FULL Nợ Em Một Đời An Yên

Truyện Nợ Em Một Đời An Yên –Yokopod

Chương 2

Tôi vùng vẫy hất tay anh ra rồi đâm đầu lao ra ngoài đường bắt taxi. Nếu bỏ lỡ buổi hẹn hôm nay, tôi sẽ phải gánh chịu thời gian chờ đợi kéo dài thêm ba mươi ngày nữa. Tôi thực sự không muốn tiếp tục chịu đựng dù chỉ một phút một giây.

Vừa chạy ra ven đường đón xe, phía sau lưng tôi vẫn văng vẳng tiếng chửi rủa giận dữ của Phó Dự Thâm.

Đúng lúc đó, một tiếng phanh xe xé giật chói tai vang lên: “Cẩn thận!”

Tôi còn chưa kịp ngoái đầu lại thì một lực va chạm dữ dội đã hất văng cả người tôi lên không trung.

Trong khoảnh khắc thần trí dần mơ hồ, tôi chỉ mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Phó Dự Thâm hốt hoảng lao về phía mình với gương mặt tràn ngập sợ hãi – vẻ mặt mà tôi chưa từng thấy ở anh.

Khi tỉnh lại, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Phó Dự Thâm đang đứng ngay bên giường bệnh, khoanh tay nhìn xuống tôi từ trên cao. Sự hoảng hốt ngắn ngủi khi nãy đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho dáng vẻ lạnh lùng, xa cách quen thuộc.

“Giang Mãn, cô cố tình đúng không?” Anh cười khẩy, giọng buốt giá: “Thấy Ôn Thư Ninh nhảy lầu bị thương nên cô cũng giả vờ gặp tai nạn để trốn tránh trách nhiệm? Cô muốn bắt chước cô ấy để diễn kịch cho tôi rủ lòng thương sao?”

Anh hằn học bồi thêm từng chữ: “Giang Mãn, tôi cảnh cáo cô lần cuối. Chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, giữa tôi và cô chưa từng tồn tại thứ gọi là tình yêu. Dù cô có cố đóng kịch giống Thư Ninh đến thế nào, tôi cũng chẳng rảnh rỗi để thương hại cô đâu. Tôi không có thời gian chăm sóc, càng không hề có tâm trí để đau lòng vì cô.”

Từng câu, từng chữ của anh rơi xuống như từng lưỡi dao sắc bén cào xé trái tim tôi. Đến lúc này tôi mới chua chát nhận ra, khoảnh khắc anh hốt hoảng lao về phía tôi trước khi tôi chìm vào bóng tối… chỉ là một ảo giác do chính tôi thèm khát mà tưởng tượng ra.

Ngày tôi xuất viện, Phó Dự Thâm đưa Ôn Thư Ninh về thẳng căn biệt thự.

“Sự cố ở buổi đấu giá làm tinh thần cô ấy chấn động mạnh. Bắt đầu từ hôm nay, Thư Ninh sẽ ở lại đây để tiện dưỡng bệnh.”

Anh lạnh nhạt gằn giọng: “Chuyện này là do cô gây ra. Cho nên dù cô có phản đối hay không, tôi cũng không thay đổi quyết định.”

Anh đứng che chắn trước mặt Ôn Thư Ninh như thể bảo vệ một báu vật vô giá, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy vẻ đề phòng và cảnh giác.

Tôi kiệt sức đến mức chẳng còn hơi sức đâu mà tranh cãi hay giải thích nữa, chỉ khẽ cất lời: “Tùy anh.”

Dù sao thủ tục ly hôn cũng sắp xong xuôi. Chỉ ít ngày nữa thôi, căn nhà này sẽ chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

Dường như nhận ra điều gì đó bất thường, Phó Dự Thâm khẽ nhíu mày định lên tiếng hỏi. Nhưng Ôn Thư Ninh đã nhanh tay kéo nhẹ tay áo anh, nũng nịu: “Dự Thâm, em đói rồi…”

“Em muốn ăn gì? Để anh bảo đầu bếp chuẩn bị.”

“Muộn thế này rồi, đừng phiền mọi người làm gì anh.” Cô ta mỉm cười dịu dàng, nhưng ánh mắt lại liếc về phía tôi đầy vẻ khiêu khích: “Chẳng phải chị Giang Mãn vẫn ở đây sao? Để chị ấy vào bếp nấu giúp em bát mì là được rồi.”

Phó Dự Thâm lập tức quay sang nhìn tôi, gằn giọng: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi làm đi.”

Lồng ngực tôi nhói đau. Tôi – người vợ danh chính ngôn thuận – giờ đây lại bị chính chồng mình sai bảo vào bếp để phục vụ cho người phụ nữ khác.

Tôi chỉ khẽ nở nụ cười chua chát rồi lặng lẽ bước vào bếp. Tiếng máy hút mùi ù ù vang lên, tôi thẫn thờ nhìn nồi dầu đang sôi sùng sục trên bếp.

“Đã xong mì dầu ớt chưa?” Giọng Ôn Thư Ninh bất ngờ vang lên ngay phía sau.

“Sắp xong rồi.”

Tôi còn chưa kịp ngoái đầu lại thì cổ tay đã bị cô ta tóm chặt lấy. Ngay sau đó… cô ta dùng hết sức đè mạnh tay tôi xuống nồi dầu đang sôi sùng sục.

“A…!”

Cơn đau dữ dội xé thịt xé da khiến tôi phản xạ tự nhiên vùng vẫy. Dầu nóng bắn tung tóe khắp nơi. Đến khi tôi giật được tay ra thì mu bàn tay đã phồng rộp, đỏ rực đến ghê người.

Ôn Thư Ninh lập tức cố tình hất vài giọt dầu lên cánh tay mình rồi ngã phịch xuống đất, nước mắt vắn dài trào ra:

“Có chuyện gì thế này?” Nghe tiếng động lớn, Phó Dự Thâm vội vàng lao vào.

Ôn Thư Ninh òa khóc nức nở: “Dự Thâm… đều tại em… Em không nên nhờ chị Giang Mãn nấu mì… Nếu không chị ấy đã không tức giận đến mức tạt dầu nóng vào em…”

Sắc mặt Phó Dự Thâm lập tức tối sầm lại. Anh lao đến túm chặt lấy cổ tay tôi.

“Cô còn muốn vô lý gây chuyện đến bao giờ nữa?”

Tôi đau đến mức toàn thân run rẩy, gạt nước mắt giơ bàn tay bỏng nặng lên trước mặt anh: “Anh mở mắt ra mà nhìn cho rõ! Người bị thương nặng là tôi!”

Anh thoáng khựng lại. Ôn Thư Ninh liền vội vàng lắc đầu, mím môi khóc lóc: “Không phải em! Là chị ấy tạt dầu vào em trước, sau đó cố ý làm bản thân bị thương để vu oan cho em!”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Phó Dự Thâm, kiên quyết: “Chỉ cần bật camera lên xem là biết ai đang nói dối.”

“Không cần.” Anh lạnh lùng ngắt lời: “Tôi tin Thư Ninh.”

Chỉ một câu nói ấy đã đập tan tành chút hy vọng cuối cùng, khiến trái tim tôi hoàn toàn vỡ vụn.

“Giang Mãn, cô đúng là hết thuốc chữa rồi.” Anh lạnh nhạt ra hiệu.

Hai người vệ sĩ lập tức tiến tới tóm chặt lấy cánh tay còn lành lặn của tôi.

“Nếu cô đã thích vu khống cho người khác tạt dầu nóng vào mình… vậy thì tôi sẽ giúp cô biến nó thành sự thật.”

“Phó Dự Thâm! Anh nhất định sẽ phải hối hận…!”

Tiếng gào xé lòng của tôi nhanh chóng bị tiếng dầu sôi sùng sục nuốt chửng. Cơn đau thấu xương như xé nát từng dây thần kinh. Rốt cuộc, tôi không chịu nổi mà ngất lịm đi.

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, hai bàn tay đã được quấn kín băng trắng. Cơn đau đớn dữ dội khiến tôi chỉ cần nhích nhẹ ngón tay cũng như có hàng ngàn lưỡi dao đang gọt vào thịt.

“Phu nhân! Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi!” Bà Ngô giúp việc vội vã chạy tới, hai mắt đỏ hoen: “Để tôi đi gọi cậu chủ…”

“Không cần đâu bà.” Tôi khẽ lắc đầu, giọng khản đặc: “Chính anh ấy ra lệnh làm vậy mà.”

Bà Ngô kinh ngạc đến mức vội giơ tay che miệng: “Sao… sao có thể như thế được… Ngày trước cậu chủ còn chẳng lỡ để cô bước chân vào bếp. Chỉ cần cô trầy xước một vết nhỏ thôi là cậu ấy đã lo lắng cuống quýt lên rồi…”

Nước mắt tôi lặng lẽ lăn dài.

Đúng vậy. Ai cũng biết anh từng yêu tôi đến mức coi tôi như chính mạng sống của mình. Chỉ là chẳng một ai hiểu nổi, vì sao bước sang kiếp này, tình yêu sâu đậm ấy lại biến mất không còn một vết tích.

Nhưng điều đó giờ đây không còn quan trọng nữa. Chỉ hai ngày nữa thôi, tôi sẽ chính thức nhận được giấy chứng nhận ly hôn, rồi vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc đời anh.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *