🔥 HOT FULL Nhặt Được Bố Cho Con

Truyện Ngôn tình hài hước, ngôn tình sủng, gương vỡ lại lành - Truyện Nhặt Được Bố Cho Con – Yokopod

Chương 19: Cái kết ngọt ngào như mật

Ngày tôi làm thủ tục đón mẹ ruột xuất viện về nhà chồng để phụng dưỡng, tôi đi có một mình thôi. Bởi vì sau hơn một tháng trời ăn bám ở nhà chăm vợ đẻ dưới danh nghĩa “nghỉ thai sản”, Lộ Ngôn Xuyên cuối cùng cũng bị sếp tổng réo tên, phải xách cặp táp đi làm lại.

Lúc đầu, thanh niên vẫn còn cứng đầu nhất quyết đòi xin nghỉ thêm ngày nữa để tháp tùng hai mẹ con. Tôi liếc nhìn cái điện thoại đang rung bần bật, reo liên khúc không ngừng nghỉ của anh rồi phì cười: – Thôi lạy ông tướng, anh đi làm giùm em cái cho thiên hạ được nhờ. Giờ cứ nghe thấy tiếng chuông điện thoại của anh là em lại thấy tiền đình thay cho anh đấy. Hơn nữa, anh có đến thì cũng chỉ là chào hỏi mẹ một câu thôi, để em mang ít hoa quả đúng gu bà thích vào là bà vui như Tết rồi.

Lộ Ngôn Xuyên bị vợ dằn cho một trận đành ngậm ngùi, xụ mặt xuống rồi mới chịu lái xe đi làm.

Vừa thấy tôi lủi thủi đến một mình, mẹ tôi đã dáo dác nhìn quanh rồi lo lắng hỏi: – Ô thế thằng Xuyên đâu rồi con? Sao không đi cùng con? Tôi cười hì hì để bà yên tâm: – Anh ấy phải đi cày cuốc kiếm tiền bỉm sữa rồi mẹ ơi. Mẹ đừng lo, hai đứa con vẫn tình thương mến thương lắm. – Ừ, thế thì tốt, thế thì tốt.

Tối hôm đó, bố mẹ chồng tôi bày biện một mâm tiệc thịnh soạn để chào đón thông gia cực kỳ nhiệt tình. Trong lúc hai ông bà thông gia đang hàn huyên, mẹ Lộ bỗng dưng nảy ra một tối kiến: lôi ngay cuốn album ảnh thời “còn cởi truồng tắm mưa” của Lộ Ngôn Xuyên ra cho mẹ tôi xem, cốt là để chứng minh xem hai cục cưng Viên Viên và Bảo Tử giống bố chúng nó đến mức nào.

Đúng lúc ấy thì Lộ Ngôn Xuyên đi làm về. Vừa bước qua cửa, liếc mắt một phát thấy cuốn album “lịch sử đen tối” của mình đang nằm chễm chệ trên bàn, mặt thanh niên lập tức tối sầm lại như tiền đồ chị Dậu. Nhưng mẹ Lộ thì chẳng mảy may câu nệ, bà còn nhiệt tình kéo bằng được thằng con trai ngồi xuống sofa, bắt xem chung suốt nửa tiếng đồng hồ kèm theo màn thuyết minh tỉ mỉ, bóc phốt đủ thứ chuyện ngày xửa ngày xưa.

Chịu không nổi nhiệt, Lộ Ngôn Xuyên liền lén chuồn vào phòng ngủ, bế thốc cậu con trai Bảo Tử đang ngủ say như chết sang phòng bên cạnh để trốn. Tôi đi vào thấy thế liền lên tiếng trêu anh: – Kìa, con nó đang ngủ ngon lành cành đào thế kia, anh bồng nó dậy làm cái gì đấy? – Anh vừa bị mẹ làm tổn thương tinh thần sâu sắc, phải qua đây ôm con trai để tìm chút an ủi chứ sao. – Anh vừa nói vừa xụ mặt ra ăn vạ.

Đúng là giọt máu đào hơn ao nước lã, Lộ Ngôn Xuyên dù trước kia cái miệng cứ khăng khăng không chịu nhận con, nhưng từ khi hai đứa nhỏ lọt lòng thì anh lại cuồng con hơn ai hết. Ngày nào đi làm về cũng phải luân phiên bế nựng, hít hà hai đứa mới chịu được.

Anh ôm Bảo Tử trên tay một lúc lâu, nhìn ngắm một hồi rồi đột nhiên thốt lên một câu xanh rờn: – Ơ… Giang Ngư này, sao anh cứ thấy hai cái đứa này càng lớn nhìn càng giống anh như đúc thế nhỉ? Tôi liếc xéo anh một cái, bồi thêm một câu tỉnh bơ: – Thì con anh không giống anh chẳng lẽ giống ông hàng xóm? Lộ Ngôn Xuyên nghe xong liền nhảy dựng lên, mặt đỏ tía tai: – Giang Ngư, em đừng có mà lươn lẹo! Anh làm gì có anh em trai nào khác đâu! Tôi vẫn thản nhiên đáp trả: – Ồ thế à? Thế chắc là do anh hằng ngày chăm bẵm bế bồng nên tụi nó mới bị “lây” cái nét giống anh đấy. Với cả, anh chẳng phải từng mạnh mồm tuyên bố với em là anh bị… bất lực cơ mà?

Câu nói chí mạng này của tôi khiến tổng tài nghẹn họng trân trối, chỉ biết cau mày lườm tôi một phát sắc lẹm rồi ấm ức ôm con đi sang phòng khác. Tôi cũng chẳng thèm chấp cái tên dỗi hơi ấy.

Ai dè chỉ vài phút sau, Lộ Ngôn Xuyên đã quay trở lại với bộ dạng “hổ vồ”. Anh bất thình lình túm lấy tay tôi, giật mạnh một phát khiến tôi ngã nhào xuống nệm, rồi cả thân hình to lớn của anh lập tức áp sát xuống: – Giang Ngư, em được lắm! Có ngon thì thử luôn bây giờ đi, để xem rốt cuộc cái năng lực sinh sản của chồng em nó có bị “bất lực” như lời em nói hay không nhé!

Chưa kịp để tôi phản ứng, anh đã cúi đầu xuống, chiếm trọn lấy đôi môi tôi bằng một nụ hôn nồng cháy.

Đây chính là nụ hôn thực sự đầu tiên của hai đứa kể từ sau khi ký vào tờ đơn kết hôn. Mùi hương nam tính, dễ chịu quen thuộc của anh ngay lập tức bao trùm lấy toàn bộ thính giác, khiến cả người tôi mềm nhũn ra, tim đập thình thịch như đánh trống trận.

Nụ hôn kéo dài đến mức tôi suýt thì hụt hơi, anh mới chịu buông ra nhưng vẫn ôm chặt tôi vào lòng, chất giọng khàn đặc đầy vẻ ám muội hỏi dồn: – Nói mau, chuyện hai đứa nhỏ rốt cuộc là thế nào hả? Hằng ngày mẹ cứ lải nhải bảo tụi nó giống anh, anh cứ tưởng mẹ bị cuồng cháu nên không thèm để ý. Nhưng hôm nay nhìn kỹ lại đống ảnh hồi nhỏ của mình… chết tiệt thật, hai đứa nó giống anh y lột!

Nghe anh tra hỏi với cái giọng điệu như kiểu mình đi vụng trộm, tôi tức đến đỏ cả mặt, thẳng tay đẩy anh ra rồi vớ ngay cái gối trên đầu giường nện thẳng vào đầu anh bộp một phát: – Lộ Ngôn Xuyên, anh bị ngáo nặng rồi đúng không?! Em đã gào lên bao nhiêu lần là con của anh rồi mà anh không thèm tin, anh còn muốn em phải nói thế nào nữa hả? Em thừa nhận trong chuyện tình cảm em có thể là kẻ thua cuộc, nhưng anh đừng có mà coi em là con ngốc để dắt mũi nhé!

Lộ Ngôn Xuyên bị ăn một gối nhưng không hề cáu, anh vội vàng chộp lấy hai tay tôi, kéo mạnh tôi vào cái ôm siết chặt như muốn khảm vào da thịt: – Tiểu Ngư, anh xin lỗi… Anh thề là anh thực sự không có một chút ký ức nào về cái đêm hôm đó với em cả… Tôi hừ một tiếng rõ dài: – Anh đương nhiên là không nhớ nổi rồi! Cái đợt bên cơ quan em sang sở của anh để làm bài phỏng vấn, anh đứng trước mặt mọi người bày ra cái bộ mặt lạnh lùng, giả vờ như không quen biết em. Thế mà đêm hôm đấy đi nhậu say mướt rượt về, anh lại ôm chặt cứng lấy em không chịu buông tay, mồm thì cứ lảm nhảm gọi tên em suốt cả đêm không ngớt.

Lộ Ngôn Xuyên nghe xong thì trợn tròn mắt, kinh ngạc đến rớt cả cằm: – Đêm hôm đó… người con gái đêm hôm đó thực sự là em sao, Tiểu Ngư? Tôi nhếch mép, cười khẩy: – Chứ anh tưởng là con nào? Anh nở một nụ cười chua chát, tự cốc vào đầu mình một cái: – Anh cứ đinh ninh đêm đó chỉ là một giấc mơ hoang đường do anh tự tưởng tượng ra vì quá nhớ em, để rồi sáng ngày ra tỉnh dậy mọi thứ lại tan thành mây khói. Xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em, tất cả là tại cái thằng ngu này ăn hại quá. – Được rồi, biết lỗi thì phải biết điều mà bồi thường thiệt hại đi nhé. – Ừ, nhất định, em muốn bắt anh bồi thường cái gì cũng được!

Nói xong câu đó, thanh niên lập tức lật người bước xuống giường, điên cuồng lục tung cái tủ quần áo để tìm đồ.

Chả là sau khi hết thời gian ở cữ và dọn về biệt thự mới, mẹ Lộ đã nhanh tay xách sạch sành sanh quần áo, đồ đạc của tôi sang phòng ngủ chính của Lộ Ngôn Xuyên. Lúc đó tôi cũng chỉ biết giả vờ phản đối lấy lệ vài câu, nhưng bị mẹ chồng lườm cho vài cái sắc lẹm thì đành “bị buộc” phải thỏa hiệp, dọn về chung giường chung gối với chồng.

Chỉ vài phút sau, Lộ Ngôn Xuyên hồ hởi mang đến trước mặt tôi mấy cái túi hồ sơ dày cộp. Tôi hoài nghi nhận lấy, mở ra kiểm tra thử thì suýt ngất: Bên trong toàn là sổ đỏ nhà đất, thẻ ngân hàng đen, giấy chứng nhận sở hữu cổ phần công ty… – Cái gì đây? Anh giao nộp hết hòm xiểng, tài sản tích cóp cả đời cho em đấy à? – Tôi nhìn anh, nhịn cười hỏi. Anh gật đầu cái rụp, ánh mắt tràn ngập sự chân thành: – Ừ, tất tần tật của anh giao hết cho em quản lý đấy. – Anh không sợ em sẽ ôm đống tài sản khổng lồ này rồi dắt hai đứa con cao chạy xa bay, bỏ rơi anh à? – Em sẽ không làm thế đâu! Ngày xưa anh khốn nạn đối xử tệ với em như thế, vậy mà em vẫn bao dung, sinh cho anh hai đứa con thiên thần. Tiểu Ngư, cảm ơn em vì tất cả.

Tôi cẩn thận xếp đống giấy tờ quý giá vào góc tủ, tủm tỉm cười đáp: – Được thôi, sau này nếu có một ngày em phát hiện ra anh đổ đốn, đối xử tệ bạc với em, em sẽ ngay lập tức ôm hết đống này chạy trốn, để anh ra đường làm kẻ ăn xin lang thang luôn, nghe chưa! – Chốt kèo luôn!

Im lặng được vài giây, Lộ Ngôn Xuyên bỗng nhiên nghiêm mặt lại, hắng giọng ra chiều bề trên: – Nhưng mà anh vẫn phải nghiêm túc phê bình em đấy nhé. Cái con bé này sao mà bướng bỉnh thế không biết, mang thai song sinh vất vả như thế mà dám cắn răng chịu đựng một mình, quyết không thèm mở mồm tìm đến anh giúp đỡ. Em định duy trì cái tính cứng đầu này đến bao giờ hả?

Tôi thoáng cụp mắt xuống, khẽ thở dài một tiếng đượm buồn: – Thực ra lúc mới biết tin, em cũng từng có ý định đi tìm anh chứ bộ. Nhưng ngặt nỗi hôm đó nghe mấy bà tám trong cơ quan kháo nhau là anh đã tìm được hạnh phúc mới, có bạn gái môn đăng hộ đối rồi. Đêm hôm đó xảy ra hoàn toàn là do em bốc đồng, em không thể tự biến mình thành kẻ thứ ba trơ trẽn, đi phá hoại hạnh phúc của người khác được.

Lộ Ngôn Xuyên nghe xong thì vừa xót vừa bực, cốc nhẹ vào trán tôi một cái: – Đồ ngốc này! Ngoài em ra, trong lòng anh làm gì có chỗ cho người con gái nào khác nữa. Cuộc đời anh nếu không có em xuất hiện, thì đào đâu ra hai chữ “hạnh phúc” chứ!

Tôi nheo nheo mắt, gặng hỏi tiếp cho ra ngô ra khoai: – Thế anh khai thật đi, sao tự dưng hôm ở cổng Cục dân chính, anh lại đột ngột ép em kết hôn? Lại còn là sau khi nhìn thấy cái bụng bầu vượt mặt của em nữa chứ? Anh thương hại mẹ con em à?

Lộ Ngôn Xuyên khẽ thở dài, bắt đầu tiết lộ một bí mật động trời: – Thật ra, trước cái ngày hai đứa mình đi đăng ký kết hôn một thời gian, anh đã từng lén lút đến tìm em một lần. Lúc đó em đang mải đi mua sắm cùng con bạn thân Điền Điền của em nên không nhìn thấy anh, nhưng cô ấy thì có chạm mắt anh. Sau khi em đi khuất, Điền Điền đã chủ động quay lại tìm anh. Anh có mở lời hỏi thăm tình hình dạo này của em thế nào, cô ấy liền nhìn anh với ánh mắt cực kỳ cảnh giác và đề phòng, rồi lạnh lùng bảo rằng em hiện tại đang mang thai, đang có một cuộc sống gia đình vô cùng hạnh phúc với người đàn ông khác, dặn anh tốt nhất đừng bao giờ xuất hiện để quấy rầy cuộc sống của em nữa.

Anh vừa nói vừa khẽ nhíu mày tự trách: – Lúc đó nghe xong anh đau lòng đến mức muốn chết đi sống lại, nhưng vì nghĩ cho hạnh phúc của em nên đành ngậm ngùi chấp nhận rút lui. Cho nên cái hôm đứng ở cổng Cục dân chính, bất ngờ nhìn thấy em vác cái bụng bầu to đùng đi một mình, tim anh như bị ai cầm dao cứa từng nhát một vậy. Nghe chính miệng em bảo em vừa mới ly hôn xong, đầu óc anh lập tức trống rỗng, chẳng kịp suy nghĩ gì nữa, lời cầu hôn cứ thế tự động buột miệng thốt ra thôi. Anh chỉ nghĩ đơn giản là, nếu ngày xưa anh đã từng vô dụng để lạc mất em một lần, mà giờ em sống cũng không được hạnh phúc, thì lần này bằng mọi giá anh phải giữ chặt em bên mình — để chính anh sẽ là người mang lại hạnh phúc cho em. Ôi, nghĩ lại anh thấy mình ngu ngốc thật, sao lúc đó lại dễ dàng tin lời người ngoài mà không chịu tin em cơ chứ.

Tôi nghe xong mà hai mắt tròn xoe, kinh ngạc đến mức suýt rớt cả cằm: – Không thể nào! Điền Điền biết thừa hai đứa nhỏ là giọt máu của anh mà, sao cô ấy lại có thể nói dối trắng trợn với anh như thế được?! Lộ Ngôn Xuyên cũng nhíu mày: – Nhưng sự thật là lúc đó cô ấy đã nói chính xác từng chữ như vậy với anh.

Để làm cho ra ra ngô ra khoai cái nghi án này, tôi lập tức móc điện thoại ra, bấm số gọi ngay cho cô bạn thân Điền Điền. Tiếng chuông vừa reo hai tiếng đã có người bắt máy, giọng điệu oang oang: – Alo Tiểu Ngư hả, cuối cùng cái con mẹ bỉm sữa này cũng chịu nhớ đến người bạn thân nghèo khổ này rồi đấy à? – Điền Điền, tớ hỏi cậu cái này nghiêm túc nhé, cậu phải khai thật cho tớ. Nghe ngữ khí của tôi có vẻ căng thẳng, đầu dây bên kia cũng lập tức thu lại vẻ cợt nhả: – Ừ cậu nói đi, có chuyện gì thế? – Lộ Ngôn Xuyên vừa mới kể với tớ là, trước khi bọn tớ kết hôn, anh ấy từng đến tìm tớ và cậu đã đứng ra chặn đường nói chuyện với anh ấy đúng không? – À… cái vụ đó á? Là cái tên khốn nạn đó tự khai với cậu đấy à? Hừ, đúng là có chuyện đó thật! Lúc đó cậu mới mang thai chưa được bao lâu, tớ thì chưa hề biết cái gã tổng tài mặt lạnh đó chính là tác giả gieo mầm ra hai đứa nhỏ, chứ nếu mà biết sớm thì tớ đã vác chổi chà qua tổng sỉ vả cho anh ta một trận ra trò rồi! Lúc ấy thấy thái độ của cậu mập mờ, tớ cứ đinh ninh là cậu lỡ dính bầu với người đàn ông khác, nên mới ra mặt cảnh cáo anh ta tránh xa cậu ra, đừng có mà mơ tưởng hão huyền phá hoại hạnh phúc của cậu nữa. Sau này thấy hai đứa đùng một cái dắt nhau đi kết hôn nhanh như chớp, tớ thấy cái chuyện hiểu lầm cũ kỹ đó cũng chẳng còn quan trọng nữa nên lười không thèm nhắc lại làm gì. Sao tự dưng hôm nay lại lật lại scandal này thế?

Tôi nghe xong câu trả lời bá đạo của cô bạn thân thì vừa buồn cười vừa bất lực, đành đánh tiếng lảng sang chuyện khác: – À không có gì đâu, hiểu lầm tí thôi. Thế mai cậu có rảnh không, qua biệt thự mới chơi với hai cục cưng Viên Viên và Bảo Tử đi. – Duyệt luôn! Mai tớ phi qua liền. Lâu ngày không được bồng bế hai cái cục vàng ấy, tớ nhớ tụi nó phát điên lên được rồi đây này!

Cúp điện thoại một cái rụp, tôi quay sang nhìn Lộ Ngôn Xuyên, anh cũng đang dùng ánh mắt dở khóc dở cười nhìn lại tôi. Cả hai đứa nhìn nhau một hồi, rồi bỗng nhiên cùng bật cười ha hả vì cái sự hiểu lầm củ chuối của năm tháng cũ.

Dòng chảy của thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, mang theo hương vị dịu dàng và ngọt ngào như mật ong mùa hạ. Cứ như vậy, dưới mái nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười, hai chữ “hạnh phúc” cuối cùng cũng đã đâm chồi nảy lộc, nở rộ rực rỡ quanh tổ ấm của bốn người chúng tôi.

– ——————————HẾT TRUYỆN ————————

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *