Chương 1
Ngày nhặt được Giang Quý Tinh, tôi chỉ biết: nam chính xuất hiện rồi.
Đẹp trai vô pháp vô thiên, y như con cưng của ông trời.
Tiếc cái là… phá sản.
Thế là bị tôi “thu mua”, nuôi nhốt trong biệt thự cao cấp.
Chưa hết, anh còn tự kỷ level max.
Ban ngày không ra cửa lớn, cửa nhỏ cũng lười nhìn.
Ban đêm ôm gối ngồi đất, khóc như phim truyền hình.
Nhìn mà xót muốn rớt nước mắt.
Tôi quyết tâm: phải vực dậy tinh thần nam chính!
Đưa luôn tờ giấy đăng ký kết hôn ra.
Anh nhìn tôi như vừa bị hack não.
Tôi lúng túng gãi mũi:
“Thật ra… giấy này hệ thống phát.”
Đứng từ góc nhìn của anh, tôi chẳng khác nào kẻ rình lúc người ta say rồi lôi đi đăng ký kết hôn.
Chắc anh ghét tôi lắm.
Đêm khuya, Giang Quý Tinh vẫn ngủ ngoài phòng khách như mọi khi.
Tôi nghe tiếng nước ào ào trong phòng tắm mà lòng… nổi bão nhẹ.
Tự kỷ thì tự kỷ, nhưng body ảnh thì không đùa được:
Da trắng, vai rộng, eo thon, tam giác ngược chuẩn chỉnh, yết hầu rõ nét, mông cong, ngực nở.
Nói thẳng ra là dáng cực phẩm, nhìn muốn xỉu.
Tiếc cái, ảnh chẳng thèm ngó tôi.
Nhưng tôi bắt đầu tò mò: nếu lên giường thì ảnh cũng… vô cảm vậy luôn sao?
Càng nghĩ càng thấy cần nghiên cứu thực tế.
Tôi thay váy ngủ sexy nhất rồi tông thẳng vào phòng tắm.
Hơi nước mờ mịt, Giang Quý Tinh đang vuốt tóc, lộ nguyên combo tam giác ngược đỉnh cao.
Nước chảy dọc sống lưng, lướt qua eo, kết thúc ở cặp mông căng như trái đào nhập khẩu.
Nghe tiếng động, ảnh quay lại, mắt mở to, tai đỏ, mặt hầm hầm:
“Cô vào đây làm gì?”
Tôi giả ngây ngô:
“Chồng à, em lo cho anh quá, sao tắm lâu vậy?”
Vừa nói vừa áp sát, váy ngủ ướt bết vào người, lộ dáng rõ như scan 3D.
Giang Quý Tinh nuốt nước bọt, quay mặt đi, nhìn đúng kiểu “em đừng lại gần anh, anh yếu lòng”.
Tôi giả vờ vô tội, còn nhấc chân cọ nhẹ vào ảnh:
“Anh tắm kỹ dữ ha? Cần em giúp không?”
Rồi… phựt, kéo luôn khăn tắm.
Ảnh đứng hình.
Tôi liếc xuống, phì cười:
“Ơ kìa, tự kỷ mà bộ phận kia vẫn năng động vậy hả?”
“Cô—”
Ảnh run người, cổ nổi gân xanh, như đang đấu tranh nội tâm dữ dội.
Tôi không đợi thêm. Vòng tay qua cổ, hôn luôn cho tiện.
Nếu ảnh không phản ứng thì để tôi làm giúp.
Dưới sự “tấn công” nhiệt tình, mắt ảnh đỏ ửng, cuối cùng cũng… sập nguồn.
Tôi tựa trán vào kính phòng tắm, kéo ảnh lại gần hơn.
Thí nghiệm bắt đầu.
3.
Từ đêm đó, tôi ngộ ra: muốn trị tự kỷ, cứ lấy thân ra là được.
Giang Quý Tinh hay bỏ bữa. Tôi liền đưa tay chui vào áo ảnh kiểm tra:
“Chồng ơi, cơ bụng đâu rồi?”
Rồi tôi liếc xuống:
“Mà nhắc tới ‘cơ’… cái chỗ đó của anh vẫn căng thế là sao?”
Giang Quý Tinh run bần bật, vẫn cố chấp:
“Không ăn.”
Tôi liền ngồi lên người ảnh, bĩu môi:
“Vậy em đói thì… ăn anh vậy.”
Đồng tử ảnh giãn nhẹ, hoảng loạn:
“Đừng mà…”
Tôi cười tươi rói:
“Ơ kìa, ai đời đàn ông nói ‘đừng’ mà thật sự là ‘đừng’ đâu.”
Mặc cho ảnh mặt đỏ như cà chua chín, tôi vẫn không buông tha.
Kết quả: tối đó ảnh ăn liền hai tô cơm, suýt nghẹn.
Hôm sau, tôi bắt gặp ảnh ngồi ôm cuốn nhật ký thất tình, mặt buồn như bị ai nợ tiền.
Tôi giật lấy, đọc vài dòng liền cười như trúng số:
“Ui chu choa, tình cảm ngọt ngào dễ sợ. Toàn bong bóng hồng bay quanh luôn á~”
Rồi tôi cúi xuống thì thầm:
“À mà nhắc đến ‘hồng’… chỗ kia của anh cũng hồng dữ nha.”
Ảnh rên nhẹ, lập tức… đầu hàng.
Từ đó cuốn nhật ký bị cất tủ, không thấy mở lại lần nào.
Còn tôi, trên con đường cưỡng chế yêu đương, càng lúc càng lún sâu.
Câu cửa miệng mỗi lần muốn “dụ” anh là:
“Chồng à, em đồng cảm với tuổi thơ của anh, nhưng tiếp theo em làm gì thì… anh biết rồi đấy~”



