🔥 HOT FULL Nhặt Được Bố Cho Con

Truyện Ngôn tình hài hước, ngôn tình sủng, gương vỡ lại lành - Truyện Nhặt Được Bố Cho Con – Yokopod

Chương 8: Bản hợp đồng hôn nhân ấm áp

Tốc độ tiền tệ và quyền lực của Lộ Ngôn Xuyên đúng là làm tôi phải kinh hồn bạt vía. Thần tốc như một cơn gió, mẹ tôi đã được chuyển thẳng đến viện dưỡng lão chuẩn 5 sao tốt nhất thành phố. Môi trường, phòng ốc và chế độ y tế ở đây xịn sò đến mức một đứa nghèo kiết xác như tôi cảm giác như hai thế giới hoàn toàn khác biệt vậy.

Thế nhưng, nhìn độ xa hoa ở đây, lòng tôi lại lo ngay ngáy về đống hóa đơn viện phí: – Lộ Ngôn Xuyên, chuyện tiền nong…

Anh không để tôi kịp nói hết câu, một lần nữa lại siết chặt lấy bàn tay tôi.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho mẹ, trời cũng đã sập tối. Anh chở tôi đến một nhà hàng gia đình khá yên tĩnh. Trong phòng VIP riêng tư dưới ánh đèn vàng ấm áp, anh nhìn thẳng vào mắt tôi, chậm rãi thốt ra từng chữ rõ ràng, trầm ấm: – Giang Ngư, bây giờ trên danh nghĩa pháp luật em đã là vợ của tôi rồi. Tôi lo liệu mấy chuyện này cho em là trách nhiệm hoàn toàn chính đáng. Quá khứ của em thế nào tôi không màng đến nữa. Kể từ ngày hôm nay, hai chúng ta cùng nhau vun vén sống cho thật tốt, có được không?

Trong đôi mắt sâu thẳm của anh chứa đựng một sự chân thành đến nghẹt thở. Khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, quên sạch sành sanh mọi thứ trên đời. Quên mất việc anh từng có một mối tình khắc cốt ghi tâm đầy ngang trái với anh chàng Ngô Hàng kia, quên mất chuyện hai đứa từng cắt đứt liên lạc suốt mười năm trời, và quên luôn cả việc cuộc hôn nhân này ban đầu chỉ là một màn “góp gạo thổi cơm chung” tạm bợ.

Tôi khẽ gật đầu đồng ý.

Khóe môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng: – Ừm, ngoan lắm. Sau này tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất dành cho em — hãy đóng cho thật đạt vai trò người vợ hiền của tôi trước mặt người ngoài. Còn về đứa bé trong bụng em… tôi sẽ nuôi nấng và coi nó như con ruột của mình.

Tôi lại ngoan ngoãn gật đầu cái rụp. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác mơ hồ, ngọt ngào khó tả — Bất kể quá khứ có cẩu huyết ra sao, tương lai có mờ mịt thế nào, ngay tại giây phút này, tôi chỉ muốn tham lam ích kỷ nắm chặt lấy chút hơi ấm và sự dịu dàng xa xỉ này của anh mà thôi, dù cho nó chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua đi chăng nữa.

Sáng hôm sau là cuối tuần, một ngày hiếm hoi tôi được thả lỏng tinh thần.

Đến mười giờ, điện thoại trên bàn bỗng reo vang — là Điền Điền, cô bạn thân chí cốt của tôi. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng oanh vàng lảnh lót: – Tiểu Ngư ơi! Trưa nay đại tỷ mời cậu đi ăn một bữa ra trò nhé! Tôi ngạc nhiên hỏi lại: – Gì đấy? Nay có biến gì vui à? – Vui lớn luôn là đằng khác! Chị đây chính thức thoát ế rồi nhé. Hôm nay dẫn anh nhà ra mắt cậu luôn!

Tôi nhìn thoáng qua Lộ Ngôn Xuyên đang ngồi vắt vẻo trên sofa, trong lòng có chút do dự. Đầu dây bên kia như có máy quét, nghe thấy tôi im lặng liền bắn súng liên thanh: – Ơ kìa, do dự cái gì đấy? À… tớ biết rồi nhé! Sợ anh chồng tổng tài không cho đi chứ gì? Trời ơi Tiểu Ngư ơi, sao mới cưới mà đã để Lộ Ngôn Xuyên quản chặt thế hả? Thôi được rồi, bảo anh ta đi cùng luôn đi, chị đây bao tất!

Tôi liếc trộm Lộ Ngôn Xuyên một cái, thầm nghĩ không biết cái khối băng di động này có chịu hạ mình đi ăn quán xá với hội bạn tôi không. – Có chuyện gì thế? – Anh thình lình ngước lên hỏi. – Điền Điền mời tụi mình đi ăn trưa, anh… anh có muốn đi cùng không? – Tôi rụt rè hỏi. Lộ Ngôn Xuyên trầm ngâm vài giây, rồi đứng dậy: – Đi thôi.

Trong lòng tôi bỗng nở hoa, vội vàng nói vào điện thoại: – OK rồi nhé, chốt địa điểm đi, tụi tớ qua liền. – Để tớ bắn định vị qua luôn.

Thế nhưng, người tính không bằng trời tính. Khi đến nơi và nhìn thấy dung nhan của anh chàng “bạn trai mới” mà Điền Điền tự hào khoe, tôi suýt chút nữa là rớt cả hàm xuống đất.

Cái gã đang cười toe toét kia… chẳng phải chính là anh “bạn trai hệ tím” của Lộ Ngôn Xuyên sao?!

Tôi giật thót mình, vội vàng liếc sang xem sắc mặt của Lộ Ngôn Xuyên. Ôi trời đất ơi, anh thản nhiên đến mức đáng sợ, thậm chí khóe môi còn hơi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý. Tôi thầm rùng mình — đúng là dân làm kinh doanh, bản lĩnh che giấu cảm xúc đã luyện đến tầng thứ mấy rồi không biết!

– Anh Lộ, chị dâu! Hai người cũng ở đây à! – Ngô Hàng cực kỳ tự nhiên giơ tay chào hỏi. – Ừ, thế cô gái này là… bạn gái cậu? – Lộ Ngôn Xuyên nhướng mày hỏi ngược lại. Ngô Hàng cười híp cả mắt: – Anh Lộ, chị dâu, chẳng lẽ người mà Điền Điền bảo là mời hôm nay chính là hai người sao?

Tôi và Điền Điền ngơ ngác liếc nhau một cái. Cô bạn tôi liền cười xòa: – Đúng thế đấy. Lộ Ngôn Xuyên, mười năm không gặp, anh vẫn phong độ như xưa nhỉ. – Trời đất ơi vợ ơi! Em quen anh Lộ hơn mười năm trời mà sao không kể cho anh nghe hả? – Ngô Hàng mắt chữ O mồm chữ V kinh ngạc.

Thế là cả bốn người ngồi xuống, bắt đầu màn chào hỏi xã giao. Không khí xem ra cũng khá hài hước và hòa hợp. Sau khi gọi món xong, tôi tìm cớ chuồn lẹ: – Tôi đi vệ sinh chút nhé. Điền Điền cũng lập tức đứng dậy: – Đi cùng cậu luôn.

Vừa bước vào phòng vệ sinh nữ, tôi liền khóa trái cửa, nghiêm giọng hỏi thẳng: – Điền Điền, cậu đã kiểm tra kỹ “hồ sơ giới tính” của bạn trai cậu chưa đấy? Điền Điền há hốc mồm, ngơ ngác: – Hả? Cậu nói cái gì cơ?

Tôi bèn hạ thấp giọng, đem toàn bộ hiện trường vụ án hôm trước kể lại: – Hôm trước tớ tận mắt chứng kiến hai người họ… ôm ấp thân mật lắm, nhìn kiểu gì cũng thấy mờ ám. Dù tớ với Lộ Ngôn Xuyên chỉ là kết hôn hợp đồng sống tạm với nhau thôi, nhưng cậu với Ngô Hàng là yêu đương thật lòng, phải cẩn thận củi lửa đấy!

Điền Điền trố mắt nhìn tôi, vẻ mặt không thể tin nổi: – Không thể nào? Có khi cậu nhìn nhầm rồi ấy chứ. Tớ với anh ấy… “thử” rồi, hoàn toàn bình thường mà! Tôi nhíu chặt mày, não bộ lại nhảy số: – Vậy… chẳng lẽ anh ta thuộc hệ “ăn tạp”, cả nam cả nữ đều cân được hết? Điền Điền nghe xong liền rùng mình một cái rõ mạnh: – Ôi đừng dọa tớ, không lẽ số tớ xui xẻo đến mức đó sao? – Tốt nhất là cậu nên dò xét cho kỹ vào. Thời buổi này mấy thể loại đó giấu nghề kỹ lắm. – Được rồi, đại tỷ sẽ lập tức lập án điều tra cho ra lẽ!

Bữa cơm trưa nhờ có hai cây hài Điền Điền và Ngô Hàng tung hứng nên trôi qua vô cùng vui vẻ. Ăn uống xong xuôi, bốn người chia tay nhau ở cửa nhà hàng.

Lộ Ngôn Xuyên vừa lái xe vừa hỏi tôi: – Chiều nay em có muốn đi đâu chơi không? Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: – Anh chở tôi qua mấy cửa hàng đồ mẹ và bé đi. Tôi nghe người ta bảo quần áo sơ sinh phải mua sẵn từ bây giờ, mang về giặt giũ rồi luộc qua nước sôi phơi nắng trước thì sau này mặc mới tốt cho da của em bé.

Ánh mắt anh thoáng trầm xuống, khẽ đáp: – Được, tôi đi cùng em.

Thế nhưng lúc vào cửa hàng, một mình tôi lủi thủi chạy đi chọn hết món này đến món khác, còn anh thì chỉ ngồi im một góc trên ghế chờ, dán mắt vào màn hình điện thoại. Nhìn bóng dáng thờ ơ của anh, lòng tôi bỗng dâng lên một chút hụt hẫng mơ hồ. Chẳng biết từ khi nào, tôi lại bắt đầu tham lam muốn anh quan tâm nhiều hơn, muốn anh cùng đứng chọn mấy bộ đồ nhỏ xinh này với tôi…

Tôi khẽ thở dài, tự cười nhạo chính mình — Giang Ngư ơi là Giang Ngư, mày càng ngày càng hay mơ tưởng hão huyền rồi đấy.

Buổi tối, hai đứa ăn qua loa ngoài tiệm rồi dắt nhau về nhà.

Tôi vừa cúi người xuống để đổi dép đi trong nhà, còn chưa kịp đứng thẳng dậy thì bỗng nhiên một cái bóng lớn từ phía sau áp sát tới. Lộ Ngôn Xuyên dùng hai tay chống mạnh lên tường, giam lỏng tôi hoàn toàn giữa lồng ngực vững chãi của anh.

Khoảng cách quá gần khiến tim tôi đập loạn cào cào. Giọng anh trầm khàn, thấp đến mức nghe như tiếng sấm bên tai: – Nghe nói… em đi rêu rao khắp nơi là tôi bị gay à?

Đầu óc tôi “oanh” một tiếng, trống rỗng. Dù trong lòng tôi tin sái cổ chuyện anh thích nam giáo đầu, nhưng khi bị chính chủ bắt quả tang thế này, tôi vẫn chột dạ vô cùng. Mà tôi thì có một cái tật xấu khó bỏ — cứ hễ chột dạ là âm lượng tự động phóng đại lên để át vía đối phương.

– Lộ Ngôn Xuyên! Chuyện… chuyện này có cái gì phải xấu hổ đâu cơ chứ! Tôi có thèm chê cười anh đâu mà lo. Tôi chỉ tốt bụng nhắc nhở Điền Điền thôi mà… – Giang Ngư, – giọng anh lại hạ xuống thêm một tông, hơi thở nóng rực phả thẳng lên cổ tôi làm cả người tôi run lên bần bật, – Tôi chỉ muốn biết, dựa vào cái gì mà em dám khẳng định chắc nịch là tôi không thích phụ nữ? – Thì chính mắt tôi thấy hôm đó anh với Ngô Hàng ôm ấp nhau thắm thiết như thế, không phải người yêu thì là cái gì nữa!

Anh nghe xong liền tức đến bật cười, giơ tay gõ nhẹ lên đầu tôi mấy cái rõ đau: – Giang Ngư ơi là Giang Ngư, bao nhiêu năm trôi qua rồi mà cái đầu em vẫn chứa toàn bã đậu thế à? Suốt ngày nghĩ cái thứ vớ vẩn gì đâu không.

Tôi ôm đầu, mếu máo đầy tủi thân: – Anh đừng có mà bạo lực gia đình nhé! Tôi cũng chỉ vì lo cho Điền Điền thôi. Tôi với anh là kết hôn hợp đồng, còn cô ấy là yêu đương thật lòng, tôi không muốn bạn thân mình bị lừa làm lá chắn!

Lộ Ngôn Xuyên nghiêm mặt, khóa chặt ánh mắt nhìn tôi, gằn từng chữ: – Hôm nay tôi nói rõ cho em biết một lần và một lần duy nhất — Tôi hoàn toàn thẳng! Ngô Hàng cũng thẳng băng! Tôi là một người đàn ông bình thường từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, em bớt đoán mò đoán non lại cho tôi nhờ!

Nói xong, anh dứt khoát buông tay ra, quay người đi thẳng về phòng, để lại một tiếng “rầm” đóng cửa khô khốc.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ mất năm phút đồng hồ, đầu óc rối thành một bùi nhùi.

Lộ Ngôn Xuyên… không phải gay? Anh ấy hoàn toàn bình thường?

Một niềm vui sướng kỳ lạ, nhen nhóm dâng lên trong lòng tôi. Thế nhưng ngay sau đó, một câu hỏi to đùng lại hiện ra: Nếu anh ấy thẳng… thì tại sao anh ấy lại chấp nhận kết hôn với một bà bầu là tôi chứ?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *