🔥 HOT FULL Đóng Giả Bạch Nguyệt Quang Của Tổng Tài Mù

Truyện Đóng Giả Bạch Nguyệt Quang Của Tổng Tài Mù – Yokopod

Chương 3: Điều ước viển vông

Thấy tôi cứ ôm bụng ngăn cản, anh bắt đầu cuống lên: “Sao lại khó chịu? Đau ở đâu? Có cần anh gọi bác sĩ gia đình đến xem ngay không?”

Vừa nói, anh vừa quýnh quáng quờ quạng tìm điện thoại trên tủ đầu giường. Tôi vội vã chộp lấy tay anh, bịa đại một lý do: “Thôi không cần đâu anh, không sao thật mà. Chắc tại lúc tối em trót ăn hơi no nên ấm ách bụng chút thôi.”

Nghe vậy, anh mới dừng động tác tìm điện thoại, thở phào một cái: “Ăn uống kiểu gì mà như con nít thế. Lại đây, để anh xoa bụng cho.”

Nói rồi, anh đặt bàn tay to lớn, ấm áp của mình lên vùng bụng dưới của tôi, bắt đầu xoa xoa theo chiều kim đồng hồ một cách đầy nâng niu. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nổi lòng tham. Giá như… giá như thời gian có thể bấm nút “pause”, dừng lại mãi mãi ở giây phút này thì tốt biết mấy. Nhưng đáng tiếc, tôi chỉ là con dân bình thường, đào đâu ra siêu năng lực để thao túng thời gian?

Cuối cùng thì tôi cũng được diện kiến “Bạch nguyệt quang” hàng real – Hạ Lạc Doanh. Phải công nhận Trình Tranh không hề chém gió, nhan sắc của cô ta quả thực xếp vào hàng “quốc sắc thiên hương”, nhìn một phát là đứng hình mất năm giây. Nhưng cái nết của cô ta thì đúng là tỷ lệ nghịch với nhan sắc.

Vừa gặp, cô ta đã lia ánh mắt hình viên đạn quét tôi từ đầu đến chân, buông lời khinh bỉ như tát nước vào mặt: “Đúng là hàng pha ke thì mãi là hàng pha ke, đắp hàng hiệu lên người vẫn không giấu được cái phèn.” “Nghe Trình Tranh bảo năm ngày trước cô đã chốt đơn là sẽ xách vali cút đi rồi cơ mà? Sao giờ vẫn vác cái mặt dày ở đây đu bám Tùng Cảnh?” “Gì? Đóng vai phu nhân riết rồi lú, quên mất mình chỉ là đồ giả luôn rồi hả?”

Trời đất ơi! Trước giờ tôi cứ đinh ninh người mà Hoắc Tùng Cảnh sống chết không quên chắc phải là kiểu con gái dịu dàng, ngoan ngoãn, hiểu chuyện rớt nước mắt cơ. Ai dè lại là loại tiểu thư kiêu ngạo, hất hàm lên trời thế này. Khẩu vị của đại boss cũng mặn chát thật đấy!

Đang mải xỉa xói, mắt Hạ Lạc Doanh bỗng dừng lại ở dấu “dâu tây” đỏ chót ngay dưới xương quai xanh của tôi. Cô ta híp mắt, cười khẩy một tiếng nhức nách: “Chậc, hèn chi cạy mồm cũng không chịu đi. Hóa ra là bám giường thành nghiện rồi chứ gì?” “Lạc Oanh này, tôi khuyên cô tém tém cái mộng tưởng lại đi. Từ đầu đến cuối, người Tùng Cảnh cất trong tim chỉ có một mình tôi thôi.” “Nếu không phải nhờ cái giọng nói tình cờ giống tôi, thì với cái nhan sắc nhạt toẹt của cô, có lột sạch đồ đứng trước mặt Tùng Cảnh cũng chỉ khiến anh ấy buồn nôn thôi, nghe chưa?” “Khôn hồn thì biến cho khuất mắt tao. Bằng không, đợi Tùng Cảnh mổ mắt xong, biết cô dắt mũi anh ấy bao lâu nay, anh ấy có băm cô ra làm nghìn mảnh không thì tôi không chắc đâu.”

Từng lời của cô ta như những mũi dao tẩm độc găm thẳng vào tai. Tôi cũng chẳng phải dạng bánh bèo dễ bắt nạt, liền bật mode sắc sảo nhìn thẳng vào mặt cô ta: “Cô Hạ này, cái lúc Tùng Cảnh sa cơ lỡ vận nhất, chính cô là người chê anh ấy mù lòa rồi bỏ chạy lấy người.” “Giờ ngửi thấy mùi anh ấy sắp sáng mắt lại, lại lọ mọ vác mặt về đòi nối lại tình xưa.” “Một người phụ nữ thực dụng, thảo mai, thấy sang bắt quàng làm họ như cô thì lấy tư cách gì rao giảng đạo lý với tôi?”

Cứ tưởng cô ta sẽ lồng lộn lên, ngờ đâu cô ta chẳng hề tức giận, khóe môi còn cong lên một nụ cười đắc thắng cực kỳ ngứa đòn: “Chuẩn luôn! Tôi vừa xấu tính, vừa làm màu, vừa hám tiền đấy, thì sao nào?” “Nhưng Tùng Cảnh vẫn chết mê chết mệt tôi, yêu tôi đắm đuối đấy thôi.” “Còn cô? Dù cô có thánh thiện, bao dung, tốt bụng cỡ nào đi nữa thì cũng chỉ có cửa làm cái bóng của tôi, bị tôi giẫm bẹp dưới gót giày mà thôi.”

Thái độ ngang ngược bất chấp của cô ta chứng tỏ một điều: Chính tình yêu mù quáng của Hoắc Tùng Cảnh đã bơm cho cô ta sự tự tin vô cực này. Tự nhiên bao nhiêu nhiệt huyết cãi cọ trong tôi bay sạch. Thắng thì đã sao? Cãi thắng cô ta cũng đâu làm Hoắc Tùng Cảnh bớt yêu cô ta. Và càng không thể khiến anh quay sang yêu tôi. Trong cái tam giác tình yêu dở hơi này, tôi đã được định sẵn là “kẻ lót đường”.

Mà nghĩ lại, cô ta chửi cũng không sai. Tôi đúng là đồ ích kỷ. Biết rõ chính chủ đã comeback, thế mà cứ lấy cớ lưu luyến, viện lý do muốn đợi anh lên bàn mổ rồi mới chịu rời đi. Những lời chửi rủa của Hạ Lạc Doanh tuy khó nghe thật, nhưng cũng coi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, giúp tôi tỉnh mộng. Kẻ đóng thế thì mãi chỉ là kẻ đóng thế, tham lam mượn tạm ánh sáng của người khác rồi cũng đến lúc phải trả lại thôi. Màn kịch này… đến lúc phải hạ màn rồi.

Sáng hôm sau, trước khi Hoắc Tùng Cảnh ra ngoài đi làm, tôi chủ động sà vào lòng anh, ôm chặt cứng không buông: “Anh đừng đi vội, cho em ôm sạc pin một xíu nữa thôi.”

Anh đâu nhìn thấy hốc mắt tôi đã đỏ hoe ngấn nước, chỉ dịu dàng cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán tôi: “Nay bày đặt làm nũng ghê chưa? Sao tự dưng dính người thế này?”

Anh không biết. Anh vĩnh viễn không thể biết… đây là cái ôm cuối cùng của chúng ta. Tôi cắn chặt môi, cố gắng giữ cho giọng mình không bị vỡ vụn: “Hoắc Tùng Cảnh, em sẽ nhớ anh lắm.”

Khóe môi anh cong lên một nụ cười ấm áp: “Nhớ thì tối nay anh dẹp việc, về sớm với em là được chứ gì.” Tay tôi vô thức siết chặt lấy vạt áo anh: “Vâng.” “Thế có muốn anh mua hạt dẻ nướng với bánh trứng cho không?” “Vâng.” “Cả kem vị vani nữa nhé?” “Vâng.”

Nén lại nỗi đau thấu tim, tôi buông tay, nhẹ nhàng đẩy anh ra: “Thôi trễ rồi, tổng tài mau đi kiếm tiền nuôi em đi.”

Anh bật cười, xoa đầu tôi: “Ừ, tối gặp lại nhé, cục cưng.”

Nhìn bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Tôi lẩm bẩm trong miệng: “Ừm…”

Nhưng trong thâm tâm, tôi tự nói với chính mình: Không đâu, Hoắc Tùng Cảnh. Từ nay về sau… vĩnh viễn không bao giờ gặp lại.

Bình thường Hạ Lạc Doanh cũng hay nhõng nhẽo, nhưng cái kiểu bám dính lấy anh lưu luyến như sáng nay thì đúng là ngàn năm có một. Sự thay đổi nhỏ này lại khiến tâm trạng Hoắc Tùng Cảnh vui như trúng số. Cả ngày đi làm mà đầu óc anh chỉ trực chờ đến giờ tan ca để phi ngay về nhà. Vừa hết giờ, anh liền cho tài xế đánh xe đi lòng vòng mấy con phố, chỉ để mua cho kỳ được túi hạt dẻ nướng và hộp kem vani mà “Hạ Lạc Doanh” đã order.

Vừa bước chân vào nhà, một bóng người quen thuộc đã theo thói quen nhào ngay vào lòng anh. Nhưng… khứu giác nhạy bén của một người mù lập tức phát huy tác dụng. Hoắc Tùng Cảnh cau mày, ngửi thấy một mùi thuốc lá gai mũi bám trên quần áo người phụ nữ. Anh sững lại, lập tức đẩy mạnh cô ta ra, lùi lại một bước với vẻ mặt đầy cảnh giác, gằn giọng: “Cô là ai? Sao lại dám lẻn vào nhà tôi?”

Phải biết là, Hạ Lạc Doanh “phiên bản gốc” có chết cũng không bao giờ hút thuốc. Làm sao trên người lại có cái mùi ám khói nồng nặc thế này được?

“Anh sao thế? Em là Doanh Doanh của anh đây mà.” Hạ Lạc Doanh toát mồ hôi hột. Cô ta không ngờ cái mũi của Hoắc Tùng Cảnh lại thính như cún đốm. Rõ ràng trước khi đến đây “nhận việc”, cô ta đã tắm rửa, xịt nước hoa thơm lừng rồi. Thế quái nào anh vẫn ngửi ra mùi thuốc lá?

Đúng là trước kia cô ta không hút thuốc. Và Lạc Oanh – đứa đóng giả cô ta – đương nhiên cũng ngoan hiền không kém. Nhưng hai năm “đi bụi”, cuộc sống của Hạ Lạc Doanh bung bét như bãi rác. Cô ta bập vào một thằng trai bao ất ơ, bị bòn rút sạch tiền bạc, còn tiện tay “download” thêm một mớ thói hư tật xấu. Hút thuốc… chỉ là một trong số đó.

Chơi bời chán chê, bị đời vùi dập tơi tả, cô ta mới sực nhớ ra vẫn còn một cái mỏ vàng mang tên Hoắc Tùng Cảnh từng đội cô ta lên đầu. Thế là cô ta mặt dày quay về, định “tái khởi động” lại tình yêu như chưa hề có cuộc chia ly.

Trình Tranh đã hứa sẽ dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết của Lạc Oanh. Hoắc Tùng Cảnh sẽ không bao giờ biết được bí mật tày trời này. Trong thế giới của anh, Hạ Lạc Doanh chưa từng đi đâu cả, vẫn luôn là cô gái ngoan hiền ở bên cạnh anh suốt hai năm qua.

Kế hoạch nghe tưởng chừng hoàn hảo, ai dè ngay giây phút “debut” lại bị chính thói quen tồi tệ của mình bóp nghẹt. Hạ Lạc Doanh cuống cuồng cắn răng, bịa đại một cái cớ: “À… tối nay công ty em có tiệc liên hoan, mấy sếp nam cứ hút thuốc ầm ầm trong phòng kín nên em bị ám mùi đó anh.”

Hoắc Tùng Cảnh hơi nhíu mày. Giọng nói này… đúng chuẩn tần số của Hạ Lạc Doanh rồi. Lý do đưa ra nghe cũng lọt tai. Nhưng linh cảm của một kẻ từng trải trên giang hồ mách bảo anh: Có gì đó sai sai.

Thấy Hoắc Tùng Cảnh đứng im ru không phản ứng gì thêm, Hạ Lạc Doanh tự đắc tưởng mình đã qua mặt được anh. Cô ta hớn hở bước tới, định giở bài cũ, nắm lấy tay anh làm nũng.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc những ngón tay cô ta vừa chạm vào tay áo Hoắc Tùng Cảnh, sắc mặt anh đột ngột thay đổi 180 độ. Lạnh lẽo và đầy sát khí.

Giây tiếp theo… Bàn tay rắn chắc của người đàn ông vươn ra, tóm gọn lấy cổ cô ta, siết chặt.

Gương mặt Hoắc Tùng Cảnh tối sầm lại như bầu trời trước giông bão, giọng nói ặc sặc mùi thuốc súng: “Rốt cuộc cô là ai? Tại sao lại dám đóng giả làm Doanh Doanh?”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *