉ hận không thể lao vào xé xác tôi ngay lập tức.
Nhưng Ôn Đình Nghiễn đang đứng ngay ngoài cửa. Chị ta không thể, không dám, và càng không muốn bộ mặt thật thối nát của mình bị phơi bày trước mặt mọi người.
Sau khi tôi mở điện thoại cho chị ta xem qua bằng chứng, Sở Tình nghiến răng trần nát cả lợi, đành phải hậm hực lấy lá thư của bà ngoại ra đưa cho tôi.




Truyen hay