Tạm Biệt, Lục Bắc Thành

Truyện Tạm Biệt, Lục Bắc Thành – Yokopod

Chương 1

Sau khi kết hôn với vị sĩ quan nổi tiếng lạnh lùng, nghiêm túc, tôi phải chịu cảnh chăn đơn gối chiếc suốt ba năm trời.

Vậy nên ngay khi được sống lại, việc đầu tiên tôi làm là lao thẳng đến quán bar để tận hưởng trọn vẹn tuổi trẻ.

Đúng lúc tôi đang say sưa ngắm nhìn, thậm chí còn đưa tay “kiểm tra” cơ bụng của dàn nam người mẫu, cô bạn thân đã hớt hải chạy tới, mặt cắt không còn một hạt máu:

“Cậu điên rồi à? Chẳng phải sắp cưới Thiếu tướng Lục sao? Để anh ấy biết thì cậu xong đời đấy!”

Tôi nhếch môi, thản nhiên đáp:

“Yên tâm đi, hôn ước đó tớ nhường cho cô em gái cùng cha khác mẹ rồi.”

“Cái gì?!” Cô ấy trợn tròn mắt, tưởng mình nghe nhầm.

Tôi ghé sát tai bạn, cố tình nói thật to:

“Tớ không cần Lục Bắc Thành nữa!”

Vừa dứt lời, không gian đang ồn ào bỗng nhiên im bặt.

Lòng tôi dâng lên một điềm báo chẳng lành. Theo phản xạ, tôi quay đầu nhìn lại.

Dưới ánh đèn mờ, người đàn ông đứng phía sau nổi đầy gân xanh trên trán, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nuốt chửng cơn giận. Chiếc ly thủy tinh trong tay anh bị siết đến nứt vụn, rơi vãi khắp sàn nhà.

Ngay giây sau, anh bước nhanh qua đám đông, chẳng nói chẳng rằng vác bổng tôi lên vai. Lớp quân phục cứng rủn cấn vào bụng khiến tôi đau đến nhăn mặt.

“Lục Bắc Thành! Anh bị điên à? Mau thả tôi xuống! Đồ khốn!”

Tôi vừa tức vừa hoảng, liên tục đấm vào lưng anh, hai chân vùng vẫy không ngừng.

Nhưng anh chẳng hề lay chuyển, cũng mặc kệ những ánh mắt kinh ngạc xung quanh, cứ thế vác tôi ra khỏi quán bar rồi ném tọt vào chiếc xe địa hình biển số quân đội màu đen.

“Về khu đại viện.”

“Rõ, thủ trưởng!”

Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh. Tôi tức đỏ cả mặt, định thò tay mở cửa nhảy xuống.

“Tô Vãn!”

Anh lập tức khóa chặt cổ tay tôi, kéo mạnh tôi ngồi lại ghế da, đôi mày nhíu chặt:

“Em còn muốn làm loạn đến bao giờ?”

“Chỉ còn ít ngày nữa là em gả vào khu đại viện rồi. Hôm trước anh đưa em cuốn ‘Quy tắc dành cho dâu quân đội’, điều đầu tiên ghi rất rõ: trước chín giờ tối phải có mặt ở nhà, tuyệt đối không được bước chân vào bar hay club. Em quên rồi sao?”

“Từ hôm nay cấm em đến những nơi như thế này nữa. Còn chuyện tối nay, về nhà viết bản kiểm điểm mười nghìn chữ, sáng mai mang đến văn phòng cho anh.”

Mười nghìn chữ kiểm điểm? Quy tắc dâu quân đội?

Tôi tức đến bật cười, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Kiếp trước, chính những quy định dầy cộp ấy đã giam cầm tôi suốt cả cuộc đời.

Tôi thích náo nhiệt, anh liền lấy lý do “ảnh hưởng không tốt” khiến tất cả khu vui chơi trong thành phố đều cấm cửa tôi. Tôi yêu tự do, anh lại vin vào hai chữ “an toàn” để tịch thu giấy tờ, giới hạn mọi nơi tôi được đi. Tôi đam mê thiết kế thời trang, anh lại cho rằng mấy cuộn vải và bản vẽ đó là thứ phù phiếm rồi thẳng tay đốt sạch.

Bị dồn ép đến ngạt thở, tôi đành ép mình sống theo khuôn phép của anh, học cách trở thành một phu nhân Thiếu tướng dịu dàng, ngoan ngoãn và trầm ổn.

Nhưng dù tôi có cố gắng thay đổi thế nào, khi bị những người vợ quân nhân khác cố tình cô lập, chế giễu, anh chẳng những không bảo vệ mà còn lạnh lùng trách mắng tôi ngay trước mặt mọi người:

“Không biết phép tắc, còn vô cớ gây chuyện.”

Khoảnh khắc đó, trái tim tôi lạnh buốt đến tận xương tủy. Tôi mới vỡ lẽ: Không phải Lục Bắc Thành thấy tôi chưa đủ trưởng thành, mà là từ đầu đến cuối, anh chưa từng yêu tôi.

Sau này, một vụ tai nạn đã kết thúc cuộc đời ngột ngạt ấy. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng thời điểm trước ngày đăng ký kết hôn.

Lần này, tôi chỉ muốn sống vì chính mình. Làm một Tô Vãn rực rỡ, tự do và kiêu hãnh.

Kéo mình ra khỏi dòng hồi ức, bao uất ức trong lòng tôi bùng nổ thành tiếng hét:

“Viết kiểm điểm cái gì chứ! Quy tắc dâu quân đội thì liên quan gì đến tôi? Tôi không lấy anh nữa!”

Bầu không khí trong xe lập tức chìm vào yên lặng đến nghẹt thở. Lục Bắc Thành quay phắt sang, đôi mắt sâu thăm thẳm sắc như lưỡi dao ghim chặt lấy tôi:

“…Em vừa nói cái gì?”

Nhìn vẻ mặt của anh, ý định nói thẳng chuyện đã đổi người nối duyên bỗng khựng lại. Dù sao anh cũng đâu có thích tôi. Nếu bây giờ nói ra, chẳng phải quá hời cho anh sao?

Nghĩ đến quãng thanh xuân từng bị chôn vùi trong khu đại viện, tôi âm thầm siết chặt tay. Kiếp này, tôi nhất định phải để anh nếm thử cảm giác bị trói buộc với một người mình không hề yêu.

Nén vị chua xót trong cổ họng, tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính:

“…Không có gì. Em chỉ nóng giận nên nói linh tinh thôi.”

Lục Bắc Thành nhìn tôi thêm vài giây. Ánh mắt bớt đi vài phần lạnh lẽo nhưng giọng điệu vẫn đầy vẻ ra lệnh:

“Ngày mai đi cùng anh đến buổi liên hoan của quân khu. Ăn mặc chỉnh tề, đứng đắn một chút.”

“Tôi không đi. Anh tìm người khác đi.” Tôi lạnh nhạt đáp.

Sắc mặt anh lập tức tối sầm. Vừa định lên tiếng thì xe đã dừng trước cổng nhà tôi. Không cho anh cơ hội nói thêm, tôi lập tức đẩy cửa bước xuống.

Rầm!

Tôi cố tình đóng sầm cửa xe, chẳng buồn ngoái đầu nhìn lại mà đi thẳng vào nhà.

Vừa mở cửa, tôi đã thấy bố, mẹ kế Chu Lệ và cô em gái cùng cha khác mẹ Tô Tình đang ngồi trên sofa như thể chờ tôi từ rất lâu.

Vừa thấy tôi, mặt bố đã sa sầm xuống:

“Con lại đi đâu chơi đến giờ này mới về? Rồi ăn mặc thế kia nữa, nhìn có ra thể thống gì không?”

Tôi chẳng buồn giải thích, chỉ bình thản bước lên cầu thang:

“Chuyện của con không cần bố bận tâm. Dù sao hôn ước cũng đã đổi người rồi. Con muốn đi đâu, mặc gì là quyền tự do của con.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *