CHƯƠNG 2: Đêm Đông Bốc Lửa
Sự thật phũ phàng chứng minh, tôi đã ăn mừng quá sớm.
Ngay trong đêm tân hôn, ông chú nhỏ lạnh lùng ấy đã dứt khoát đòi chia phòng ngủ riêng. Anh bảo cuộc hôn nhân này chỉ là trên danh nghĩa để gia đình hai bên yên lòng, đợi sau khi anh tiếp quản hoàn toàn Cố gia thì sẽ trả tự do cho tôi.
Nhưng khổ nỗi, tôi là tự nguyện gả cho anh mà!
Nghe tôi ấm ức bày tỏ, chú nhỏ chỉ thản nhiên xoa đầu tôi: “Đừng quậy nữa, em còn nhỏ, sau này sẽ gặp được người mình thực sự thích thôi.”
Tôi đem chuyện này đi méch với cô bạn thân Cố Lễ, cô ấy liền an ủi rằng chắc do anh trai mình chưa quen với cuộc sống hôn nhân thôi. Nhưng tôi không ngờ khả năng “thích nghi” của chú nhỏ lại kém đến cái mức này.
Cả một năm trời trôi qua! Anh vẫn giữ khoảng cách và chẳng chịu chấp nhận việc sống chung một nhà như một cặp vợ chồng đúng nghĩa với tôi.
Nhưng khổ cái thân tôi, cứ mỗi lần nhìn thấy Cố Hi Xuyên diện những bộ vest cắt may ôm sát người là tôi lại suýt thì xịt máu mũi. Đúng là thánh body trong truyền thuyết, vai rộng, eo thon, mông cong, sinh ra là để mặc vest! Thậm chí trong tập bản vẽ của tôi, lướt qua lướt lại toàn là tranh vẽ trộm dáng hình của anh.
Thế rồi cơ hội cũng đến vào một ngày mùa đông lạnh giá. Cố Hi Xuyên đi công tác xa về, bước vào nhà với dáng vẻ vô cùng mệt mỏi.
Tôi lật đật chạy ra, định đỡ lấy túi tài liệu trên tay anh: “Để em cầm cho.”
“Không cần đâu, tay em lạnh lắm.” Cố Hi Xuyên khéo léo nghiêng người né tránh, “Anh đi tắm rửa thay quần áo trước đã.”
Để chuẩn bị cho đêm nay, tôi đã cố tình cho tất cả các dì giúp việc trong nhà nghỉ phép sớm. Tim đập thình thịch như đánh trống trận, tôi nhanh nhảu lẻn vào phòng anh, diện một bộ váy ngủ bằng ren vô cùng gợi cảm.
Nằm ườn trên chiếc giường nệm êm ái của Cố Hi Xuyên, tôi còn tinh nghịch kéo trễ cổ áo xuống thấp, phơi bày xương quai xanh quyến rũ rồi vén hết tóc sang một bên.
Cố Hi Xuyên chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm quanh eo bước ra từ phòng tắm. Nhìn thấy tôi đang nằm trên giường mình, anh bỗng khựng lại. Đôi mắt anh khẽ động, yết hầu trượt lên trượt xuống đầy vẻ kìm nén: “Kỳ Nhược, em đi nhầm phòng rồi.”
Nói xong, anh định quay người mở cửa lánh mặt.
Tôi lấy hết can đảm, hét lớn lên: “Em không nhầm!”
Động tác trên tay Cố Hi Xuyên khựng lại một chút, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi.
Anh thở dài: “Đắp chăn vào đi, lạnh lắm.”
Nói rồi anh lập tức đẩy cửa bước ra ngoài nhanh như một cơn gió. Không cam tâm vì kế hoạch thất bại, tôi quyết định chân trần chạy đuổi theo xuống lầu. Nhưng vừa đi ngang qua nhà vệ sinh ở tầng một, tôi bỗng đứng hình. Qua khe cửa khép hờ, tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trong gương: Chú nhỏ tổng tài cao cao tại thượng của tôi đang vô cùng lúng túng… lau máu mũi.
Hôm sau, tôi đem toàn bộ diễn biến ly kỳ đêm qua kể lại cho Cố Lễ nghe. Cô nàng sốc đến mức suýt rơi cả cằm: “Cái gì cơ? Cây sắt ngàn năm sắp nở hoa rồi sao? Không ngờ anh trai tớ ngoài đời trông đạo mạo thế mà bên trong lại… thuần khiết đến vậy!”
Tôi chống cằm thở dài: “Thuần khiết cái nỗi gì chứ, rõ ràng là có phản ứng mà cứ cứng miệng không chịu thừa nhận.”
Cố Lễ đập bàn hiến kế: “Vậy thì tụi mình phải ép anh ấy mở miệng thừa nhận mới được!”
Tôi nhất thời chưa nảy số kịp: “Ép bằng cách nào?”
“Anh trai tớ là kiểu đàn ông tâm cơ thâm trầm, bình thường sẽ không động lòng đâu, nhưng một khi đã ghen thì biết tay nhau ngay.” Cố Lễ híp mắt cười gian xảo: “Hay là cậu cứ trực tiếp đề nghị ly hôn đi, xem anh ấy có sốt vó lên không?”
Tôi lập tức lắc đầu lia lịa: “Không được, lỡ anh ấy gật đầu đồng ý cái rụp thì tớ mất cả chì lẫn chài à?”
Cố Hi Xuyên không chỉ biết nhẫn nhịn mà cái miệng còn cứng hơn đá. Đối đầu trực diện với anh không ăn thua, chỉ có thể dùng chiêu “lạt mềm buộc chặt” mà thôi.
Sau một hồi bàn mưu tính kế, tôi và Cố Lễ đã chốt xong một kế hoạch tác chiến hoàn hảo.
Cố Lễ phấn khích reo lên: “Tuyệt vời ông mặt trời! Tớ lót dép hóng tin vui của cậu đấy nha.”
Tôi lập tức liên lạc với đám bạn thân nối khố hồi trước, hẹn tụ tập tại một phòng VIP của quán karaoke. Sau khi sắp xếp xong xuôi “vai diễn” cho từng người, tôi tự tin ra hiệu bằng một cái gật đầu với Cố Lễ.
Triệu Trác – cậu bạn tội nghiệp được chọn làm nam chính – run như cầy sấy: “Nhược Nhược ơi, chơi lớn vậy à? Lỡ Cố Hi Xuyên đến mà đấm tớ ra bã thì sao?”
Tôi vỗ ngực bảo đảm: “Yên tâm, tớ bao toàn bộ tiền thuốc men!”
Triệu Trác mếu máo: “Hai vợ chồng cậu muốn hâm nóng tình cảm thì tự đi mà làm, mắc gì kéo tụi này vào chịu trận chung vậy hả?”
Tôi còn chưa kịp trả lời thì Cố Lễ đã cốc vào đầu cậu ta một cái rõ đau: “Hỏi hỏi hỏi! Cậu là đàn ông con trai mà sao cứ lải nhải như bà già thế hả?”
Triệu Trác ôm đầu, uất ức ngậm miệng lại.
Cố Lễ quay sang tôi nháy mắt: “Buổi diễn tập cuối cùng kết thúc. Bây giờ tớ sẽ gọi điện cho anh trai tớ đây.”
Dù trước đó cả bọn diễn tập vô cùng nhuần nhuyễn, nhưng khi chuẩn bị lâm trận thực sự, tim tôi vẫn đập thình thịch vì căng thẳng. Cố Lễ bấm số gọi cho anh trai mình: “Alo, anh à, anh đang bận ạ?”
“Có chuyện gì?” Giọng nói từ đầu dây bên kia truyền đến đầy từ tính.
“Anh ơi gay to rồi! Chị dâu say bí tỉ, đang quậy tung trời trong phòng VIP karaoke này!”
“Gửi địa chỉ qua cho anh.” Giọng Cố Hi Xuyên lập tức chùng xuống, mang theo hơi lạnh thấu xương: “Hai đứa gan trời nhỉ, dám kéo nhau đi uống rượu, ngày mai anh sẽ hỏi tội em sau.”
Cúp điện thoại, vì sợ bản thân diễn không giống người say, tôi liền nhắm mắt nhắm mũi tu ực một hơi hết hai chai rượu mạnh. Hậu quả là đầu óc quay cuồng, nấc cụt liên tục.
Triệu Trác đứng hình mất 5 giây: “Tửu lượng của cậu yếu thế cơ à?”
Tôi mơ màng lắc đầu: “Tớ đâu có biết… Đây là lần đầu tiên tớ đụng vào rượu mà.”
Triệu Trác và Cố Lễ nhìn nhau trân trối, đồng thanh hét lên: “Chết dở rồi, say thật rồi!”
“Ai bảo! Tớ… tớ chưa có say đâu nha!” Tôi lèm bèm hét lớn.
Dù đầu óc đã bắt đầu quay cuồng mơ hồ, nhưng bản năng làm diễn viên vẫn nhắc nhở tôi phải hoàn thành vai diễn. Tôi ngậm chặt một đầu thanh bánh que chocolate, nhào tới túm lấy cánh tay Triệu Trác, ép buộc: “Cắn… cắn nhanh lên cậu!”
Triệu Trác cố sống cố chết ngửa người ra sau né tránh: “Cắn cái gì mà cắn, chú Cố của cậu còn chưa tới nơi mà!”
Tôi nhất quyết không buông tay, ghì chặt cậu ta lại: “Cậu cắn nhanh lên hộ tớ cái! Quên kịch bản rồi hả?”
Triệu Trác khóc không ra nước mắt, gào lên thảm thiết: “Cố Lễ ơi!! Cứu mạng!!”
Cố Lễ liếc nhìn màn hình điện thoại, hốt hoảng hét lên: “Anh tớ tới rồi! Mọi người mau cầm ly rượu lên giả vờ hát hò chúc tụng đi!”
Thế là cả phòng nháo nhào giả vờ say xỉn, duy chỉ có tôi là người duy nhất say quên trời đất. Trong cái mớ ý thức ít ỏi còn sót lại, tôi chỉ nhớ nhiệm vụ của mình là phải chơi trò chuyền bánh chocolate bằng môi.
“Rầm!”
Cánh cửa phòng VIP bị một lực mạnh bạo đẩy ra.
Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn bên trong phòng, ánh mắt Cố Hi Xuyên lập tức lạnh thấu xương. Anh lườm Cố Lễ một cái cháy mặt rồi sải bước chân dài đi thẳng về phía tôi.
Thế nhưng, con ma men là tôi đây hoàn toàn chẳng biết sợ là gì. Tôi vẫn đang túm áo Triệu Trác lẩm bẩm: “Cậu cắn đi chứ… Nhanh lên… Trò này vui lắm…”
Triệu Trác lúc này cắn răng chịu đựng, thấy bóng dáng Cố Hi Xuyên đã áp sát sau lưng, cậu ta đành đánh liều diễn nốt cho giống thật. Cậu ta đưa tay đặt sau gáy tôi, nhắm tịt mắt lại rồi cam chịu há miệng định cắn đầu bánh bên kia…




2 thoughts on “FULL Hôn Nhân Bí Mật: Nuông Chiều Vợ Nhỏ Vô Độ”