Chương 5: “Con cáo già” giả vờ tội nghiệp
Mỗi lần vô tình lướt thấy cái tên quen thuộc ấy trên báo chí hay mạng xã hội, tôi liền giật mình cuống cuồng tắt đi hoặc chuyển trang khác nhanh như chớp.
Tôi cứ ngỡ trò “mắt không thấy thì tim không đau” này sẽ giúp mình từ từ xóa sạch bóng hình anh ra khỏi bộ nhớ. Thế nhưng, đời không như là mơ.
Vào một ngày đẹp trời, ngay giữa con phố đông đúc tại Nam Thành, tôi bỗng khựng lại khi bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
Là Hoắc Tùng Cảnh.
Vẫn là bộ vest cắt may may đo cao cấp, quả bờ vai thái bình dương và đôi chân dài miên man. Anh nổi bần bật giữa đám đông đến mức ai đi qua cũng phải ngoái nhìn. Chỉ có điều, đôi mắt đào hoa từng hút hồn tôi giờ không còn trống rỗng, vô định nữa. Nó sắc bén, lạnh lùng và tràn đầy uy lực của một tổng tài hàng thật giá thật.
Như có thần giao cách cảm, anh bất ngờ xoay người, phóng ánh mắt thẳng về phía tôi.
Khoảnh khắc hai ánh mắt suýt thì chạm nhau, tim tôi đập thình thịch như đánh trống trường. Mặt cắt không còn giọt máu, tôi hoảng hốt quay xe, vắt chân lên cổ cắm đầu chạy biến vào một con hẻm nhỏ.
Đầu óc tôi rối như tơ vò. Sao Hoắc Tùng Cảnh lại mò đến tận Nam Thành này? Chẳng lẽ anh ta đã biết chuyện bị lừa nên lùng sục đến tận đây để tính sổ với tôi?
Nghĩ đến viễn cảnh đẫm máu đó, tôi run rẩy ôm lấy bụng, thầm thề độc trong lòng: Con yêu đừng sợ! Mẹ dù có phải hy sinh thân mình cũng sẽ bảo vệ con, quyết không để tên “bạo chúa” đó đụng đến một sợi tóc của con!
Về đến nhà, tôi lập tức thực hiện chính sách “nội bất xuất, ngoại bất nhập”. Suốt ba ngày liền, tôi không dám thò mặt ra đường lấy một bước vì sợ lại vô tình “va” phải Hoắc Tùng Cảnh.
Thấy đứa con gái vốn dĩ ngày nào cũng tung tăng đi dạo sau bữa ăn bỗng dưng giở chứng nằm im thin thít trong phòng, bố tôi đâm ra lo sốt vó: “Này con gái, mấy hôm nay con gây ra đại họa gì mà phải trốn chui trốn lủi như tội phạm truy nã thế?” “Đừng sợ! Cứ khai thật với bố đi, cùng lắm thì bố đi tù thay con!”
Tôi cạn lời với lối suy nghĩ “đậm chất phim hình sự” của bố. Nhưng nhờ thế mà bầu không khí căng thẳng trong lòng tôi cũng bay bớt một nửa.
Mẹ tôi đứng cạnh liền tặng ngay cho bố một cú tét vào lưng, mắng mỏ: “Ông lại ngậm máu phun người rồi, có im đi không tôi khâu miệng ông lại bây giờ!” “Con gái tôi là công dân mẫu mực, ngoan hiền từ bé, làm sao mà làm chuyện phạm pháp được?”
Nói xong, mẹ quay sang nhìn tôi đầy lo lắng: “Oanh Oanh à, nói mẹ nghe, có thằng nào bắt nạt con đúng không? Đừng sợ, thời đại pháp luật, gặp đứa nào láo nháo là mình báo công an xích cổ nó lại ngay!”
Tôi cúi đầu im lặng. Hoắc Tùng Cảnh đâu có bắt nạt tôi. Anh đối xử với tôi tốt đến mức không có chỗ nào để chê. Người sai từ đầu đến cuối là tôi, chính tôi đã lừa dối tình cảm của anh.
Nếu anh có nổi điên lên mà hận tôi, tôi cũng cam lòng chịu trận. Nhưng con tôi thì vô tội, tôi không thể để mất nó được. Vì vậy, cách tốt nhất là tôi phải trốn thật kỹ.
Thế nhưng, người tính không bằng trời tính. Đến ngày thứ tư, quả báo… à không, biến cố đã gõ cửa.
Lúc đó bố mẹ tôi đều đã ra ngoài. Mẹ thì đi siêu thị săn sale, bố thì lượn lờ ra chợ sinh vật cảnh mua chậu cây. Khi nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập ở sân, tôi cứ đinh ninh là shipper giao hàng. Bởi vì nửa tiếng trước, tôi vừa chốt đơn mấy cuộn len với cây kim móc trên mạng, định bụng ở nhà xem video học móc mấy bộ đồ sơ sinh cho em bé.
Nào ngờ, vừa kéo cửa ra…
Đập vào mắt tôi là gương mặt phóng đại của Hoắc Tùng Cảnh!
Hồn vía tôi bay lên mây, theo bản năng dùng hết sức bình sinh định sập mạnh cửa lại. Nhưng Hoắc Tùng Cảnh nhanh như một tia chớp, đưa tay ra chặn cửa.
“Rầm! Á!”
Kết quả là tôi không những không đóng được cửa, mà còn kẹp trúng tay đại lão. Lực sập cửa quá mạnh khiến mặt anh méo xẹo đi vì đau, cả bờ vai rộng lớn cũng hơi rụt lại.
Tim tôi thắt lại một cái. Mấy cái kế hoạch bỏ trốn, bảo vệ con cái gì đó bỗng chốc bay sạch sành sanh, trong đầu tôi giờ chỉ lo anh bị gãy tay. Tôi cuống cuồng nhào tới, mặt tái mét hỏi dồn dập: “Ôi em xin lỗi, em không cố ý đâu mà! Anh có sao không? Có bị gãy xương không anh?”
Anh chẳng thèm hé răng nửa lời, nhưng ngay giây tiếp theo, anh đột ngột đứng thẳng người dậy. Đôi tay mạnh mẽ vươn ra, kéo tuột tôi vào lòng rồi ôm chặt cứng.
Anh siết mạnh đến mức tôi có cảm giác như anh muốn khảm luôn tôi vào da thịt của anh vậy. Bên tai tôi vang lên giọng nói trầm thấp, khàn khàn nhưng chứa chan bao cảm xúc: “Lạc Oanh… Cuối cùng anh cũng tóm được em rồi.”
Đến lúc này tôi mới ngã ngửa ra: Hóa ra cái điệu bộ đau đớn đến chết đi sống lại vừa rồi của anh hoàn toàn là diễn kịch! Mục đích tối thượng của anh là lừa cho tôi tự chui đầu vào lưới để anh dễ bề trả thù!
Nghĩ đến đây, tôi sợ đến mức suýt chút nữa thì bay màu, vừa giãy giụa như cá mắc cạn vừa lắp bắp đe dọa: “Hoắc Tùng Cảnh! Anh… anh là đàn ông đại trượng phu thì đừng có dùng bạo lực với phụ nữ nhé!” “Tôi cảnh cáo anh đấy! Bố mẹ tôi sắp về rồi, anh mà dám động vào một sợi tóc của tôi là bố mẹ tôi liều mạng, xiên anh luôn đấy!”
Hoắc Tùng Cảnh cúi xuống nhìn tôi bằng ánh mắt đầy bất lực và khó hiểu: “Lạc Oanh, trong mắt em anh là cái loại người gì thế hả?” “Nghĩ sao mà bảo anh bạo hành em?”
Anh giơ tay lên, khẽ nhéo cái má phúng phính của tôi một cái rõ đau, giọng điệu vừa yêu chiều vừa hờn dỗi: “Đồ con rùa vô lương tâm này. Anh cưng chiều em như trứng mỏng suốt hai năm qua, em quên sạch rồi đấy à?”
