Chương 6
11
Hôm đó, sau khi vội vã rời khỏi bệnh viện, tôi cũng tới ngày phải vào đoàn phim. Vì trước đó đã xin đạo diễn cho nghỉ phép một tuần nên ngay khi trở lại, lịch quay của tôi bị xếp kín từ sáng đến đêm.
Đến khi hoàn thành xong cảnh quay cuối cùng thì đã là tối ngày mười bốn. Hiểu Na đã xin phép đoàn phim cho tôi nghỉ một ngày. Ngày mai rơi vào đúng ngày rằm, nghĩa là tôi phải về nhà để hoàn thành “trách nhiệm” định kỳ với người chồng trên danh nghĩa của mình.
Thế nhưng, nhớ đến những thay đổi bất ngờ của Giang Dữ Phạm trong suốt một tháng qua, tôi lại thấy chột bụng, chẳng biết phải đối mặt với anh ra sao.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh anh đứng ở cửa lặng lẽ nghe tôi thao thao bất tuyệt bịa chuyện, tôi lại xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống ngay lập tức.
Tôi úp mặt vào chăn trùm kín đầu.
Xấu hổ quá, thật sự xấu hổ chết mất thôi!
12
Dù đắn đo mãi nhưng cuối cùng tôi vẫn trở về Giang gia. Dù sao tôi cũng đã hứa với Giang phu nhân là mỗi tháng sẽ về thăm con trai bà một lần vào ngày rằm, không thể thất hứa được!
Hơn nữa, thời hạn ước định năm năm cũng đang đến rất gần rồi. Lúc này lại càng phải nắm bắt cơ hội chứ!
Mấy câu tự xóc lại tinh thần này cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi suốt cả đêm. Cuối cùng, tôi cũng tự thôi miên được bản thân. Thế nhưng, vừa mới bước chân vào cửa Giang gia, nhìn thấy nụ cười bí hiểm của bác quản gia, tôi lại chột giật muốn quay đầu bỏ chạy.
Tôi lấy hết can đảm bước lên lầu, tiến tới mở tủ quần áo ra.
Gia cố tinh thần chọn lấy một bộ…
Ơ??
Quản áo trong tủ chẳng biết từ lúc nào đã được thay mới toàn bộ. Tất cả những chiếc váy ngủ kiệm vải trước đây đều đã biến mất, thay vào đó là vô số kiểu dáng ăn mặc thường ngày bình thường, từ đáng yêu cho đến thanh lịch. Ngay cả chiếc váy có phần quyến rũ nhất cũng rất kín đáo, lịch sự.
Chẳng lẽ dạo này Giang phu nhân bận rộn đến mức quên luôn việc chọn váy ngủ cho tôi rồi sao?
Tôi chọn một chiếc váy đơn giản, thoải mái nhất. Sau khi thay đồ bước ra khỏi phòng, bác quản gia đã nhanh chóng giải đáp thắc mắc trong lòng tôi.
“Là thiếu gia đã sai người thay toàn bộ đấy ạ. Cậu ấy không biết thiếu phu nhân thích kiểu dáng nào nên bảo mua mỗi loại một bộ. Nếu cô thấy không vừa ý thì có thể đổi lại…”
“Không cần đâu bác, mấy bộ này đẹp lắm rồi ạ!” Tôi vội vàng từ chối.
Xem ra bộ đồ lần trước tôi mặc quả thực đã đụng chạm tới giới hạn chịu đựng của Giang Dữ Phạm rồi.
Theo thói quen, tôi định bước về phía phòng thờ Phật thì bác quản gia đã nhẹ nhàng cản lại:
“Thiếu phu nhân, hôm nay thiếu gia không ở phòng thờ đâu ạ.”
Tôi ngạc nhiên: “Hôm nay không phải ngày rằm sao bác?”
Bác quản gia cười tủm tỉm gật đầu: “Đúng là ngày rằm, nhưng hôm nay thiếu gia không đến đó. Mời thiếu phu nhân đi theo tôi.”
Năm phút sau, tôi và bác quản gia cùng đứng trước cửa phòng riêng của Giang Dữ Phạm, bốn mắt nhìn nhau đầy ngập ngừng.
“Bác Vương, bác có chắc là mình không dẫn nhầm đường đấy chứ?”
Bác quản gia cười hiền: “Thiếu phu nhân cứ trực tiếp vào trong là được ạ.”
Tôi vẫn thấy không yên tâm: “Thật sự không nhầm chứ bác?”
Bác quản gia chẳng nói chẳng rằng, tiến lên hai bước gõ cửa một cái rồi xoay người nhanh chân rời đi. Để lại một mình tôi đứng ngơ ngác trước cánh cửa vừa mở ra. Giang Dữ Phạm xuất hiện, dáng vẻ như vừa mới tắm xong. Mái tóc ngắn còn hơi ướt rũ nhẹ trước trán, mang lại cảm giác lười biếng, đời thường, giống như một vị tiên tử vừa bước xuống chốn nhân gian.
“Sau này em cứ tự nhiên vào, không cần gõ cửa đâu.”
Tôi ngượng ngùng ngoảnh mặt đi nơi khác, vành tai nóng bừng. Dù cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng bước chân đi vào phòng vẫn có phần hơi chuệch choạng.
Đây là lần đầu tiên tôi bước vào phòng ngủ của Giang Dữ Phạm. Căn phòng bài trí vô cùng đơn giản, thậm chí có phần trống trải, ngoại trừ chiếc giường lớn và chiếc tủ đầu giường ra thì hầu như không có thêm đồ đạc gì khác.
Giang Dữ Phạm ôn tồn giải thích: “Anh không quen để quá nhiều đồ đạc xung quanh. Nếu em thấy không quen thì cứ thoải mái sắm thêm những thứ mình cần nhé.”
Câu nói này nghe thật dễ làm người ta nghĩ xa xôi!
Tôi gượng cười: “Không sao đâu, thế này là tốt rồi, không cần thêm gì đâu anh.”
Giang Dữ Phạm khẽ thở dài, từng bước tiến lại gần tôi.
Tôi theo bản năng muốn lùi lại phía sau, nhưng lúc này mới phát hiện lưng mình đã chạm sát vào tường. Anh dừng lại ngay trước mặt tôi, ánh mắt sâu thẳm:
“Phu nhân, chắc hẳn em cũng nhận ra rồi, anh đã rung động vì em.”
“Chúng ta kết hôn ba năm rồi, sao tự dưng…”
Ánh mắt tôi né tránh, trong lòng vẫn có chút ngạc nhiên chưa thể tin nổi.
Giang Dữ Phạm nhẹ nhàng giải thích: “Lúc trước anh giam mình trong phòng thờ là vì chỉ có nơi đó mới giúp anh giữ được sự tĩnh lặng, giúp anh quên đi những chuyện đau buồn mình từng chứng kiến và lắng nghe hồi nhỏ.”
Tôi hiểu ý anh, anh đang nói về bi kịch gia đình của cha mình mà anh vô tình chứng kiến khi còn bé.
“Khoảng thời gian đó, anh sống ở đây cùng bà nội. Anh từng hỏi bà, rốt cuộc tại sao con người ta lại phải kết hôn. Bà nói với anh rằng, đó là vì tình cảm, vì tình yêu.”
“Chuỗi tràng hạt này là do chính tay bà nội đeo cho anh trước khi mất. Bà bảo, đến khi nào anh biết rung động trước một ai đó, chuỗi hạt sẽ tự động đứt ra.”
“Thế nên phu nhân à, tràng hạt đã đứt, mà lòng anh cũng đã rối bời rồi.”
Tôi vội vàng lấy tay quạt nhẹ lên mặt, cố gắng giấu đi sự e ấp: “Vậy tại sao suốt ba năm qua anh lại chẳng ngó ngàng gì tới em?”
Giang Dữ Phạm nhìn tôi dịu dàng: “Ban đầu anh không nhận ra đó chính là tình yêu, về sau lại không dám thừa nhận. Anh mượn cửa Phật để trốn tránh cảm xúc của chính mình. Cho đến khi nhìn thấy tin đồn giữa em và Lâm Thạc Phàm, anh mới bừng tỉnh nhận ra, hóa ra mình đã không thể trốn tránh được nữa rồi.”
Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của anh.
Ánh mắt ấy dịu dàng như làn nước mát, chan chứa thứ tình cảm nồng nàn không chút giấu giếm.
Chân thành và khiến người ta không thể nào từ chối.
Trong khoảng không gian yên tĩnh ấy, tôi hạ quyết tâm, nhón chân lên rồi vòng tay ôm lấy cổ Giang Dữ Phạm:
“Em đã nhận lời hứa năm năm với mẹ rồi, giờ đến lượt anh phải cố gắng đấy nhé.”
Bên tai vang lên tiếng cười khẽ đầy chiều chuộng. Ngay sau đó, tôi đã được anh bế bổng lên tay.
“Tuân mệnh phu nhân.”



