🔥 HOT FULL Đóng Giả Bạch Nguyệt Quang Của Tổng Tài Mù

Truyện Đóng Giả Bạch Nguyệt Quang Của Tổng Tài Mù – Yokopod

Chương 7: Hiểu lầm tai hại

Đối với Hoắc Tùng Cảnh lúc bấy giờ, cưới ai mà chẳng như nhau, miễn là hoàn thành di nguyện để mẹ yên tâm nhắm mắt là được.

Một năm sau ngày đính hôn, mẹ anh qua đời. Đau buồn chưa nguôi thì tai họa lại ập xuống, anh gặp một vụ tai nạn giao thông kinh hoàng rồi mất đi thị lực.

Ngay khi anh đang nằm thoi thóp trong bệnh viện với đôi mắt băng kín, Hạ Lạc Doanh liền có một pha “quay xe” đi vào lòng đất. Cô ta đến gặp anh, sụt sùi nói lời xin lỗi rồi đòi chia tay với lý do giật gân: “Em chợt nhận ra bấy lâu nay em chỉ coi anh như anh trai ruột.”

Anh thừa biết cô ta giở quẻ chẳng qua là vì chê anh đã thành kẻ tàn phế, mù lòa. Nhưng anh cũng chẳng buồn giữ, vốn dĩ có yêu đương gì đâu mà tiếc với thương.

Sau khi xuất viện về nước, Hoắc Tùng Cảnh rơi vào chuỗi ngày u tối, trầm cảm nặng. Không phải vì thất tình, mà vì nỗi đau mất mẹ quá lớn, cộng thêm cú sốc từ một tổng tài kiêu hãnh bỗng chốc biến thành người tàn tật. Anh gần như tuyệt vọng hoàn toàn, ngày nào cũng mượn rượu giải sầu, dùng cồn để gây tê chính mình.

Thế nhưng, cậu bạn thân Trình Tranh lại có một mạch não vô cùng cồng kềnh. Thấy anh sa sút như vậy, cậu ta tự tung tự tác suy diễn rằng anh đang đau khổ tột cùng vì bị người yêu bỏ rơi. Để cứu vãn thằng bạn thân, Trình Tranh đã bỏ tiền túi ra thuê tôi – một đứa có giọng nói giống hệt Hạ Lạc Doanh – về làm “vật thế thân” để an ủi anh.

Sở dĩ tôi có thể lừa Hoắc Tùng Cảnh một cách trót lọt suốt hai năm qua, phần lớn là vì trước đây anh hiểu biết về Hạ Lạc Doanh ít đến đáng thương. Mối quan hệ của họ nhạt nhẽo đến mức ngay cả quà cáp anh cũng chỉ việc quẹt thẻ rồi giao toàn quyền cho trợ lý đi chọn.

Nhưng tôi thì khác, một khi đã nhận lương là tôi làm việc vô cùng có tâm, diễn sâu đến mức sếp tổng ngã gục lúc nào không hay.

Để bảo vệ đôi chân vàng ngọc của anh, tôi tự tay mua mút xốp về bọc kín mít tất cả các góc cạnh sắc nhọn của bàn ghế trong nhà. Tôi lụi cụi xuống bếp nấu cho anh những món hợp khẩu vị nhất.

Chiều chiều, tôi lại dắt anh ra sân phơi nắng, rồi đóng vai “bình luận viên” miêu tả thế giới xung quanh cho anh nghe bằng một giọng điệu sinh động nhất: “Anh nhìn xem, đám mây trên kia có hình thù buồn cười cực, trông y như một con mèo béo đang rình ăn trộm gà con ấy.” “Cỏ dưới chân mình thì vừa lùn vừa mập, dẫm lên êm êm giống như kẹo bông gòn.” “Ơ kìa, có một chú chó vừa chạy ngang qua, bộ lông nó xù xì rối rắm trông không khác gì cái tổ chim luôn anh ạ!”

Rõ ràng toàn là mấy thứ tẻ nhạt của cuộc sống thường nhật, nhưng qua cái miệng liến thoắng của tôi, mọi thứ bỗng trở nên rực rỡ và tràn đầy thú vị, khiến anh một lần nữa nảy sinh ham muốn được sống, được nhìn thấy cuộc đời.

Chưa kể, tôi còn là một “bà chúa khen ngợi”, ngày nào cũng rót mật vào tai anh, khen anh đẹp trai, khen anh tài giỏi. Bình thường Hoắc Tùng Cảnh nghe thiên hạ nịnh bợ phát chán rồi, anh chẳng thèm để tâm. Thế mà không hiểu sao mấy lời khen sáo rỗng ấy phát ra từ miệng tôi lại có sức công phá mạnh mẽ thế, khiến anh nghe xong mà mát lòng mát dạ.

Tôi liên tục cổ vũ anh làm lại từ đầu, bảo rằng tôi thích nhất là được ngắm dáng vẻ anh hô phong hoán vũ, quyết đoán trên thương trường. Vì không muốn làm tôi thất vọng, anh lại gồng mình khoác lên bộ vest lịch lãm, một lần nữa trở thành một Hoắc Tùng Cảnh mưu lược, sát phạt trên thương trường khiến ai nấy đều phải kiêng dè.

Suốt hai năm qua, mọi niềm vui, tiếng cười và hạnh phúc của anh đều do một mình tôi mang lại. Trong kế hoạch tương lai của anh, người duy nhất anh muốn dắt tay đi tiếp cũng chỉ có tôi.

Nói thật, cái khoảnh khắc biết tôi không phải là Hạ Lạc Doanh, anh chẳng những không nổi điên mà còn thầm mở tiệc ăn mừng trong lòng. Anh hoàn toàn không quan tâm chuyện tôi đã lừa dối anh. Điều duy nhất anh muốn làm lúc đó là thắp hương cảm tạ trời đất đã gửi tôi đến cứu rỗi cuộc đời anh.

Anh tin vào trực giác của mình. Sự dịu dàng, ấm áp và chu đáo mà tôi dành cho anh suốt hai năm qua không thể nào là giả vờ được. Anh biết tôi có tình cảm thật với anh.

Thế nên, anh tuyệt đối không cho phép tôi bốc hơi khỏi cuộc đời anh một cách dễ dàng như vậy. Anh phải lùng sục bằng được tôi về, bắt tôi dùng chính thân phận thật – Lạc Oanh – để làm vợ anh, ở bên anh cả đời.

Nghe Hoắc Tùng Cảnh tự bạch một tràng dài, đầu óc tôi quay cuồng như chong chóng, đơ ra một lúc lâu vì không dám tin vào tai mình. Hóa ra bấy lâu nay, hạnh phúc ở ngay trước mắt mà tôi cứ tưởng là đi mượn.

Tôi mím mím môi, ấm ức lôi cái thắc mắc to đùng trong lòng ra chất vấn anh: “Anh bảo anh không yêu, cũng không nhớ gì về Hạ Lạc Doanh đúng không? Thế sao anh lại nhớ như in việc cô ta thích ăn bò bít tết sốt tiêu đen với uống nước cam?”

Nhắc đến đây, cục tức trong lòng tôi lại dâng lên: “Em là em chúa ghét thịt bò với nước cam luôn đấy! Thế mà anh cứ dăm bữa nửa tháng lại chỉ thị cho dì giúp việc làm hai cái món đó bắt em ăn!”

Hoắc Tùng Cảnh nhìn tôi bằng ánh mắt vừa bất lực vừa tràn ngập sự cưng chiều: “Oanh Oanh à… Sao anh có thể rảnh rỗi tới mức đi nhớ sở thích của Hạ Lạc Doanh được chứ?”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *