FULL Phú Bà Thả Xích Cho Tra Nam Đu Cây Treo Sừng

Truyện Phú Bà Thả Xích Cho Tra Nam Đu Cây Treo Sừng - Nữ cường, vả mặt, hài hước

Chương 1: Anh Người Yêu “Ngoan Ngoãn”

Tôi và Thượng Gia Thạc bên nhau thấm thoắt cũng đã năm năm.

Để tiện đường cho họ hàng hai bên đi lại, chúng tôi chốt lịch tổ chức lễ đính hôn vào ngày mùng sáu tháng Giêng, ngay trong kỳ nghỉ Tết.

Thượng Gia Thạc kh khư bưng tráp sính lễ đến nhà tôi. Vừa bước qua cửa, anh ta liền giở bài dẻo miệng, chúc Tết mẹ tôi cùng các cô dì chú bác rôm rả, rồi cung kính dâng chiếc tráp vàng ngọc lên cho nhạc mẫu.

Mẹ tôi hí hửng mở ra xem. Thôi xong, bên trong trống hoác, đến một cọng lông hồng cũng chẳng có!

Mẹ tôi tuy đứng hình mất vài giây nhưng vẫn cố giữ nụ cười công nghiệp trên môi. Bà nén cục tức, mời họ hàng lên xe để di chuyển ra nhà hàng đã đặt trước.

Trên đường đi, tôi không nhịn được bèn quay sang chất vấn: “Cái tráp sính lễ là thế nào đấy? Sao lại trống không như cái thùng rỗng kêu to thế?”

Anh ta cuống cuồng giải thích: “Mẹ anh bảo hôm nay đông người lộn xộn, vàng bạc trang sức đắt tiền mang theo dễ mất cắp. Bà bảo anh cứ cầm tráp không đến trước làm màu cho đủ thủ tục thôi.”

Nghĩ cũng nực cười. Thật ra, tôi vốn chẳng ưa gì bà mẹ chồng tương lai này, và ngược lại, bà ta nhìn tôi cũng ngứa mắt. Yêu nhau năm năm, số lần tôi gặp bà ta chưa quá bàn tay, thế mà lần nào bà ta cũng có đủ chiêu trò khiến tôi phải mở mang tầm mắt về độ “hãm”.

Tôi tức nghẹn cổ, gắt lên: “Bình thường tráp sính lễ phải mở ra cho họ hàng nhà gái chiêm ngưỡng. Mẹ em vừa rồi thấy trống không nên phải giấu nhẹm đi vì ngượng đấy. May mà người nhà em toàn người biết điều, chứ anh mang cái hộp rỗng tuếch đến, không phải là tát vào mặt nhà gái à?”

Thấy tôi nổi trận lôi đình, Thượng Gia Thạc lập tức xuống nước, giở giọng ngọt xớt dỗ dành: “Thì bộ kiềng vàng năm món đó sớm muộn gì chẳng là của em. Tại hôm nay bận rộn, mẹ anh lo xa quá thôi chứ bà không có ý gì đâu. Đừng giận nữa mà, tối nay anh đưa tận tay cho em. Mai em đeo về nhà ăn bữa cơm ra mắt là đẹp lòng cả đôi bên chứ gì.”

Nói đi cũng phải nói lại, tôi và Thượng Gia Thạc đi được đến ngày hôm nay cũng là nhờ anh ta có ưu điểm là chiều chuộng tôi, mỗi lần tôi cáu là lại kiên nhẫn dỗ dành. Nhưng riêng khoản “mẹ anh luôn đúng” của anh ta thì tôi cũng cạn lời.

Tôi hứ một tiếng rõ to rồi quay mặt ra cửa sổ, không thèm nhìn bản mặt anh ta nữa.

Đi được một đoạn, Thượng Gia Thạc như chợt nhớ ra điều gì, mắt sáng rực lên hỏi tôi: “Ân Ninh này, cái nhà lúc nãy là của họ hàng nhà em à? Sao mà to vật vã thế?”

Căn nhà đó chính là nhà tôi, chỉ là Thượng Gia Thạc chưa từng được đặt chân đến.

Nhà tôi thì chẳng có gì ngoài… đất và nhà. Căn biệt thự đó là căn to nhất, bình thường chỉ khi nào có họ hàng ở quê lên chơi đông đủ thì bố mẹ tôi mới dọn về đó ở vài ngày cho rộng rãi. Còn ngày thường, vì tôi tự lập ở riêng, bố mẹ lại chê nhà rộng quá ở không ấm cúng, dọn dẹp còng cả lưng, mà mẹ tôi thì chúa ghét việc có người lạ (như giúp việc) ra vào trong nhà. Thế nên hai ông bà mua quách một căn chung cư nhỏ gần công ty cho tiện sinh hoạt.

Nhưng vì cục tức lúc nãy chưa tan, tôi cứ lờ tịt đi, coi như anh ta đang độc thoại.

2. Màn Khoe Của “Đi Vào Lòng Đất”

Chẳng mấy chốc, xe đã đỗ trước cửa khách sạn.

Chúng tôi hớn hở đón họ hàng hai bên vào phòng tiệc vip. Không khí lúc này vô cùng náo nhiệt, tiếng nói cười, chúc tụng vang lên không ngớt.

Nhân lúc rảnh tay, tôi cũng tỏ ra là đứa biết điều, chủ động tiến đến cúi đầu chúc Tết mẹ chồng tương lai.

Ai dè, bà ta coi tôi như không khí, mặt lạnh tanh, đến một cái gật đầu cũng tiếc. May sao tiếng ồn ào của phòng tiệc đã khéo léo lấp liếm đi sự sượng sùng này.

Dì Hai tôi vốn là người hoạt ngôn, thấy bầu không khí có vẻ nguội lạnh liền quay sang xã giao với bà Lưu Ngọc Hoa – mẹ chồng tương lai của tôi: “Bà thông gia trẻ trung quá, da dẻ cứ gọi là căng bóng. Đúng là người có hỷ sự, nhìn tinh thần phơi phới hẳn ra!”

Được gãi đúng chỗ ngứa, bà Lưu Ngọc Hoa cười tít mắt, lập tức giở giọng khoe khoang: “Ôi dào, toàn nhờ thằng con trai quý tử của tôi cả đấy. Nó hiếu thảo lắm, đồ dưỡng da nó mua cho tôi toàn hàng hiệu, những hơn một trăm tệ (khoảng vài trăm nghìn VNĐ) một món cơ mà! Đời người sống được bao lâu, phải biết yêu bản thân, dùng đồ là phải dùng loại đắt đỏ như thế mới đáng!”

Nghe đến đây, tôi suýt thì phì cười. Dì Hai tôi chính là bà chủ của một chuỗi Spa dưỡng sinh cao cấp, chuyên phục vụ giới đại gia và minh tinh màn bạc theo dạng thẻ thành viên giới hạn. Đồ dì dùng hay mỹ phẩm tại tiệm của dì, bóc seal ra cái nào là đi đứt vài nghìn tệ cái đó.

Quả nhiên, tôi liếc thấy cơ mặt dì Hai giật giật, môi nở một nụ cười sượng trân rồi lặng lẽ ngậm tăm.

Thế nhưng mẹ chồng tương lai của tôi thì lại tưởng thế là ngầu, cứ bám lấy dì Hai mà huyên thuyên từ chuyện đông sang chuyện tây, khoe từ cái áo đến cái quần.

Cũng may, tiếng nhạc nổi lên báo hiệu MC đã vào vị trí, cứu vớt cả khán phòng khỏi màn tra tấn lỗ tai. Buổi lễ đính hôn chính thức bắt đầu.

Nghi thức vốn dĩ rất đơn giản: đại diện phát biểu, trao nhẫn, rồi cùng nhau cắt bánh kem.

Thế nhưng, ngay khi nhân viên lễ tân đẩy chiếc xe bánh kem ra, tôi lập tức đứng hình mất năm giây. rõ ràng mẹ tôi đã chi tiền tấn đặt một chiếc bánh hoàng tráng lệ sáu tầng tại tiệm bánh ngọt nổi tiếng nhất thành phố, vậy mà giờ đây, đập vào mắt tôi lại là một chiếc bánh ba tầng trông vô cùng khiêm tốn và tội nghiệp!

Đứng trước chiếc bánh kem đột ngột “bị gọt” mất một nửa, tôi hoàn toàn ngơ ngác, không hiểu mô tê gì.

Bố mẹ tôi ném ánh mắt đầy dấu hỏi chấm sang con gái, còn tôi cũng chỉ biết bất lực lắc đầu, ra hiệu: Con cũng chịu chết!

Cũng may, chiếc bánh này vốn được thiết kế theo kiểu ghép từng tầng độc lập trên giá đỡ, nên dù bỗng dưng “bay màu” mất ba tầng thì phom dáng trông vẫn tạm ổn, chưa đến mức đổ sập. Nhưng câu hỏi đặt ra là… ba tầng bánh khổng lồ còn lại đã bị ai “di lý” đi đâu rồi?

Anh chàng MC tội nghiệp ở trên sân khấu cũng chẳng rõ sự tình, thấy không khí hơi sượng bèn liên tục dùng micro hối thúc tôi và Thượng Gia Thạc mau chóng làm thủ tục cắt bánh. Tôi đành nuốt cục tức vào trong, cầm dao cắt đại vài nhát rồi chia cho họ hàng gọi là cho xong chuyện.

Xong xuôi phần nghi thức rườm rà, hai bên bốn họ bắt đầu tự do giao lưu, làm quen. Tôi và Thượng Gia Thạc thì cầm ly đi từng bàn để chúc rượu.

Nhân lúc lộn xộn, tôi viện cớ đi dặm lại phấn, kéo tuột Thượng Gia Thạc ra góc khuất rồi đi tìm quản lý nhà hàng để làm cho ra lẽ xem ba tầng bánh của tôi đang “lạc trôi” ở phương nào. Vì mấy hôm trước hai đứa đã đến đây chốt thực đơn nên ông quản lý vừa nhìn đã nhận ra ngay.

Ông ta tỉnh bơ đáp: “À, vừa nãy bác gái bên nhà trai tìm chúng tôi, bảo tháo bớt bánh xuống, chỉ cần bày ba tầng trên thôi, còn ba tầng dưới thì để bác ấy mang về.”

Nghe xong câu trả lời, tôi tức đến mức máu dồn lên não, nghẹn ứ cổ họng. Thế nhưng, biểu cảm của Thượng Gia Thạc đứng bên cạnh lại bình thản đến lạ lùng.

Tôi quay phắt sang nhìn anh ta, giọng đầy nghi vấn: “Anh biết chuyện này từ trước đúng không?”

Thượng Gia Thạc thản nhiên như cân đường hộp sữa: “Mẹ anh bảo cái bánh to tổ chảng thế này kiểu gì chẳng ăn không hết, mang ra cắt hết thì phí của giời. Tiết kiệm được ba tầng mang về là có ý tốt cả thôi mà.”

Nhìn cái vẻ mặt tỉnh bơ của anh ta, tôi tức đến độ bật cười thành tiếng. Tôi vặn vẹo hỏi vặn lại: “Nếu sợ lãng phí thì ngay từ đầu bảo đặt bánh ba tầng đi cho rảnh nợ? Lúc trước tôi hỏi ý kiến về việc đặt bánh, chính anh leo lẻo cái mồm bảo mọi thứ cứ để nhà gái quyết định cơ mà? Bây giờ nhà tôi bỏ tiền túi ra đặt xong xuôi, các người lại tự ý tháo dỡ mang về? Đã thế còn chẳng thèm mở mồm thông báo với tôi lấy một câu? Xem nhà gái chúng tôi là người vô hình à?”

Thượng Gia Thạc vội vàng vuốt ve sống lưng tôi, giở giọng dỗ dành quen thuộc: “Thôi mà thôi mà, đừng cáu nữa, mẹ anh người già nên không nghĩ ngợi sâu xa đâu. Bà chỉ nghĩ bụng biết đâu tối nay em thèm ăn bánh ngọt nên mới giữ lại một ít để dành cho em thôi. Tại bận rộn quá nên bà quên khuấy mất việc bàn trước với em.”

Tôi gạt phắt tay anh ta ra, tông giọng lạnh tanh: “Vâng, cao cả quá! Hóa ra loanh quanh một hồi lại thành lỗi tại tôi hay suy diễn đúng không? Giờ tôi mà còn giận nữa, chắc sẽ biến thành đứa con dâu tương lai nhỏ mọn, không biết điều trong mắt mẹ anh nhỉ?”

Thượng Gia Thạc cuống cuồng thanh minh: “Không phải, không phải thế đâu, em lại nghĩ nhiều rồi. Ai dám trách em cơ chứ, là anh sai, anh sai tuốt! Ngoan nào Ân Ninh, hạ hỏa đi em. Họ hàng hai bên còn đang ngồi đợi ở trong kia kìa, mình mau quay lại thôi. Có gì ấm ức thì tối về phòng em cứ lôi anh ra mà mắng mắng mỏ cho hả giận, được chưa?”

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng ghim chặt sự ức chế xuống đáy lòng rồi gằn giọng: “Bây giờ tôi không rảnh để đôi co với anh. Chuyện này tối về tính sau. Nhưng phiền anh đánh tiếng trước với mẹ anh, đừng có tự tiện bày ra mấy cái trò đột xuất giật gân như thế này nữa!”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *