FULL Gửi Tin Nóng Cho Sếp Tổng

Truyện ngôn tình công sở hài hước - Gửi Tin Nóng Cho Sếp Tổng

Chương 2: Anh không hôn môi. Anh cắn… vành tai tôi!

Trên đường phóng tới chỗ hẹn, tôi vừa chạy vừa suy nghĩ.

Phó Dịch là kiểu đàn ông cuồng công việc, cực kỳ dị ứng với người đi làm mà còn ốm li bì.

Trước đây, trợ lý da ngăm tên Tiểu Lý từng xin làm tổng trợ lý.
Ngay tại chỗ, bị Phó tổng phán một câu bay màu luôn:

“Mặt đầy mụn là dấu hiệu rối loạn nội tiết. Kiểu gì sau này cũng hay nhập viện. Đến lúc đó ai làm hết việc?”

Tôi đứng cạnh mà ôm hồ sơ lạnh sống lưng.

Từ đó tôi hiểu ra chân lý: “Ốm đau là tội lỗi. Nghỉ làm là đại nghịch.”

Thế nên lần này tôi bị sốt đúng dịp dự án quan trọng, chắc chắn là bị ghim rồi.

Không do dự, tôi lột miếng dán hạ sốt ra cái roẹt.

Lên xe.

Phó Dịch liếc tôi qua cặp kính gọng vàng, ánh mắt đào hoa nheo lại đầy nghi vấn:

“Cô khỏi rồi à?”

Ánh mắt anh dừng lại trên mặt tôi, hai má ửng đỏ rực rỡ.

“Cô tìm người khác rồi?” – giọng anh đều đều, mà nghe cứ như tra hỏi ngoại tình.

Tôi mù mờ: Gì cơ? Tìm ai?

Rồi chợt hiểu ra: À, chắc anh tức vì tôi nhờ người khác mang thuốc.

Tôi cười hề hề, liếc đồng hồ:
“Ba tiếng rồi, bảo đảm khỏi 100%.”

Không thấy mặt anh đang đen như đáy nồi, tôi còn hớn hở khoe tin nhắn Hoài Xuyên vừa gửi:

“Nhớ gặp tôi tối nay.”

Tôi vẫy vẫy điện thoại trước mặt Phó bóc lột, tự tin như mới thắng số đề:

“Anh ấy vừa đến, thuốc vào phát là tỉnh liền. Không lây…”

Cho anh đâu.

Chưa kịp hết câu thì bị cắt phăng:

“Lái xe.” – giọng Phó Dịch lạnh như nước đá Sapa.

Ánh mắt anh liếc sang chiếc váy bút chì của tôi đang lệch bên.

Mặt anh đen thêm một tầng nữa.

Tôi lúng túng chỉnh váy, chỉnh tư thế, ép bản thân nhập chế độ trợ lý chuyên nghiệp.

Dọc đường, Phó bóc lột im như tượng, chỉ ném đúng một câu:

“Chỉnh lại tư thế ngồi.”

Hết.

Không một lời dư thừa.

Tôi thở dài trong lòng:
Gì mà gắt thế…
Tôi sốt đến xỉu, ngủ chưa đủ giấc, váy lệch một chút thì có gì ghê gớm?

Trời nhá nhem.

Tôi nhìn nghiêng gương mặt Phó Dịch, đẹp, lạnh, khí chất.

Tự dưng nhớ năm tôi 18 tuổi, trong lớp học cũng có một lần như thế…
Cũng ngẩn người nhìn góc nghiêng ấy.
Cũng tim đập thình thịch y chang thế này.

Chỉ khác là…
Giờ thì góc nghiêng ấy đang muốn bóp cổ tôi.

Hồi đó, Phó Dịch vẫn là nam sinh sơ mi trắng sáng sủa, còn tôi thì chưa biến thành nô lệ tư bản.

Tôi là hoa khôi chính hiệu, kiêm nữ chính quốc dân trong cặp đôi được lớp đẩy thuyền mạnh nhất với anh.

Thời học sinh khô khan, bạn bè giải trí bằng cách ghép đôi trai xinh gái đẹp. Thế là tôi và Phó Dịch bị gán chung vào đủ loại hoạt động nhóm.

Dần dà, tin đồn lan khắp nơi: “Này, hình như hai người ấy yêu nhau đó!”
Nghe bảo còn có người tận mắt thấy Phó Dịch cầm thư tình đứng dưới lầu tỏ tình với tôi. Sau đó, mẹ tôi nghi ngờ, sai Đoạn Hoài Xuyên tới điều tra.

Tôi chống nạnh, nghiêm mặt phủ nhận:

“Sao có thể chứ! Toàn là tin vịt! Tôi với Phó Dịch chỉ là quan hệ… làm việc chung thôi!”

Tuy ngoài các hoạt động nhóm ra thì hai đứa chẳng nói riêng mấy câu, nhưng thật ra tôi đã thầm cảm nắng anh từ lúc nào không hay.

Nhớ tới đống tin đồn y như thật ấy, mặt tôi đỏ như cà chua chín.

Tôi thầm hạ quyết tâm: “Phải cưa bằng được!”

Và rồi… Phó Dịch bốc hơi.

Huỷ sạch mọi lịch hoạt động chung. Nghe đồn nhà anh định sắp đặt hôn sự.

Đối tượng? Chính là nữ thần khoa Mỹ thuật – Thẩm Uyển.

Tôi nghĩ chắc anh muốn né thị phi, giữ gìn hình ảnh.

Thế là mối tình đầu non nớt của tôi bị delete không thương tiếc.

Không ngờ đời đúng là vòng quay định mệnh, người tôi từng thầm yêu, giờ thành ông chủ.

Mới đầu tôi còn tim đập chân run, tưởng thời tới cản không kịp. Ai ngờ Thẩm Uyển giờ thành minh tinh nổi tiếng,
Thi thoảng lại ghé công ty, đóng cửa ngồi riêng với Phó Dịch, không biết làm gì bên trong…

Hôm tôi chính thức quay lại gặp Phó tổng, trớ trêu thay, Thẩm Uyển cũng có mặt.

Trưởng phòng nhân sự cười niềm nở: “Ủa, Tiểu Lâm với Tổng Phó học cùng trường hả? Quen nhau à?”

Tôi nhìn Thẩm Uyển. Rồi nhìn Phó Dịch – gương mặt hơi… căng căng.

Bộ não nhanh nhạy của tôi lập tức phản ứng:

“Không quen. Không thân. Tôi không có chút nào ấn tượng với Tổng Phó hết.”

Tôi mỉm cười tươi rói, nhấn mạnh hai chữ chút nào.

Ngay sau đó, Phó Dịch bất ngờ nghiêng người sát lại, cắt đứt mạch hồi tưởng ngôn tình của tôi.

Hơi thở ấm áp phả lên má, ánh mắt anh nóng rực như muốn thiêu rụi ai đó.

Tôi ngẩng đầu… suýt thì môi chạm môi.

“Anh… anh anh…”

Tôi lắp bắp như máy chạy pin yếu.

Phó Dịch nhìn tôi rất lâu, giọng trầm khàn, đầy khiêu khích:

“Anh tập gym đều đặn. Mà hắn còn giỏi hơn anh à?”

Đây gọi là gì nhỉ… lòng tự ái trỗi dậy không kiểm soát của đàn ông?

Tôi cảm nhận rõ đôi chân dài của Phó Dịch khẽ cử động, tiện thể bao vây luôn tôi.

Toát mồ hôi hột.

Tôi ngơ ngác đáp lấy lệ:

“Về dáng thì chắc không bằng anh… Nhưng mà… người ta có kinh nghiệm.”

Dù sao Đoạn Hoài Xuyên cũng xuất thân từ nhà toàn bác sĩ, biết cách chăm sóc là chuyện đương nhiên!

Không biết có phải tôi ảo giác không…

Mắt Phó Dịch đỏ lên thật sự.

Anh từ từ tiến sát. Yết hầu khẽ động. Rồi đột ngột… cúi xuống!

Khoan đã, anh tính làm gì?

Tôi chưa kịp né, thì…

Anh không hôn môi. Anh cắn… vành tai tôi!

Tê rần nguyên người!

“Phó Dịch!!” Tôi hét lên.

Chỉ vì tôi nghỉ ba tiếng mà trả đũa vậy á?

Tôi tức run người: “Anh đòi phản ứng sinh lý mà tôi kiểm soát được chắc?! Tôi nhắn anh trước rồi còn gì, lỗi của ai hả? Ai bảo anh không rep ngay!”

Vừa nói vừa sờ tay, da gà nổi nguyên cánh tay.

Tất cả cũng chỉ vì mức lương ba mươi hai triệu/tháng và một đống túi hiệu đi công tác thôi mà!
Tôi nhịn!

Tôi còn tưởng anh sẽ đuổi tôi xuống xe cho hả giận.

Ai ngờ… Phó Dịch lại chỉ “ừ” một tiếng, giọng trầm trầm: “Lần sau anh sẽ để ý.”

Rồi anh chỉnh lại tư thế, nói gọn lỏn:

“Xuống xe đi. Công tác lần này ở phòng tổng thống. Em ở phòng kế bên. Không được đi đâu.”

Mắt tôi sáng như đèn pin:

“Phòng tiêu chuẩn là được rồi mà? Phòng tổng thống đổi ra tiền mặt được không?”

Phó Dịch liếc tôi như nhìn sinh vật lạ: “Không.”

Vài giây sau, chắc là đấu tranh tư tưởng xong…

Anh nghiến răng:

“Thêm năm triệu phụ cấp.”

Tôi lập tức lôi ra tờ lịch trình dài như sớ Táo Quân:

“Sáng mai anh ăn bánh kẹp trứng cuộn, tương ớt một gói hay hai? Cúc áo cài theo chiều kim đồng hồ hay ngược chiều? Trà detox hay cà phê đá không đường?”

Nhục nhã? Cái gì cơ?

Tổng tài tức đỏ mặt thì đã sao?

Lương + phụ cấp 37 triệu, nhục cũng thấy… thơm.

Sau chuyến bay dài như phim truyền hình 100 tập, cuối cùng cũng lết được tới khách sạn lúc gà còn chưa gáy.

Thu dọn đồ xong xuôi, tôi chợt nhớ ra một chuyện động trời—
quên mang thuốc!

Thuốc do Đoạn Hoài Xuyên kê, thứ cứu mạng của tôi mỗi lần sốt.

Sờ trán… thấy cũng còn sống. Tạm thời chưa cần gọi 115.

Dù gì thuốc anh ấy cho cũng chuẩn, uống cái khỏi luôn.

Phó Dịch vừa tắm xong bước ra, khăn quấn hờ, nước còn nhỏ từ yết hầu xuống… chảy qua cơ ngực, rắn như tường gạch lát men.

Tôi vội vàng quay mặt đi, sợ hít mạnh trúng “sáu múi”.

Thế mà anh ta còn nghiêm mặt dặn dò: “Không được đi đâu.”

Vâng. Vẫn giận vụ tôi “mất tích” ba tiếng hôm trước.

Tôi ngoan ngoãn sang phòng bên, chuẩn bị lăn ra ngủ thì cơn sốt quay lại đập vào đầu như búa tạ.

Nhìn đồng hồ, giờ này chắc Hoài Xuyên mới tan ca. Không dám làm phiền, sợ anh lăn đùng ra trước tôi.

Tôi tháo vòng theo dõi sức khoẻ, gọi ngay cho nhỏ bạn thân:
“Chạy qua nhà tao lấy thuốc, ship gấp tới đây nha.”

Trong lúc đợi, tôi nằm bẹp dưới sàn cho mát, tiện tám luôn:

“Vừa nãy mày tới đúng lúc gặp anh tao. Tao còn nghe thấy có tiếng nước trong phòng tắm, nên mày xông vào luôn.”

Tôi hét vào điện thoại:

“CÁI GÌ?! MÀY NHÌN THẤY HẾT RỒI Á?!”

Sực nhớ bên cạnh là Phó Dịch, tôi lập tức hạ volume.

Một lúc sau, nằm lăn qua lăn lại trên sàn, tôi rên khẽ: “Cứng thật… nhưng mà… mát thật…”

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa.

Tôi vừa hé cửa ra thì…

BỊ PHÓ DỊCH BẾ BỔNG LÊN.

Cơ bụng anh ta áp sát, nóng hầm hập như chảo rang.

Phó Dịch nhìn tôi, giọng trầm thấp: “Lại bày trò gì nữa đây?”

Người tôi nóng ran, đầu óc quay cuồng.
Tôi chỉ còn biết gật gù thừa nhận—
Vâng, lại sốt rồi.

Phó Dịch cúi xuống, giọng trầm khàn như rót mật:

“Muốn hạ sốt không? Thử anh xem. Anh hít đất đỉnh lắm.”

“Hả??”

Tôi còn chưa kịp hiểu gì, thì đã bị anh ta ôm gọn vào lòng.
Bên kia điện thoại lập tức vang lên tiếng hét:

“Lâm Lộc?! Nhà mày có đàn ông á?!”

Vài giây sau—

Lẫn trong tiếng sột soạt, là một chất giọng quen thuộc, đầy sát khí:

“Đàn ông?! Mày nói đang đi công tác mà?!”

Là Đoạn Hoài Xuyên.

Giọng anh nghiến từng chữ, như đang ném thẳng dao găm vào tim tôi.

Tôi, một đứa yếu tim, dễ lú, lập tức quên béng một điều cực kỳ quan trọng:

Tại sao hai người này lại… ở chung một chỗ?!!

Tôi lắp bắp: “Là… sếp em.”

Hoài Xuyên cười lạnh:

“Sếp? Mày từng nói sếp mày bụng bia hói đầu, mặt nham hiểm như nhân vật phản diện, giờ lại ngủ cùng phòng?”

Tôi toát mồ hôi, lỡ tay… bật loa ngoài.

Tiếp theo là giọng anh vang vọng cả căn phòng khách sạn sang chảnh:

“Cái ông Phó bóc lột mày từng kể là bụng to tám tháng, hói theo kiểu bản đồ Địa Trung Hải, không phải chính là hắn à?!”

Tôi bật chế độ chống cháy:

“Không phải đâu! Người đó… là người khác cơ!”

Nhưng… khoan!?

Tôi chợt phát hiện ánh mắt của Phó Dịch sáng lên như đèn pin có sát khí, phát tia lửa xanh lè.

Giọng Đoạn Hoài Xuyên vẫn không ngừng tra tấn lỗ tai tôi:

“Không phải hắn? Thế cái người trong danh bạ mày lưu là ‘Tên tư bản đáng ghét nhất vũ trụ’ là ai?”

“Hay người mày từng pha nước muối sinh lý vào cà phê cũng không phải hắn?!”

Tôi xỉu ngang trong lòng Phó Dịch.

Còn Hoài Xuyên thì kết thúc màn tra khảo bằng một câu lạnh gáy:

“Lâm Lộc, đừng có tự đào hố chôn mình.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *