🔥 HOT FULL Đóng Giả Bạch Nguyệt Quang Của Tổng Tài Mù

Truyện Đóng Giả Bạch Nguyệt Quang Của Tổng Tài Mù – Yokopod

Chương 8: Tin vui động trời

“Chính em ngày xưa nói với anh là em thích ăn bít tết với uống nước cam cơ mà? Thế nên anh mới khắc cốt ghi tâm đấy chứ.”

Hả? Là tôi nói á? Tôi nghệch mặt ra, lục lọi lại trí nhớ một hồi rồi mới ngớ người sực nhớ ra một chuyện.

Hồi mới được Trình Tranh thuê, cậu ta có đưa cho tôi một tờ “bí kíp” ghi toàn bộ những điều cần lưu ý về thói quen, sở thích của Hạ Lạc Doanh. Lúc mới tiếp cận Hoắc Tùng Cảnh, để diễn cho tròn vai và khiến anh tin sái cổ tôi là chính chủ, tôi đã cố tình nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại cái câu: “Em thích nhất là ăn bít tết sốt tiêu đen với uống nước cam đấy nhé!”

Hóa ra là tại cái miệng hại cái thân. Tôi ngượng chín cả mặt, lí nhí xin lỗi: “Ơ… em xin lỗi nhé, hóa ra là em trách oan anh rồi.”

Hoắc Tùng Cảnh vòng tay ôm chặt lấy tôi, ghé đầu vào cổ tôi thì thầm: “Giữa tụi mình không cần hai từ xin lỗi. Oanh Oanh, điều duy nhất anh mong muốn trên đời này là em luôn được vui vẻ.”

Vòng tay anh ấm áp vô cùng, khiến tim tôi nhũn ra như nước. Tôi cũng vô thức vòng tay ôm lấy eo anh, tận hưởng giây phút bình yên này.

Bầu không khí đang vô cùng lãng mạn, tình trong như đã mặt ngoài còn e, anh khẽ cúi đầu định trao cho tôi một nụ hôn sâu. Thế nhưng, môi còn chưa kịp chạm môi thì một luồng khí vị chua loét từ dạ dày tôi đột ngột cuộn trào lên cổ họng.

“Oẹ… oẹ…”

Tôi khan lên hai tiếng rõ to. Hoắc Tùng Cảnh đơ người, vẻ mặt lập tức lộ rõ vẻ tổn thương sâu sắc. Anh tưởng tôi chê anh bẩn nên vội vàng cuống cuồng giải thích, nhìn tủi thân phát tội: “Oanh Oanh, anh không có bẩn đâu mà! Hôm đầu tiên Hạ Lạc Doanh mò đến biệt thự là anh đã ngửi ra mùi lạ rồi đuổi thẳng cổ cô ta đi luôn. Anh thề là anh chưa từng chạm vào cô ta một cái nào hết!” “Ngoài em ra, anh chưa từng để người phụ nữ nào khác bén mảng lại gần, thật đấy!”

Thấy bộ dạng cuống quýnh của anh, tôi vừa buồn cười vừa cảm động. Tôi nắm lấy bàn tay đang xoắn xuýt của anh, nhẹ nhàng đặt lên vùng bụng vẫn còn phẳng lì của mình.

Trước ánh mắt ngơ ngác, đầy mờ mịt của tổng tài, tôi mỉm cười toe toét: “Em có chê anh bẩn đâu. Tại cục cưng trong bụng đang quậy phá, làm mẹ nó nghén tí thôi.”

Hoắc Tùng Cảnh đứng hình mất năm mươi giây, đầu óc như bị quá tải dữ liệu. Đến khi load xong tin động trời này, niềm vui sướng vỡ òa hiện rõ mồn một trên gương mặt anh. Giọng anh run rẩy, lắp bắp không ra hơi: “Oanh Oanh… Tụi mình… tụi mình có con rồi á? Anh… anh sắp được lên chức bố rồi sao?”

Tôi mỉm cười gật đầu xác nhận: “Chuẩn luôn, anh sắp làm bố trẻ con rồi đấy.”

Anh reo lên một tiếng rồi lại ôm chầm lấy tôi, gục mặt vào vai tôi, giọng nghẹn ngào: “Oanh Oanh, cảm ơn em đã chịu yêu anh, cảm ơn em đã đến và làm cho cuộc đời tăm tối của anh một lần nữa có ý nghĩa. Sau này, anh nhất định sẽ dùng cả mạng sống để che chở cho hai mẹ con.”

Phải công nhận một điều, Hoắc Tùng Cảnh một khi đã muốn lấy lòng người lớn thì khéo không ai bằng. Đã thế, anh còn thuộc hội “nghiện vợ” giai đoạn cuối, cưng chiều tôi đến mức vô pháp vô thiên.

Tôi bảo đi hướng đông, anh tuyệt đối không dám rẽ hướng tây. Tôi bảo đứng, anh đố dám ngồi. Thậm chí, khi hai đứa còn chưa kịp dắt tay nhau đi đăng ký kết hôn, anh đã thẳng tay ký giấy chuyển nhượng luôn một phần ba số cổ phần đứng tên mình sang cho tôi.

Bởi vậy, bố mẹ tôi ưng chàng rể này nổ mắt, suốt ngày chăm bẵm anh như con trai ruột, còn tôi thì ra rìa.

Để đợi sinh xong em bé, lấy lại vóc dáng thon gọn rồi mặc váy cưới cho lộng lẫy, tôi quyết định lùi lịch tổ chức hôn lễ lại. Hoắc Tùng Cảnh đương nhiên là gật đầu cái rụp, vợ nói gì cũng là chân lý.

Thế là vào một ngày đẹp trời, nắng vàng lung linh, hai chúng tôi dắt nhau đi đăng ký kết hôn trước.

Vừa bước ra khỏi Cục Dân Chính, lên hàng ghế sau của chiếc Rolls-Royce Cullinan siêu sang, Hoắc tổng tài liền rút ngay điện thoại ra, bật camera lên chụp choẹt cái tờ giấy chứng nhận kết hôn đỏ chót kia liên tù tì hơn trăm tấm.

Tôi ngồi bên cạnh nhìn mà cạn lời, lẩm bẩm: “Có mỗi tờ giấy thôi mà, anh chụp lắm thế làm gì không biết, bộ định chụp cho nó nở ra hoa chắc?”

Anh quay sang nhìn tôi, cãi lý một cách vô cùng nghiêm túc: “Hoa là hoa thế nào. Em nhìn kỹ xem, cái tấm này anh căn góc ánh sáng cực đỉnh nhé, vừa nghệ thuật vừa rõ nét. Đã thế còn chụp dính cả đầu gối của hai đứa mình ngồi sát nhau nữa, trông ngọt ngào, tình cảm phát hờn ra được ấy chứ!”

Nói xong, anh hí hửng chọn ra một tấm ưng ý nhất rồi đăng ngay lên vòng bạn bè để đánh dấu chủ quyền. Tôi chỉ biết lắc đầu cười trừ: Thôi thì chồng mình vui là được!

Đêm hôm đó…

Hoắc Tùng Cảnh ôm chặt tôi trong lòng, đè ra hôn lấy hôn để suốt nửa tiếng đồng hồ đến mức môi tôi sưng vù cả lên như ăn phải ớt. Thấy anh vẫn có ý định “lấn tới”, tôi hoảng hốt định tìm đường chuồn êm, nhưng vừa nhúc nhích đã bị anh tóm gọn lấy eo, kéo tuột ngược trở lại giường.

Người đàn ông nhanh tay rút chiếc cà vạt ra, nhẹ nhàng trói hai cổ tay tôi lại. Sợ tôi đau, anh chỉ buộc hờ hờ, lại còn khéo tay thắt thành một chiếc nơ bướm trông rõ là điệu đà.

Anh quỳ hai gối áp sát hai bên eo tôi, cúi xuống nhìn tôi với nụ cười đầy gian tà, gian xảo: “Chạy đi đâu nữa hả vợ? Chạy hộ anh cái xem nào?”

Nói rồi, anh cúi xuống cắn nhẹ lên bờ môi mềm mại của tôi, cất giọng trầm thấp, quyến rũ chết người: “Vợ ơi… Ngoan nào… Để yên cho anh ôm một lúc nữa thôi…”

– HẾT –

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *