🔥 HOT FULL Hũ Giấm Nhà Họ Tống

Truyện Hũ Giấm Nhà Họ Tống – Ngôn tình sủng, cưới trước yêu sau, hào môn thế gia – Yokopod

Chương 1: Tắt đèn nhà ngói cũng như nhà tranh, nhưng khoan…

Sống sung sướng ở nhà họ Thẩm suốt hai mươi năm trời, mãi đến gần đây tôi mới ngã ngửa khi biết mình chỉ là đứa con nuôi “vô tình lượm được”.

Chính thất thiên kim – Thẩm Như Dao – những năm qua phải lưu lạc bên ngoài, chịu đủ mọi đắng cay khổ cực. Ngày cô ta được đón về, cả nhà ôm nhau khóc lụt cả phòng khách. Bố mẹ rồi đến anh trai đều nâng niu cô ta như trứng mỏng, coi như báu vật gia truyền.

Tôi thì chẳng ghen tị làm gì. Dù sao mình cũng đã “xài chùa” mất hai mươi năm vinh hoa phú quý vốn thuộc về người ta rồi.

Điều bất ngờ là nhà họ Thẩm không hề cuốn gói đuổi tôi ra khỏi nhà ngay lập tức. Ngược lại, họ vẫn giữ tôi ở lại. Có điều, căn cước công dân thì giữ nguyên, chứ hôn ước của tôi thì bị “quay xe” khét lẹt.

“Thất Thất này, hôn ước giữa nhà mình và nhà họ Đoạn vốn được định từ hồi mẹ mới mang thai Như Dao. Nói một cách danh chính ngôn thuận thì người nên gả đi phải là…”

Mẹ tôi — à không, giờ phải gọi là mẹ nuôi — nhìn tôi với vẻ mặt đầy khó xử, kịch bản quen thuộc của các bà mẹ thương con ruột.

Tôi vốn là đứa biết điều, lại thêm việc từ lúc thân phận bị bóc trần, Đoạn Hằng – vị hôn phu danh nghĩa kia – liền lạnh nhạt hẳn ra, nên tôi tự biết đường rút lui cho đẹp đội hình.

“Mẹ cứ yên tâm, con không bao giờ có ý định tranh giành với Như Dao đâu ạ. Đoạn Hằng vốn là của cô ấy mà.”

Thực ra, nhà họ Đoạn với nhà họ Thẩm tuy là thông gia thế hệ trước, nhưng ông bố của Đoạn Hằng lại là một tay phong lưu chính hiệu. Trong nhà có ba mống con trai đấu đá nhau chưa đủ, bên ngoài còn có một rổ con riêng đang xếp hàng chờ chia tài sản. Đoạn Hằng muốn leo lên ghế chủ tịch thì cạnh tranh khốc liệt vô cùng, cưới được thiên kim nhà họ Thẩm chính là cái phao cứu sinh của anh ta.

Còn tôi bây giờ? Một đứa con nuôi ăn bám, chút giá trị lợi dụng cũng chẳng còn, anh ta thèm vào.

Mẹ nuôi thấy tôi biết điều liền nắm tay dỗ dành: “Nhưng Thất Thất yên tâm, bố mẹ nuôi con bao năm nay, tuyệt đối không để con phải gả bừa vào chỗ khổ đâu.”

“Bố mẹ nhắm cho con một chỗ tốt lắm, là Tống Dịch Nhiên nhà họ Tống. Ôi dào, ngày trước con gái thành phố này xếp hàng dài muốn gả cho cậu ấy đấy!”

Tôi nghe xong mà chỉ biết cười trừ trong lòng.

Liên hôn với nhà họ Tống? Nói thẳng ra là nhà họ Thẩm đang “thấy người sang bắt quàng làm họ” thì có. Tống Dịch Nhiên là cháu đích tôn của Tống lão gia tử, từ nhỏ đã ngậm thìa vàng, hô mưa gọi gió. Miếng bánh thơm ngon cỡ này làm sao tự nhiên lại rơi trúng đầu một đứa giả thiên kim như tôi?

À, té ra là vì Tống Dịch Nhiên bị mù.

Ba năm trước, một vụ tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi đôi mắt của anh do tổn thương dây thần kinh thị giác. Dù gia thế có khủng đến mấy, có vị đại gia nào lại cam lòng gả con gái cưng cho một người tàn tật cơ chứ?

Đợt này nhà họ Thẩm đúng là chơi chiêu “tận dụng phế phẩm” đến mức thượng thừa. Bề ngoài, tôi vẫn là tiểu thư nhà họ Thẩm nuôi nấng; bên trong, tôi chẳng mang giọt máu nào của họ. Đem đi gả thay cho con gái cưng của họ là quá hợp tình hợp lý, vẹn cả đôi đường!

Tôi mỉm cười gật đầu, chốt đơn cái rụp: “Vâng, con đồng ý.”

Vì đôi mắt của Tống Dịch Nhiên không tiện nên hai bên thống nhất miễn rước dâu, miễn tiệc tùng linh đình cho đỡ rườm rà. Hai tuần sau, vào một ngày đẹp trời, tôi xách vali chính thức dọn đến tổ ấm mới của hai đứa.

Tôi thì sao cũng được, chỉ là… cái nhà này thiết kế theo phong cách nghĩa địa hay sao mà lạnh lẽo, vắng ngắt thế này?

Tôi đứng ngơ ngác giữa phòng khách lớn, lòng đầy hoang mang. Không phải người ta bảo Tống Dịch Nhiên suốt ngày ru rú trong nhà sao? Vậy mà nãy giờ chẳng thấy tăm hơi đâu.

Đúng lúc đó, cô bạn thân Tưởng Uyển khủng bố tin nhắn bằng một cái meme tức đến bốc khói: – “Nhà họ Thẩm bị ngáo quyền lực à?! Dù cậu không phải con ruột thì cũng nuôi nấng hai mươi năm, sao có thể đem cậu đi bán tống bán tháo như thế chứ?!”

Tôi thong thả gõ chữ: – “Thì cậu cũng nói đấy thôi, họ nuôi tớ hai mươi năm, giờ đến lúc tớ phải trả nợ ân tình rồi.”

– “…Nhưng cái lão Tống Dịch Nhiên đó bị mù mà! Cưới lão về rồi cả đời cậu phải làm bảo mẫu cho lão à?”

– “Lo gì, các cụ bảo rồi, tắt đèn nhà ngói cũng như nhà tranh, có khác gì nhau đâu.” – Tôi tỉnh bơ trả lời.

Tưởng Uyển vẫn nhảy dựng lên: – “Nghỉ cưới đi bà nội! Quay xe dọn về ở với tớ, tớ nuôi cậu!”

Tôi vừa định rep tin nhắn thì bỗng nghe thấy tiếng động. Ngẩng đầu lên, tôi thấy một người đàn ông trẻ tuổi, mặc bộ đồ mặc nhà màu đũi giản dị đang chậm rãi bước ra từ phòng đọc sách.

Giây phút ấy, tôi chính thức bị “đứng hình mất năm giây”.

Nắng trưa vàng ruộm rọi qua ô cửa kính, chiếu lên đôi mắt màu nâu nhạt trong suốt của anh. Tiếc là đôi mắt ấy lại trống rỗng, không một chút tiêu cự. Anh khẽ nghiêng đầu, giọng nói trầm ấm, dịu dàng vang lên mang theo vài phần dò hỏi: – “…Thẩm Thất Thất?”

Khoảnh khắc đó, câu nói “tắt đèn như nhau” bay sạch khỏi não tôi. Trong đầu tôi chỉ còn một dòng chữ chạy bằng đèn LED: Mẹ ơi… hay là nhà mình đừng bao giờ tắt đèn nữa được không anh? Nhan sắc này mà tắt đèn thì phí của trời quá!

Giờ thì tôi đã thấm thía câu nói của mẹ nuôi: Ngày trước con gái xếp hàng dài muốn gả cho cậu ấy.

Chưa thèm bàn đến khối tài sản kếch xù của nhà họ Tống, chỉ riêng cái visual cực phẩm, góc cạnh cực nét này thôi cũng đủ làm chị em rụng trứng hàng loạt rồi. Nếu không vì vụ tai nạn năm đó, một đứa “hàng fake” như tôi có tu mười kiếp cũng chẳng có cửa chạm vào vạt áo của anh. Tự dưng, tôi thấy lòng mình dâng lên một nỗi thương cảm dạt dào cho đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu này (à không, tôi không phải phân trâu, tôi là giả thiên kim thôi).

“Dạ, chào anh.”

Tôi nặn ra một nụ cười chuẩn hoa hậu, cố gắng tỏ ra thân thiện nhất có thể. Nhưng nhìn vào đôi mắt phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng của anh, tôi mới sực nhớ ra — anh có thấy cái vẹo gì đâu mà tôi cười với chả khóc.

Thế là tôi đành lạch bạch bước tới, đứng cách anh một khoảng vừa phải.

“Tôi là Thẩm Thất Thất. Vừa nãy tôi nhấn chuông mãi không thấy ai thưa, sẵn có mật mã nhà họ Tống đưa nên tôi mạo muội tự mở cửa vào… Không biết có làm phiền anh không?”

Trước khi đi, người nhà họ Tống đã đưa mật mã cho tôi. Dù sao nhiệm vụ chính của tôi sau này là chăm sóc anh, chẳng lẽ lại bắt một người mù ra mở cửa nghênh đón đại giá của tôi? Có mà ngược đời!

Tống Dịch Nhiên khẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu nhẹ một cái: “Chú Minh có dặn trước rồi. Vừa nãy tôi mải đọc sách nên không nghe thấy tiếng chuông. Xin lỗi em nhé.”

Nói xong, khóe môi anh khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười có chút ngại ngùng, rụt rè.

“Nhà cửa hơi trống trải và bừa bộn một chút, mong em không chê.”

Nhìn nụ cười chuẩn “nam thần chữa lành” ấy, hồn vía tôi bay lên mây chín tầng. Bề ngoài tôi cố gồng cho ra vẻ thục nữ đoan trang, nhưng nội tâm thì đang gào thét, bật ngửa, cào tường: Trời đất quỷ thần ơi! Cận cảnh nhan sắc này đúng là chí mạng mà! Tim tôi nhảy tango ra khỏi lồng ngực rồi ai nhặt hộ cái!

Tôi vội vàng xua tay lia lịa: “Không chê, không chê tí nào đâu ạ!”

Đảo mắt nhìn quanh, căn căn biệt thự này rất rộng nhưng đồ đạc lại được tối giản đến mức tối đa để tránh anh bị va quệt. Ngay cả các góc bàn, góc ghế cũng được bọc mút silicon bảo hộ rất cẩn thận. An toàn thì có an toàn, nhưng nhìn cứ lạnh lẽo thế nào ấy.

Để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng, tôi chủ động bắt chuyện: “Lúc nãy anh đang đọc sách gì thế?”

Tống Dịch Nhiên ngập ngừng một lát, rồi thành thật giơ quyển sách đang cầm trong tay ra trước mặt tôi.

Đập vào mắt tôi là… những hàng chữ nổi Braille dành cho người khiếm thị.

Tôi: Ditme… à không, niệm Nam Mô A Di Đà Phật. Tôi tự vả bôm bốp vào mồm mình ba cái. Cái cửa miệng này bị chập mạch hay sao mà lại đi hỏi người mù đọc sách gì?! Khôn hết phần thiên hạ rồi Thất Thất ơi!

May mà Tống Dịch Nhiên là người có bao dung lớn, anh không hề chấp nhặt đứa dốt nát này, ngược lại còn kiên nhẫn giới thiệu qua cấu trúc ngôi nhà cho tôi dễ hình dung.

“…Phòng khách nhỏ bên cạnh đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi, em ngủ ở đó có tiện không?”

Tôi khá ngạc nhiên vì anh thuộc làu làu từng ngóc ngách trong nhà, nhưng nghĩ lại thì anh sống ở đây suốt ba năm qua, nhắm mắt (đằng nào chẳng nhắm) cũng đi lại được. Căn phòng đó nằm đối diện chéo với phòng ngủ chính của anh, có biến cố gì tôi cũng dễ bề ứng cứu, thế là quá hợp lý.

Vừa dọn đồ xong xuôi, tôi nghe thấy tiếng “xoảng” chói tai phát ra từ phía bếp.

Chạy thục mạng ra thì thấy Tống Dịch Nhiên đang đứng thẫn thờ, dưới chân là những mảnh vỡ của chiếc ly thủy tinh cùng vũng nước đổ lênh láng. Nghe thấy tiếng bước chân vội vã của tôi, anh có vẻ luống cuống, mặt biến sắc, vội vàng cúi xuống định thu dọn bãi chiến trường.

“Ấy đừng! Ly vỡ rồi, anh đừng động vào! Để em dọn cho!” – Tôi thét lên một tiếng rồi lao vào giữ chặt tay anh lại.

Nhìn đống mảnh sành sắc lẹm kia, tôi không khỏi nhíu mày. Người bình thường nhìn thấy còn dễ đứt tay, anh thì mù tịt thế này, mò mẫm một hồi không khâu mấy mũi mới là lạ. Dì giúp việc thì vừa về rồi, để anh ở nhà một mình đúng là quá nguy hiểm.

Tôi nhanh tay nhanh mắt quét dọn sạch sẽ đống đổ nát, nhìn lại thấy tay anh có chỗ bị đỏ lên, liền kéo anh ra bồn rửa, mở vòi nước lạnh xả vào.

Làn nước mát lạnh đột ngột khiến người anh khẽ run lên, nhưng anh vẫn ngoan ngoãn đứng im như cún con chịu phạt. Mãi đến lúc này tôi mới nhận ra — tay tôi vẫn đang nắm chặt lấy tay anh không buông!

Mặt tôi lập tức đỏ lựng như tôm luộc, vội vàng rụt tay lại như bị điện giật.

“Ờm… còn… còn đau không anh?”

Tống Dịch Nhiên khẽ lắc đầu: “Không đau.”

Xạo sự! Cái vệt đỏ lòm trên da rõ mồn một thế kia mà bảo không đau? Con trai đúng là chúa sĩ diện. Nhưng nhìn cái vẻ khép nép, chịu đựng của anh, tôi cũng chẳng nỡ mắng thêm câu nào.

“Trong nhà có bình thủy giữ nhiệt mà, anh tự đi rót nước làm gì…”

Tống Dịch Nhiên khựng lại, cúi đầu, giọng nói nhỏ hẳn đi: “Anh nghe Thẩm Trạch Vân nói, em có thói quen trước khi đi ngủ phải uống một ly nước mật ong bưởi mới ngủ được…”

Tôi sững sờ. Thẩm Trạch Vân là anh trai tôi — à quên, là cựu anh trai, anh trai ruột của Thẩm Như Dao mới đúng.

“Anh muốn pha sẵn một ly để cho em uống, không ngờ đi đứng kiểu gì lại vấp ngay cửa bếp…” – Giọng Tống Dịch Nhiên đầy vẻ hối lỗi và bất lực.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác nghẹn đắng, hít thở cũng thấy lồng ngực đau nhói.

Tôi khẽ thở dài: “Giờ em không thích uống cái đó nữa rồi.”

Thẩm Như Dao bị dị ứng với mật ong. Từ ngày cô ta đặt chân về nhà họ Thẩm, tất cả những gì liên quan đến mật ong đều bị thẳng tay ném vào thùng rác, kể cả hũ mật ong rừng xịn sò mà anh trai tôi từng lặn lội mang từ vùng cao về cho tôi.

Lúc vứt nó đi, anh ấy nhìn tôi với ánh mắt đầy áy náy: “Thất Thất ngoan, Như Dao dị ứng nặng với cái này lắm. Sau này anh bù cho em cái khác nhé, được không?”

Sau này? Sau này là bao giờ? Là sau khi tôi cuốn gói khỏi cái nhà này đúng không?

Khi đó tôi chỉ biết mỉm cười gật đầu cho qua chuyện, nhưng từ ngày hôm đó, tôi thề không bao giờ chạm vào một giọt mật ong nào nữa.

Thật không ngờ, một thói quen nhỏ nhặt bị người nhà họ Thẩm vứt bỏ từ lâu, Tống Dịch Nhiên lại ghi nhớ kỹ đến như vậy.

“Sau này anh đừng làm mấy việc này nữa, anh đâu có—” Đâu có nhìn thấy, nguy hiểm lắm.

Vế sau tôi chưa kịp nói ra vì sợ đụng chạm vào lòng tự ái của anh. Nhưng Tống Dịch Nhiên thông minh thế nào, nghe nửa câu liền hiểu ngay vế còn lại. Anh chỉ khẽ mỉm cười, lắc đầu tỏ ý không sao:

“Không sao đâu, anh quen rồi. Mấy chuyện vấp váp này xảy ra như cơm bữa ấy mà, anh tự lo được.”

3 thoughts on “🔥 HOT FULL Hũ Giấm Nhà Họ Tống

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *