Chương 17: Giọt nước mắt hạnh phúc của người mẹ
Việc trọng đại đầu tiên tôi phải làm ngay sau khi chính thức “mãn hạn tù cữ” 30 ngày — chính là bế hai cục cưng đi diện kiến bà ngoại.
Hôm đó, tôi ôm một đứa, Lộ Ngôn Xuyên tháp tùng ôm một đứa, cả nhà bốn miệng ăn lên xe để tài xế chở thẳng tới viện điều dưỡng. Vừa đến nơi, tôi gửi hai bé cho anh nhà trông rồi tức tốc chạy đi gặp bác sĩ chủ trị trước để nắm bắt tình hình. Vị bác sĩ vừa thấy tôi đã nở một nụ cười tươi rói đầy lạc quan: – Mẹ cô dạo này tiến triển thần tốc lắm cô Giang ơi. Bà ấy đã bắt đầu có những phản ứng khá nhạy bén với môi trường xung quanh rồi. Giai đoạn này cô cứ chịu khó năng đến thăm nom, trò chuyện, biết đâu tinh thần phấn chấn lên là có ngày bà ấy tỉnh hẳn ra đấy.
Tôi nghe mà mừng thầm trong bụng, gật đầu lia lịa: – Dạ vâng, nghe bác sĩ nói thế con mừng quá.
Đến khi đẩy cửa bước vào phòng bệnh, tôi liền nhận ra mẹ mình đã khác xưa một trời một vực. Sắc mặt bà hồng hào, nhuận sắc hẳn lên, ánh mắt đã bắt đầu có tiêu cự và nhìn rất có hồn, không còn cái vẻ đờ đẫn, ngơ ngác như người mất hồn giống dạo trước nữa.
Tôi không kìm được lòng, vội vàng bế bé con gái lại gần giường bệnh, hồ hởi khoe: – Mẹ ơi, mẹ nhìn xem này, đây là cháu ngoại của mẹ đấy — cục cưng Viên Viên. Mẹ thấy cháu có đáng yêu, giống con ngày xưa không mông muội?
Ánh mắt mẹ lập tức bị hút chặt vào cái khuôn mặt nhỏ xíu, phúng phính đang ngủ say của con bé. Nhìn một lúc, đôi bàn tay gầy gầy của bà bỗng giơ ra, có ý muốn ôm lấy cháu. Tôi hơi giật mình, theo bản năng liếc mắt nhìn bác sĩ cầu cứu, thấy ông gật đầu ra hiệu cứ thoải mái đi thì tôi mới yên tâm nhẹ nhàng đặt bé vào lòng mẹ.
Mẹ đón lấy đứa nhỏ bằng một động tác vô cùng thuần thục và tự nhiên. Bà vừa bế vừa khẽ đong đưa cánh tay, khuôn miệng mấp máy hát ru mấy câu ầu ơ khe khẽ, cái chất giọng dịu dàng, ấm áp y chang như những năm tháng tuổi thơ tôi còn nằm nôi vậy.
Thế nhưng, đang hát dở thì mẹ bỗng khựng lại. Ánh mắt bà đột nhiên trở nên sáng quắc, vô cùng tỉnh táo: – Không đúng… đây có phải là Tiểu Ngư của mẹ đâu. Con gái mẹ làm gì mà bé tí teo thế này, nó lớn tướng rồi cơ mà.
Tôi đứng hình mất một giây. Nhìn thấy bác sĩ đứng bên cạnh đang nháy mắt ra hiệu liên hồi, tôi vội vàng bước tới, nhẹ tay bế lại đứa nhỏ rồi cười xòa giải thích: – Mẹ ơi mẹ nhầm rồi, con mới là Tiểu Ngư bằng xương bằng thịt đứng trước mặt mẹ đây này! Còn cái cục đỏ hỏn này là con gái của con, tức là cháu ngoại ruột của mẹ đó.
Mẹ ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào mặt tôi mất một lúc, rồi bỗng nhiên hai hốc mắt bà đỏ hoe, nước mắt rưng rưng: – Tiểu Ngư… đúng rồi, con là Tiểu Ngư bằng xương bằng thịt đây rồi. Con gái ngoan của mẹ ơi…
Nói đoạn, bà đột nhiên vươn tay ôm chầm lấy eo tôi, bật khóc nức nở như một đứa trẻ.
Sợ hai mẹ con xúc động quá lại làm dọa đến em bé, tôi nhanh tay chuyển luôn cục vàng Viên Viên sang cho Lộ Ngôn Xuyên đang đứng kè kè bên cạnh làm hộ pháp, rồi vòng cả hai tay ôm chặt lấy bờ vai gầy guộc của mẹ, khẽ vuốt ve dỗ dành: – Không sao đâu mẹ ơi, có con ở đây rồi, mẹ đừng sợ… Tiểu Ngư của mẹ vẫn luôn ở đây, chưa bao giờ bỏ mẹ mà đi đâu cả.
Mẹ ôm tôi khóc một trận đã đời, khóc cho trôi hết bao nhiêu năm tháng u uất, mộng mị. Đến khi bình tâm trở lại, bà mới sụt sịt khẽ đẩy tôi ra, giọng nói rành rọt, tỉnh táo từng chữ một: – Con gái của mẹ lớn thật rồi, giờ lại còn lên chức làm mẹ, sinh cả em bé nữa chứ… Ai chà, mẹ cứ như vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài dằng dặc ấy con ạ, chớp mắt một cái mở ra là mọi thứ xung quanh đã thay đổi đến chóng cả mặt.
Tôi nghe mà không tin nổi vào tai mình, tai lùng bùng, quay phắt sang nhìn bác sĩ với ánh mắt đầy thảng thốt: – Bác sĩ ơi, mẹ tôi… mẹ tôi là hồi phục hoàn toàn rồi đúng không bác sĩ?!
Vị bác sĩ chủ trị lúc này cũng kinh ngạc không kém, ông lập tức tiến lại gần giường, hỏi mẹ tôi vài câu kiểm tra logic và trí nhớ. Mẹ tôi trả lời rành mạch, đâu ra đấy, logic chuẩn chỉnh không lệch đi đâu được. Bác sĩ bấy giờ mới nở một nụ cười rạng rỡ, quay sang chúc mừng tôi: – Cô Giang ơi, xem ra cụ nhà thật sự đã qua cơn bĩ cực, hoàn toàn tỉnh táo lại rồi! Quá tốt rồi, xin chúc mừng gia đình cô! Tuy nhiên vì bà mới tỉnh lại sau thời gian dài, hiện tại vẫn cần tiếp tục phác đồ điều dưỡng nhẹ nhàng để các chức năng phục hồi hoàn toàn nhé. – Dạ vâng, con cảm ơn bác sĩ nhiều lắm ạ!
Tôi lại một lần nữa lao vào ôm chặt lấy mẹ, cổ họng nghẹn ắng lại, giọng nói run rẩy: – Mẹ ơi… con nhớ mẹ lắm… mười năm qua con nhớ mẹ phát điên lên được…
Vừa dứt lời, bao nhiêu giọt nước mắt kìm nén suốt bao năm qua cứ thế tuôn ra như mưa rào. Tất cả những năm tháng sống tủi hờn, ấm ức, tất cả những đắng cay, áp lực mà một mình tôi phải cắn răng chịu đựng bấy lâu nay — trong khoảnh khắc được rúc vào lòng mẹ ấy, cuối cùng cũng tìm được một bến đỗ an toàn để trút xả ra hết.
Mẹ tôi cũng ôm siết lấy con gái, bàn tay gầy khẽ vỗ vỗ lên lưng tôi, giọng bà cũng run lên bần bật vì xót xa: – Mẹ xin lỗi con gái… là tại người mẹ vô dụng này đã khiến con phải chịu quá nhiều thiệt thòi, vất vả rồi.
Tôi lập tức lắc đầu lia lịa, vội vàng quệt sạch nước mắt trên mặt: – Mẹ không được nói gở như thế đâu nhé. Bây giờ mẹ tỉnh lại khỏe mạnh thế này là ông trời thương hai mẹ con mình rồi. Sau này chúng ta sẽ sống thật vui vẻ, thật hạnh phúc bên nhau mẹ nhé. – Được, được, mẹ nghe con gái tất.
Tôi cười toe toét qua hai hàng nước mắt còn chưa ráo, rồi dắt tay ông chồng đang đứng làm tượng nãy giờ ra giới thiệu: – Mẹ ơi, giới thiệu với mẹ, đây là chồng của con — anh Lộ Ngôn Xuyên. Mẹ xem có còn nhớ anh ấy không?
Ngày xửa ngày xưa, cái hồi tôi còn là cô sinh viên đại học ngây thơ mộng mơ mới tập tành hẹn hò, tôi đã từng dắt cái tên da mặt mỏng này về nhà ra mắt mẹ một lần rồi.
Mẹ tôi vừa nhìn thấy Lộ Ngôn Xuyên liền gật đầu lia lịa, nét mặt tràn ngập sự hiền hậu: – Nhớ chứ, làm sao mà mẹ quên được, thằng bé Ngôn Xuyên ngoan ngoãn ngày xưa đây mà. Hai đứa đi đường dài với nhau ngần ấy năm, chắc là phải nếm trải không ít khổ cực đâu nhỉ? Bác cảm ơn cháu nhé, cảm ơn cháu vì đã luôn ở bên cạnh che chở cho con gái bác.
Sợ Lộ Ngôn Xuyên lại lên cơn tự bổ não, nghĩ đến chuyện “mình đi đổ vỏ” rồi nói năng bậy bạ làm mẹ lo lắng, tôi liền nhanh nhảu cướp lời, chen ngang vào trước: – Ôi mẹ ơi, anh ấy cưng chiều, đối xử với con tốt lắm, con chẳng phải chịu một tí khổ sở nào đâu mẹ ạ!
Hiểu được cái nháy mắt ra hiệu đầy ẩn ý của vợ, Lộ Ngôn Xuyên cũng cực kỳ biết điều, khẽ gật đầu lễ phép thưa: – Mẹ ơi, mẹ đừng nói lời khách sáo thế làm con ngại. Bây giờ chúng ta đều là người một nhà cả rồi. Sau này, cứ để con và Tiểu Ngư cùng nhau phụng dưỡng, chăm sóc cho mẹ thật tốt ạ. – Được, được, nghe hai đứa nói thế là mẹ ấm lòng rồi. À, thế đây là hai cục vàng cháu ngoại trai và ngoại gái của mẹ đúng không? Mau mau bế lại đây cho bà nhìn kỹ dung nhan cái nào.
Căn phòng bệnh vốn quanh năm lạnh lẽo bấy lâu nay, bỗng chốc tràn ngập tiếng cười nói rôm rả, ấm áp đến lạ kỳ.
Khi bố mẹ Lộ ở nhà nghe điện thoại báo tin nhạc mẫu đã tỉnh táo lại, hai ông bà ở đầu dây bên kia sướng cuống cuồng, lập tức đòi bắt xe chạy thẳng tới viện để thăm hỏi thông gia ngay và luôn.
Tôi tính nháy mắt ra hiệu cho Lộ Ngôn Xuyên gật đầu đồng ý, nhưng vị bác sĩ chủ trị đã nhanh chóng lên tiếng can ngăn: – Người bệnh mới vừa hồi phục ý thức, tinh thần và não bộ còn khá non yếu. Tốt nhất là những người thân khác nên để vài ba hôm nữa, khi tình hình bà cụ ổn định hẳn hãy tới thăm, tránh việc ồn ào quá mức làm ảnh hưởng đến tiến trình hồi phục của não bộ.
Nghe chuyên gia phán thế, bố mẹ Lộ đành tiếc hùi hụi, tạm hoãn lại chuyến viếng thăm.
Đến cuối buổi chiều hôm ấy, mẹ tôi bỗng nhiên kiên quyết giữ tôi lại bằng được, ra chiều muốn hai mẹ con có một không gian riêng để nói chuyện tỉ tê. Nhìn vào ánh mắt thâm thúy đầy ẩn ý của bà, tôi thừa hiểu kiểu gì nhạc mẫu cũng có một rổ chuyện thầm kín muốn tra hỏi con gái cưng đây mà.
Lộ Ngôn Xuyên vốn là người có chỉ số EQ cực nhạy bén trong mấy chuyện này, anh liền biết ý, một nách bế hai tay hai cục cưng long phụng chủ động rút lui ra ngoài hành lang trước. Trước khi khép cửa, anh còn không quên quay đầu lại, dịu dàng dặn dò tôi một câu: – Lát nữa hai mẹ con nói chuyện xong thì gọi anh nhé, anh quay lại đón em sau. – Vâng ạ, anh bế con cẩn thận, lái xe an toàn nhé. – Anh biết rồi.
Nói rồi, anh nở một nụ cười ấm áp nhẹ nhàng, chu đáo khép hờ cánh cửa phòng bệnh lại.
Trong căn phòng bấy giờ chỉ còn lại duy nhất hai mẹ con tôi — và một luồng xúc động sâu sắc, có chút hồi hộp xen lẫn tò mò đang len lỏi, lan tỏa khắp cả lồng ngực. Màn “hỏi cung” của bà ngoại chính thức bắt đầu!
