FULL Thẩm Tổng Lạnh Lùng Không Muốn Ly Hôn

Truyện Ngôn tình hài hước, ngôn tình sủng, yêu thầm - Truyện Thẩm Tổng Lạnh Lùng Không Muốn Ly Hôn – Yokopod

Chương 2: “Ngoan, làm thêm một chút nữa thôi.”

Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, nhà họ Thẩm đã vươn lên vị trí mà người khác chỉ có thể ngước nhìn. Thế nhưng, ở tuổi hai mươi tám, Thẩm Độ vẫn sạch scandal, đời tư kín tiếng đến mức đáng kinh ngạc.

Ông cụ nhà họ Thẩm dường như sốt ruột chuyện kết hôn của cháu trai, thế là cuộc liên hôn này rơi xuống đầu tôi. Nỗi thấp thỏm ngày nào giờ đã biến thành nỗi sợ thật sự.

Nhiều năm không gặp, ánh mắt của Thẩm Độ càng thêm sâu thẳm và lạnh lùng. Trên người anh còn có thêm khí chất của một người đứng ở vị trí cao: vest phẳng phiu, dáng người cao lớn, từng cử chỉ đều toát lên vẻ xa cách.

Trong ngày đăng ký kết hôn, có lẽ anh nhận ra sự căng thẳng của tôi. Khi tiếng máy ảnh vừa vang lên, bàn tay to lớn nhưng hơi lạnh của anh khẽ nắm lấy tay tôi. Hành động ấy mang theo một sự trấn an khó diễn tả, khiến tôi bớt lúng túng hơn một chút.

Nhưng tôi biết rõ: Anh không muốn cưới tôi, giữa chúng tôi cũng không có tình cảm. Việc tôi cần làm chỉ là giữ đúng vị trí của mình.

Vì thế, khi Thẩm Độ đưa giấy đăng ký kết hôn cho tôi, tôi hít sâu một hơi rồi ngoan ngoãn nói: “Anh Thẩm, em biết đây là cuộc liên hôn do hai nhà sắp đặt. Anh không cần phải để ý đến em quá đâu.”

Tôi lấy hết can đảm, nói tiếp: “Mỗi người cứ sống cuộc sống của mình là được. Chỉ cần đừng để người ngoài thấy chúng ta bất hòa.”

Thẩm Độ không đáp ngay. Chỉ là ánh mắt anh bỗng trở nên sâu hơn vài phần, gương mặt vẫn bình tĩnh đến mức tôi không đoán được anh đang nghĩ gì.

Chẳng lẽ tôi nói sai rồi sao? Ngay lúc tôi đang phân vân có nên giải thích thêm hay không, anh mới khẽ đáp: “Ừ.”

Giọng nói vẫn bình thản như thường ngày, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy hơi lạnh. Anh nhìn tôi: “Mỗi người sống cuộc sống của mình? Tống Hòa, em vui là được.”

Sau khi kết hôn, tôi và Thẩm Độ sống với nhau theo đúng nghĩa “kính trọng nhau như khách”. Tính tình anh lạnh nhạt, nhưng đối xử với tôi lại rất tốt. Chúng tôi không ngủ riêng phòng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức ngủ chung giường.

Thẩm Độ dường như không giống những lời đồn đại bên ngoài, anh không hề quá hứng thú với chuyện nam nữ, thậm chí nhìn qua còn có vẻ hơi thờ ơ. Vì thế, dù ngủ chung một giường, chúng tôi vẫn chỉ là hai người bạn cùng giường mà thôi.

Đêm đầu tiên sau khi kết hôn, tôi căng thẳng đến mức không ngủ được. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên tôi ngủ chung với một người đàn ông.

Tôi ôm chăn, cố gắng dịch sát vào mép giường nhất có thể, chỉ sợ mình trở mình một cái là lăn sang phía anh.

Chiếc giường rộng như vậy, tôi chỉ dám co ro chiếm đúng một góc nhỏ. Không biết từ lúc nào, trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ. Ngay sau đó, một cánh tay nhẹ nhàng kéo tôi vào giữa giường.

Liên tiếp mấy đêm sau đều như vậy. Dần dần, trái tim luôn căng như dây đàn của tôi cũng thả lỏng hơn đôi chút.

Hơn nữa, dáng ngủ của Thẩm Độ rất tốt. Anh không hề trở mình hay cựa quậy lung tung, nhờ vậy mà tôi ngủ ngày càng ngon hơn. Chỉ là không hiểu sao, mỗi sáng tỉnh dậy, tôi luôn cảm thấy eo mỏi chân đau, cứ như đêm qua vừa chạy marathon trong mơ vậy.

Kỳ lạ thật. Chẳng lẽ dáng ngủ của tôi oanh liệt đến thế sao?

Nhưng lúc này, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó, bởi vì tin đồn tôi và Thẩm Độ sắp ly hôn đang lan truyền ngày một dữ dội. Đến mức ông nội tôi và cả nhà họ Tống cũng bắt đầu lo lắng.

Chỉ trong một ngày, tôi nhận hơn trăm cuộc gọi. Từ họ hàng gần đến họ hàng xa chẳng biết cách nhau bao nhiêu đời, ai cũng thay phiên nhau gọi điện hỏi thăm. Người thì khuyên tôi phải biết “đồng cam cộng khổ”, người lại dặn dò tôi nhất định không được để bản thân chịu thiệt.

Nói thật, tôi cũng thấy tủi thân. Một tháng qua, tôi đã cố gắng hết sức rồi. Rõ ràng rất sợ Thẩm Độ, nhưng tôi vẫn cẩn thận duy trì mối quan hệ vợ chồng này.

Ở nhà, tôi luôn cố gắng giảm cảm giác tồn tại xuống mức thấp nhất, có thể tránh thì tránh. Ngay cả giờ đi ngủ, tôi cũng tranh thủ lúc anh đang tắm để nhanh chân chui lên giường, giả vờ ngủ trước. Nói không ngoa, có lẽ tôi còn là vị phu nhân hào môn sống thoải mái nhất: ngoài việc tiêu tiền mãi không hết ra, tôi chẳng phải làm gì cả.

Nhưng dù tôi đã ngoan ngoãn như vậy, khoảng cách giữa tôi và Thẩm Độ vẫn rõ ràng ở đó. Tin đồn đâu phải thứ tôi có thể kiểm soát được.

Đúng lúc tôi đang ngồi thở ngắn than dài, cửa phòng đột nhiên mở ra. Thẩm Độ về rồi.

Chỉ là trạng thái của anh hôm nay có chút khác thường. Tôi ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trên người anh. Nhưng với một người luôn điềm tĩnh và tự chủ như Thẩm Độ, dù có uống rượu, anh cũng chưa từng để bản thân mất kiểm soát.

Tôi rót cho anh một ly nước: “Anh uống rượu à?”

Thẩm Độ im lặng nhìn tôi.

Tôi khẽ hỏi: “Anh uống chút nước nhé?”

Anh nhận lấy ly nước, yết hầu khẽ chuyển động. Giây tiếp theo, tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh vòng tay ôm lấy eo, bế lên đặt ngồi trên bàn.

Tôi giật mình khẽ kêu lên. Vạt váy ngủ bị kéo lên đôi chút, luồng khí mát lạnh khiến tôi bất giác rùng mình. Bởi vậy mới có cảnh tượng lúc nãy.

“Thẩm… Thẩm Độ, anh làm gì vậy?” – Tôi run giọng hỏi.

Vừa tắm xong, trên người tôi chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng. Đầu ngón tay hơi lạnh của anh lướt qua làn da, khiến tôi nổi da gà.

Trời ơi. Sao tim tôi lại đập nhanh thế này? Chẳng phải ai cũng nói Thẩm Độ là người có ham muốn rất thấp sao? Chẳng phải anh không hứng thú với chuyện yêu đương nam nữ sao?

Tôi cúi đầu, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh. Thế nhưng, trước mặt tôi, anh lại chậm rãi cởi từng cúc áo sơ mi. Động tác ung dung đến mức khiến tôi càng thêm bối rối.

Tôi biết dáng người của Thẩm Độ rất đẹp, nhưng tôi không ngờ lại đẹp đến mức này. Vai rộng, eo hẹp, đường nét săn chắc đầy sức hút.

Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Tôi muốn chạy, nhưng chẳng biết từ lúc nào, anh đã giữ lấy cổ tay tôi.

Lòng bàn tay anh có một lớp chai mỏng, khi lướt qua mắt cá chân tôi mang theo cảm giác tê tê khó tả. Khóe môi anh khẽ cong lên, dường như đang trêu chọc phản ứng luống cuống của tôi.

Sau đó, giọng nói trầm khàn của anh vang lên bên tai: “Người ngoài đều đang đồn em sắp ly hôn với anh.”

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi: “Tống Hòa, em định trốn anh đến bao giờ?”

Đêm hôm đó, tôi mệt đến mức không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Chỉ nhớ rằng, sự lạnh lùng thường ngày của Thẩm Độ dường như đã tan biến hết. Anh kiên nhẫn và dịu dàng hơn tôi tưởng rất nhiều. Lúc ấy tôi mới nhận ra, những lời đồn bên ngoài hoàn toàn không đáng tin. Người đàn ông này đâu có lạnh nhạt như vẻ ngoài của anh.

Trong cơn mơ màng, tôi gần như chẳng còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ. Anh nói gì, tôi cũng ngoan ngoãn làm theo, đôi khi bị trêu đến mức chỉ biết đỏ mặt, nhỏ giọng phản kháng vài câu vô nghĩa.

Thẩm Độ khẽ cười, cúi đầu hôn lên đầu ngón tay tôi: “Ngoan, làm thêm một chút nữa thôi.”

Giọng nói lúc ấy hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng thường ngày. Như thể đây mới chính là con người thật của anh. Đến khi ánh bình minh lờ mờ len qua rèm cửa, anh mới ôm tôi ngủ.

Sau đêm đó, cuộc sống của chúng tôi dường như đã thay đổi, lại cũng như chưa từng thay đổi.

Chỉ có một điều khác biệt rõ ràng nhất: Thẩm Độ không còn đi sớm về khuya nữa, mà tôi cũng không còn cơ hội để trốn tránh anh.

5 thoughts on “FULL Thẩm Tổng Lạnh Lùng Không Muốn Ly Hôn

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *