Phiên ngoại 1: Thẩm Tiêu
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Giang Yêu Yêu là khi tới trường đại học của cô ấy làm giảng viên khách mời và dự một buổi biểu diễn nghệ thuật.
Cô ấy khoác trên mình bộ trang phục Kinh kịch truyền thống, từng bước di chuyển trên sân khấu đều vô cùng uyển chuyển, lối diễn xuất và giọng hát tự nhiên đến ngỡ ngàng.
Lớp hóa trang dày đặc khiến tôi không thể nhìn rõ gương mặt thật, nhưng vẫn đủ sức nhận ra đó là một cô gái xinh đẹp đến nao lòng.
Điều làm tôi khắc ghi sâu sắc nhất chính là giọng hát của cô ấy — một chất giọng mang lại cho tôi cảm giác thanh tịnh, bình yên còn hơn cả mùi đàn hương thanh thuần nơi cửa Phật.
Suốt một tháng sau đó, chỉ cần có buổi biểu diễn của cô ấy, tôi đều thu xếp thời gian đến dự.
Một ngày nọ, cô ấy đột nhiên tìm đến phòng khám của tôi. Những cử chỉ, ánh mắt của cô ấy… dường như là đang có ý định tiếp cận tôi.
Lúc đó tôi thực sự không dám chắc chắn.
Thế nhưng tôi đã lỡ mê đắm giọng nói ấy mất rồi — không chỉ là giọng hát trên sân khấu kịch, mà còn là giọng nói đời thường vô cùng sinh động, tràn đầy sức sống của cô ấy.
Thế nên, dù biết có thể cô ấy hoàn toàn khỏe mạnh, tôi vẫn kê thêm vài xét nghiệm kiểm tra cho chắc chắn. Nói trắng ra, đó chỉ là cái cớ để tôi được gặp lại cô ấy thêm vài lần.
Quả nhiên, cơ thể cô ấy không gặp vấn đề gì cả.
Nhưng đúng là cô ấy đang cố tình tìm cách tiếp cận tôi.
Khi nghe thấy tiếng kêu thất thanh vang lên ở cầu thang, tôi không kìm được lòng mà chạy ngay đến. Nhìn thấy cổ chân cô ấy bị trẹo, bắp chân khẽ run lên vì đau, tôi thừa nhận khoảnh khắc đó, trái tim tôi đã hoàn toàn rối loạn.
Tôi tự mình đưa cô ấy về tận nhà.
Không rõ là vì muốn cảm ơn hay vì mục đích nào khác, kể từ hôm đó, cô ấy xuất hiện trước mặt tôi với tần suất ngày một dày đặc hơn.
Cô ấy là một cô gái rất lắm lời. Chiếc miệng nhỏ nhắn ấy dường như chẳng bao giờ ngừng nghỉ, luôn có hàng tá chuyện trên trời dưới biển để líu lo.
Và tôi… cực kỳ yêu thích điều đó.
Đôi lúc tôi còn chẳng phân biệt nổi, rốt cuộc mình yêu mến giọng nói trẻ con ấy, hay là đã trót yêu chính con người cô ấy mất rồi…
Cô ấy rất thích ghé phòng nghỉ của tôi. Mùi đàn hương thanh tịnh trong phòng quyện lẫn với hương thơm tự nhiên trên cơ thể cô ấy tạo thành một cảm giác dễ chịu, giúp tôi đi vào giấc ngủ dễ dàng hơn bao giờ hết.
Tôi nhận ra, có lẽ mình đã thật sự yêu người phụ nữ này rồi.
Đến cái ngày đứa trẻ đó không qua khỏi.
Tôi rơi vào cảm giác đau đớn, bất lực đến mức không lời nào diễn tả xiết.
Chính cô ấy đã ôm lấy tôi, dịu dàng thì thầm bên tai tôi rằng: đó hoàn toàn không phải lỗi của tôi.
Tôi trân trọng và cảm động vô cùng, nhưng đồng thời trong lòng cũng trỗi dậy những khao khát mãnh liệt hơn. Tôi muốn nhận được nhiều sự vỗ về, cứu rỗi hơn nữa từ cô ấy.
Rõ ràng đêm đó cô ấy đã gật đầu đồng ý, nhưng đến sáng hôm sau lại chọn cách bỏ đi không một lời từ biệt.
Vào thời điểm tôi nản lòng định buông bỏ tất cả để xuất gia, gia đình mới tiết lộ một sự thật cay đắng: hóa ra việc cô ấy tiếp cận tôi ban đầu chỉ là vì nhận một nhiệm vụ quyến rũ tôi.
Có lẽ… cô ấy chưa từng dành chút tình cảm thật lòng nào cho tôi cả.
Tôi phát điên lên vì muốn lùng xới tìm kiếm cô ấy, nhưng lại không đủ dũng khí để đối mặt.
Cô ấy đã ký hợp đồng với công ty quản lý, từng tâm sự rằng muốn đem tình yêu Kinh kịch lan tỏa tới nhiều người hơn.
Còn tôi thì chẳng thể tiếp tục cầm dao mổ làm bác sĩ được nữa, đến cả Phật pháp cũng chẳng thể gột rửa nổi nỗi đau trong lòng. Nhưng tôi tuyệt đối không thể buông bỏ cô ấy, vậy nên tôi quyết định quay trở về tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.
Cô ấy có thể theo đuổi ước mơ của mình, và tôi sẽ là người chống lưng giúp cô ấy chạm tới giấc mơ đó.
Tôi còn thành lập một quỹ từ thiện cá nhân, chuyên hỗ trợ chi phí cho những bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn không đủ khả năng chữa trị.
Tôi luôn tự dằn dằn suy nghĩ: nếu như năm xưa đã có quỹ từ thiện này, có lẽ cô ấy đã không bị dồn đến bước đường cùng như vậy.
Và nếu như thế, câu chuyện của chúng tôi có lẽ đã có một khởi đầu hoàn hảo và êm đềm hơn rất nhiều.
Suốt năm năm ròng rã, cô ấy một mình âm thầm nuôi dạy hai đứa con của chúng tôi khôn lớn, sự nghiệp cũng đã gặt hái được những thành công nhất định. Tôi nghĩ… đã đến lúc phải đón cô ấy trở về nhà rồi.
Gương vỡ lại lành, tình cảm của chúng tôi nhất định vẫn sẽ vẹn nguyên như khoảng thời gian ban đầu.




One thought on “FULL Thanh Y Của Phật Tử”