Chương 5
Tôi cầm đũa lên định gắp miếng cánh gà kho coca mẹ mới làm thì nghe mẹ bất ngờ lên tiếng: “Trầm Chu đấy à?”
Tôi giật mình quay đầu lại thì thấy Cố Trầm Chu đã đứng ở cửa tự bao giờ.
Anh mặc chiếc áo khoác dáng dài màu kem phối cùng áo len đen bên trong, khí chất toàn thân trông thoải mái hơn hẳn mấy ngày trước. Có điều quầng thâm nhè nhẹ dưới mắt cho thấy dạo này anh nghỉ ngơi không được tốt.
Anh tự nhiên bước vào ngồi xuống: “Dì gọi bảo cháu sang ăn cơm cùng ạ.”
“Chẳng phải Trầm Chu bảo không gọi được cho con sao, mẹ thấy hôm nay con về nhà nên tiện gọi nó sang luôn.”
“…”
Đúng thật là không liên lạc được. Từ sau tối hôm anh tỏ tình, tôi đã cài tin nhắn của anh vào chế độ không thông báo. Vì không biết phải trả lời làm sao nên tôi chọn cách im lặng hoàn toàn.
“Hai đứa ngồi chuyện trò nhé, mẹ vào bếp xem nồi canh thế nào.” Mẹ tôi nhanh chóng rút lui, nhường lại không gian riêng cho hai đứa.
“Anh đến từ lúc nào đấy?” tôi ngập ngừng hỏi.
Anh khựng lại một chút: “Mới tới thôi.”
Ồ, vậy là anh chưa nghe thấy mấy lời tôi vừa nói với mẹ. Tôi thầm trút được một gánh nặng trong lòng.
Giọng anh có chút ngập ngừng: “Sao gửi tin nhắn WeChat không trả lời?”
Tôi bĩu môi không hài lòng: “Còn chẳng phải tại hôm đó anh đột nhiên…”
“Hôm đó tôi chỉ muốn giải thích một chút về mấy cái tin đồn trên mạng thôi mà.”
Tôi ngơ ngác: “Hả?”
“Chẳng phải em nghĩ tôi đeo tràng hạt là Phật tử Kinh Quyển gì đó sao? Tôi chỉ đính chính lại thôi, đâu có tính là tỏ tình.” Anh thong thả giải thích: “Em không cần phải bận tâm suy nghĩ nhiều làm gì.”
“Cũng không bắt em phải đồng ý hay đáp lại tôi ngay lập tức.”
Mấy câu nói thản nhiên của anh làm toàn bộ kịch bản từ chối mà tôi vò đầu bứt tóc chuẩn bị suốt hai ngày qua trở thành công cốc. Tôi đứng hình tại chỗ, bầu không khí trở nên gượng gạo vô cùng.
“Hay là em không trả lời tin nhắn là vì muốn trốn việc đấy?” Giọng anh lại trở về vẻ cợt nhã thường ngày.
Cái dáng vẻ đáng ăn đòn quen thuộc lại xuất hiện!
Tôi khẽ “chậc” một tiếng, ngầm siết chặt nắm đấm: “Làm gì có chuyện đó!”
“Em đã nhận lời thì nhất định sẽ đi!”
“Được thôi,” anh thản nhiên: “Thế ngày mai tôi xếp lịch cho em vào làm luôn, em có dám đến không?”
“Có gì mà không dám chứ!”
“Được rồi!” Anh chốt hạ gọn gàng: “Tám giờ sáng mai có mặt ở công ty báo danh, tôi sẽ bảo nhân sự làm thủ tục cho em.”
“…”
Tức thật chứ, lại dính ngay quả phép khích tướng của anh rồi!
Thế nhưng trong công việc, Cố Trầm Chu chẳng hề dành cho tôi chút ưu ái hay đặc quyền nào.
Anh xếp tôi vào vị trí trợ lý tổng giám đốc, ngày nào cũng lôi tôi theo tham gia đủ các loại cuộc họp lớn nhỏ. Mấy cái cảm xúc ngượng ngùng dở dở dở dở dở hèn dạo trước lập tức bị cường độ công việc dày đặc đánh cho tan thành mây khói.
Hôm đó gần đến giờ tan làm, Cố Trầm Chu gọi điện nội bộ sang cho tôi: “Một lúc nữa có cuộc họp trực tuyến, em vào dự thính nhé. Kéo dài khoảng tiếng rưỡi đấy.”
“Vâng, Cố tổng.”
Cúp điện thoại, tôi tựa lưng vào ghế thở dài một hơi rõ dài.
“Cố tổng lại gọi cậu vào họp cùng à?” Lâm Thư – cô đồng nghiệp ngồi bàn bên cạnh lên tiếng hỏi.
Tôi gật đầu.
“Đúng là người có cơ cấu có khác,” cô ta phán một câu đầy mỉa mai, chẳng buồn che giấu sự ghen tị: “Được Cố tổng đích thân cầm tay chỉ việc cơ đấy.”
Tôi nhíu mày, cảm thấy vô cùng khó chịu.
Xung quanh Cố Trầm Chu vốn có hai trợ lý. Lâm Thư chịu trách nhiệm sắp xếp lịch trình hàng ngày, nghe đâu pha cà phê rất hợp gu anh. Còn Tiêu Lượng thì phụ trách kết nối công việc, truyền đạt chỉ thị của tổng giám đốc xuống các phòng ban.
“… Cậu nói đúng đấy.” Tôi lười chẳng buồn đôi co với cô ta. Dù sao cô ta nói cũng chẳng sai, tôi đúng là người đi bằng cửa sau thật.
Lâm Thư liếc tôi một cái lạnh nhạt: “Có điều có năng lực thật hay không thì chưa biết được đâu nhé. Cậu có biết cái dự án cậu đang cầm trong tay quan trọng thế nào không? Nếu đàm phán thành công thì đó sẽ là nguồn vốn khởi động cho game mới của công ty vào quý sau đấy.”
Cô ta đổi giọng thách thức: “Nhưng nếu cậu làm hỏng việc…”
Tay tôi siết chặt con chuột máy tính, không thể chịu đựng thêm được nữa.
Tôi quay sang nở một nụ cười nhạt nhẽo: “Nhưng mà chuyện đó thì liên quan gì đến cậu vậy?”
“Hả?”
“Dù tôi có làm hỏng hay không thì đây cũng là nhiệm vụ do chính Cố tổng giao cho tôi. Cậu lấy tư cách gì mà đứng đây xỉa xói tôi thế?”
Giọng tôi cực kỳ bình thản. Nhìn sắc mặt cô ta chuyển từ trắng sang xanh, tâm trạng tôi dường như tốt lên đôi chút: “Tôi biết việc tôi không từ đâu nhảy chót vót vào đây khiến cậu không phục. Nhưng mà vô ích thôi, không phục thì cũng ráng mà nhịn đi!”
“Cậu…!” Cô ta hít sâu vài hơi tức giận: “Cậu dám ăn nói với tôi bằng cái giọng đó à? Cậu có biết tôi là ai không?”
Tôi nhếch mày: “Không biết.”
“Tôi là người do đích thân Cố tổng chỉ định giữ lại đấy! Anh ấy không thể thiếu tôi được, vì Cố tổng chỉ uống mỗi cà phê do tôi pha thôi!”
Cô ta càng nói lại càng có vẻ đắc thắng: “Chỉ cần tôi tiện miệng nói vài câu trước mặt Cố tổng thôi là cậu đừng mong sống yên ở đây!”
“Ồ wow,” tôi vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên: “Nói năng hùng hổ thế cơ à, người không biết lại tưởng cậu là bà chủ công ty này không bằng ấy.”
“Hay là…” Tôi khựng lại một chút: “Cậu tự coi mình là bà chủ thật đấy à?”
Bị nói trúng tim đen, Lâm Thư thở dốc liên hồi, mặt đỏ gắt lên nhưng không thốt ra được câu nào để bật lại. Cuối cùng, cô ta tức giận hất hàm, xách túi xách đùng đùng xoay người tan làm sớm.
Tiêu Lượng ngồi bàn bên cạnh khẽ thở dài lên tiếng: “Cậu cần gì phải gây gổ với cô ta làm gì.”
Tôi không bận tâm: “Cô ta bị làm sao thế?”
“Cố tổng đúng là đối xử với cô ta khá tốt thật.” Anh xoay ghế lại giải thích: “Chuyện cô ta được ở lại là do chính Cố tổng sang nói chuyện riêng với bên nhân sự đấy.”
Tôi im lặng không đáp, ra hiệu cho anh nói tiếp.
“Tôi là đàn em khóa dưới của Cố tổng, tốt nghiệp xong là về đây làm luôn. Ngoài cái danh thanh mai trúc mã mà mọi người hay đồn đại ra thì đúng là Cố tổng có phần ưu ái đặc biệt với Lâm Thư thật.”
“… Thế cơ à?”
“Cho nên sau này cậu tốt nhất nên bớt va chạm với cô ta thì hơn.”
Tiêu Lượng nói vậy cũng chỉ là vì có ý tốt muốn nhắc nhở tôi. Thế nhưng đối với tôi lúc này, những lời đó lại giống như một trận cuồng phong bão táp trút xuống lòng mình.
Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ có một ngày, sự nuông chiều và đối xử đặc biệt của Cố Trầm Chu dành cho mình lại bị xẻ chia cho một người con gái khác… Và tôi cũng không thể ngờ được phản ứng của mình lúc này lại tệ đến thế.




Rất cảm ơn những chia sẻ này. Nếu cần tư vấn du học Hàn Quốc, hãy tìm đến Letco — kinh nghiệm nhiều năm, dịch vụ uy tín. Chi tiết tại letco.vn.