FULL Hương Thơm Trong Bóng Tối

Truyện Hương Thơm Trong Bóng Tối

Chương 1

Trong bóng tối, tôi hoảng hốt lùi lại, hai tay ôm chặt lấy ngực. “Anh là ai?!” – Tôi cố hạ thấp giọng, mặt cắt không còn một giọt máu.

Rất nhanh sau đó, một giọng nói trầm thấp nhưng trong trẻo cất lên: “Bùi Trạch.”

Nghe thấy cái tên này, tôi khựng người.

Anh là bạn cùng phòng của Giang Thần. Mỗi lần đến tìm Giang Thần, tôi cũng từng gặp anh vài lần. Trong ấn tượng của tôi, anh thuộc kiểu người lạnh lùng, ít nói và khó gần. Mỗi khi chạm mặt, anh chỉ gật đầu xã giao chứ chưa từng chủ động chào hỏi câu nào.

Nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, mặt tôi nóng bừng bừng. Tôi vội hỏi tiếp: “Anh vào phòng Giang Thần làm gì?”

“Mượn cục sạc.”

Anh trả lời ngắn gọn, nhưng lòng tôi thì đã rối như mớ bòng bong. Lúc này trên người tôi gần như chẳng còn mấy miếng vải. Nam nữ đơn độc ở chung một phòng tối om, nếu để Giang Thần bước vào nhìn thấy thì tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.

Trong lúc cuống quýt, tôi ôm vội đống quần áo cùng điện thoại rồi chui tọt vào tủ.

“Đừng để Giang Thần phát hiện ra em. Làm ơn đấy.” – Tôi nhỏ giọng năn nỉ Bùi Trạch.

Bùi Trạch im lặng chừng hai giây rồi bước tới giúp tôi đóng cửa tủ lại.

Ngay đúng lúc ấy, cửa phòng đẩy ra, Giang Thần bước vào. Anh bật đèn, căn phòng lập tức sáng trưng.

“Ơ? Bùi Trạch, cậu ở phòng tớ à?”

Bùi Trạch cầm lấy cục sạc trên bàn: “Ừ, qua mượn sạc.”

“À.” Giang Thần đáp một tiếng, giọng điệu chẳng có gì khác thường, “À đúng rồi, cậu có thấy Ôn Nguyễn đâu không? Tối nay cô ấy bảo sẽ qua đây.”

“Không thấy.”

Tôi căng thẳng đến mức mồ hôi chảy ròng ròng sau lưng. Hôm nay là kỷ niệm một năm yêu nhau của chúng tôi. Trước khi tan làm, tôi có nhắn tin bảo tối nay sẽ dành cho anh một bất ngờ. Biết anh phải tăng ca về muộn nên tôi mới tranh thủ sang trước để chuẩn bị. Vốn dĩ tôi định đợi anh về rồi tự biến mình thành món quà tặng anh, không ngờ lại xảy ra màn hiểu lầm trớ trêu thế này.

“Máy tính bên phòng tớ hơi có vấn đề, cậu qua xem giúp tớ một chút được không?”

“Được.”

Chờ Bùi Trạch dẫn Giang Thần sang phòng bên cạnh, tôi lập tức chui ra khỏi tủ, cuống quýt mặc lại quần áo, ôm đồ đạc rồi lặng lẽ rời đi.

Trên đường về nhà, tôi nhắn tin cho Giang Thần: [Anh yêu ơi, hôm nay trong người em hơi mệt nên không qua nữa nhé. Xin lỗi anh nha, bất ngờ dành cho anh đành nợ lại lần sau vậy.]

Giang Thần nhanh chóng trả lời: [Em sao thế? Có ổn không? Có cần anh qua với em không?]

[Không cần đâu anh. Em sắp ngủ rồi, anh cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé.]

Lúc này tôi chỉ muốn ở một mình để trấn tĩnh lại nên vội vàng từ chối.

[Được rồi. Vậy sáng mai anh qua thăm em.]

[Ừm.]

Đặt điện thoại xuống, tôi mới thở phào một cái. Về đến nhà, tôi xả nước ngâm mình trong bồn tắm. Dòng nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể giúp tôi lấy lại chút thư thái, yên bình.

Thế nhưng trong đầu tôi, những hình ảnh rời rạc lúc nãy vẫn liên tục dội về.

Suốt từ đầu đến cuối, Bùi Trạch hề không đẩy tôi ra. Khi tôi ôm lấy anh, áp sát vào anh rồi hôn anh nồng nhiệt, anh cũng không hề đi quá giới hạn. Ngay cả khi tôi nắm lấy tay anh, hơi thở của anh chỉ rối loạn và dồn dập hơn một chút…

Nhưng với sự chênh lệch vóc dáng giữa hai người, anh hoàn toàn dư sức đẩy tôi ra. Vậy mà anh lại đứng yên không động đậy, mặc cho tôi muốn làm gì thì làm.

Nghĩ đến đây, tim tôi bất giác đập nhanh, mặt nóng bừng. Phản ứng của Bùi Trạch… chẳng phải cũng rất kỳ lạ sao?

Lúc đó, rốt cuộc trong đầu anh đang nghĩ gì?

Tôi nhanh chóng dẹp đi những suy nghĩ rối rắm ấy. Dù sao thì chuyện này cũng xuất phát từ việc tôi nhận nhầm người. Anh đã chịu ra tay giúp tôi che giấu, lại còn đánh lạc hướng Giang Thần sang chỗ khác, tôi nên cảm kích anh mới đúng.

Sáng sớm hôm sau, Giang Thần xách theo mấy túi đồ lớn sang nhà tôi.

“Sao rồi em? Trong người thấy đỡ hơn chưa?” – Vừa thấy tôi thức dậy, anh liền hỏi.

“Ừm, em đỡ rồi, hôm qua chỉ là mệt chút thôi.”

“Cũng còn sớm, em đi rửa mặt đi. Anh vào bếp nấu đồ ăn sáng.”

Tôi gật đầu.

Lúc tôi bước ra, Giang Thần đang bận rộn trong bếp. Tôi và anh làm cùng công ty, đây là một mối tình công sở. Yêu nhau hơn một năm, Giang Thần chiều chuộng tôi hết mực. Mỗi khi được nghỉ, anh đều sang nấu cơm cho tôi. Có anh ở đây, tôi hầu như chẳng phải đụng tay vào việc gì, từ giặt đồ đến dọn dẹp nhà cửa anh đều giành làm hết. Mỗi dịp lễ tết, anh lại đưa tôi đi hẹn hò và chuẩn bị quà cáp rất chu đáo. Thỉnh thoảng có cãi nhau, anh cũng luôn là người chủ động nhận lỗi, tuyệt đối không để tôi phải rơi một giọt nước mắt.

Bản tính tôi vốn dĩ khó mở lòng với người khác. Vì thế lúc mới quen Giang Thần, tôi chỉ mang tâm lý yêu thử xem sao. Sau một năm, sự “thử thách” của tôi dành cho anh coi như đã đủ, nên tối qua tôi mới quyết định đưa mối quan hệ của cả hai tiến thêm một bước. Không ngờ lại chữa lợn lành thành lợn què, gây ra tai nạn dở khóc dở cười như vậy.

Sau khi nấu xong bốn món một canh, Giang Thần gọi tôi vào ăn.

“Toàn món em thích thôi, mau thử xem nào.” – Anh múc sẵn cơm cho tôi, ánh mắt đầy mong chờ.

“Ừm.” – Tôi gật đầu, trong lòng dấy lên cảm giác ấm áp.

Dù chuyện tối qua chỉ là sự cố ngoài ý muốn, tôi vẫn thấy có chút có lỗi với anh. Ăn được một lúc, tôi không nhịn được đành cất tiếng hỏi:

“Bạn cùng phòng của anh… Bùi Trạch ấy, là người thế nào vậy?”

“Bùi Trạch á?” – Giang Thần khựng lại một chút, “Cũng khá tốt. Sao thế em?”

“Chỉ là… mỗi lần em sang tìm anh, gặp anh ấy đều thấy lạnh như băng. Nên em mới tò mò bình thường hai người sống chung thế nào thôi.”

“Tính cậu ấy ít nói, đúng là hơi lạnh cằn thật. Nhưng con người thì tốt lắm.”

“Ừm…”

“Anh ấy còn độc thân à? Có bạn gái chưa anh?”

“Chưa từng thấy cô nào đến tìm cậu ấy cả. Lúc nào cũng đi về một mình, chắc là đang độc thân đấy. Nhưng trong công ty mình có nhiều người theo đuổi cậu ấy lắm.”

Bùi Trạch cũng làm cùng công ty với tôi và Giang Thần, chỉ là khác phòng ban. Anh ấy đẹp trai nổi bật nên tôi cũng từng nghe người ta bàn tán vài lần.

“Ơ? Sao tự nhiên em lại tò mò về cậu ấy thế?” – Giang Thần gắp một miếng thức ăn, trêu – “Không lẽ em thay lòng đổi dạ, cảm nắng cậu ấy rồi đấy nhé?”

Anh nói bằng giọng đùa giỡn, nhưng tôi vẫn lập tức phủ nhận: “Làm gì có! Sao có thể như thế được!”

Giang Thần cười lớn: “Anh đùa thôi mà. Anh biết thừa trong lòng bé cưng chỉ có mỗi anh thôi.”

“Biết thế là tốt.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *