FULL Thanh Y Của Phật Tử

Truyện Phật Tử Chiều Chuộng Tiểu Thanh Mai – Yokopod

CHƯƠNG 8

Tôi lặng người, nhất thời không biết nên phải đáp lại thế nào.

“Tối nay về nhà còn có một bất ngờ nữa… Đến lúc đó… em đừng nổi giận nhé.”

Thẩm Tiêu đỡ lấy chai nước từ tay tôi, gương mặt hiếm khi lộ rõ vẻ lo lắng, bồn chồn.

“Mẹ ơi ——”

Vừa bước chân qua cửa nhà, tôi lập tức cảm nhận được một “quả pháo nhỏ” đang lao vọt về phía mình.

Đúng lúc ấy, điện thoại của anh trai tôi cũng gọi tới.

“Nhóc con, em tìm được ba của hai đứa nhỏ sao không chịu nói sớm? Giờ em yên bề gia thất rồi thì anh cũng yên tâm, cứ ở hẳn trên Bắc Thành đi, đừng có quay về Hàng Thành nữa làm gì.”

Cúp điện thoại, nhìn hai đứa nhỏ đang ôm chặt lấy chân mình nũng nịu, tôi ngửa mặt góc 45 độ thở dài nhìn trần nhà.

“Vậy ra anh đã sớm biết hai đứa bé là con của anh?”

Vất vả lắm mới dỗ được hai con ngủ ngoan, tôi khoanh tay đứng đối diện nhìn Thẩm Tiêu đang ngồi đĩnh đạc trên chiếc ghế trong thư phòng.

Thẩm Tiêu khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt vẫn không rời khỏi đống tài liệu trước mặt: “Đúng vậy.”

“Từ khi nào thì anh biết chuyện này?” Tôi tiếp tục gặng hỏi.

Cái gì mà Phật tử thanh tâm quả dục chứ! Rõ ràng là một con cáo già ma xui quỷ khiến!

Trước đó tôi đã hai lần để lộ sơ hở, vậy mà anh ta vẫn thản nhiên không chịu vạch trần. Để rồi bây giờ giội cho tôi một cú sốc to đùng thế này.

Thẩm Tiêu thong thả chỉnh lại kính, ánh mắt chìm vào ký ức: “Chắc là… từ lúc em vừa mới mang thai.”

“Chết tiệt!!!” Tôi giật mình bật chồm dậy khỏi sofa, chỉ tay vào anh: “Anh… anh… anh…”

“Lúc em mới bước chân vào giới giải trí, bị đưa lên top tìm kiếm chửi rủa là kẻ hám tiền, bài đăng đó do chính anh bỏ tiền gỡ xuống… Xin lỗi em, chuyện này anh xử lý chưa thật sự thỏa đáng, sau này nhất định sẽ không như thế nữa.”

“Còn bộ phim đầu tiên em đóng vai nữ chính là do anh đầu tư và chỉ định em đảm nhận. Nhưng đó là sau khi anh thấy em đã nỗ lực đi lên từ các vai phụ và có thừa năng lực để gánh vác vai chính thì anh mới rót vốn.”

“Cả cái sân khấu ở ngôi làng hôm nay cũng là do anh đầu tư dựng lên. Sau này bất cứ khi nào em muốn hát thì cứ cất giọng, nơi đó sẽ luôn có khán giả dành riêng cho em.”

Tôi hoàn toàn lặng đi.

Bảo sao suốt bao năm qua, một mình tôi bươn chước trong giới giải trí lại có thể sóng yên biển lặng đến vậy. Dù có vài lời tiêu cực thoáng qua thì cũng nhanh chóng biến mất chẳng đáng kể.

Thì ra tất cả là nhờ có anh âm thầm che chắn ở phía sau.

Chợt nhớ ra điều gì, tôi quay ngoắt sang nhìn anh: “Vậy còn chuyện tuyển chọn của đoàn Kinh kịch Bắc Thành thì sao——”

“Yên tâm đi, anh tuyệt đối không nhúng tay vào. Nếu em được tuyển chọn thì hoàn toàn là nhờ vào chính thực lực của em.”

“Anh… rốt cuộc tại sao phải làm tất cả những điều này?”

Tâm trí tôi rối bời như một vò tơ vò. Vừa hỏi xong cũng chẳng mong nhận được lời đáp, tôi lập tức quay người định chạy trốn.

Có lẽ tôi cần một khoảng không gian riêng để suy nghĩ lại mọi chuyện.

Thế nhưng vừa ra đến cửa, tôi đã bị Thẩm Tiêu lao đến chắn ngang đường.

“Nhóc con, vì sao anh phải làm tất cả những điều này, em thật sự không nhận ra sao?”

Thẩm Tiêu vội vã đuổi theo. Đây là lần thứ hai trong đời tôi thấy anh đánh mất vẻ điềm tĩnh và tự chủ vốn có.

Lần đầu tiên chính là năm năm trước, vào cái đêm định mệnh đó.

Ca phẫu thuật của Thẩm Tiêu hôm ấy kéo dài suốt mười tiếng đồng hồ liên tục.

Và ca phẫu thuật đã thành công mỹ mãn.

Nhưng khi vừa bước ra khỏi phòng mổ, tôi còn chưa kịp tới chào hỏi thì anh lại bị người ta vội vã gọi đi gấp.

Đến tận nửa đêm anh vẫn chưa quay trở lại.

Hỏi thăm y tá trực mới biết, có một bệnh nhân khác của Thẩm Tiêu vừa mới qua đời.

“Đó là bệnh nhân đầu tay của bác sĩ Thẩm, vất vả lắm mới chờ được một trái tim thích hợp để ghép, ôi thật xót xa.”

“Phải đấy, không biết bác sĩ Thẩm sẽ đau đớn đến mức nào. Chắc anh ấy lại lên chùa rồi.”

“Lần trước có bệnh nhân mất, bác sĩ Thẩm đã ăn chay liền ba ngày, rồi lên chùa ở suốt một tuần mới trở về làm việc lại.”

Nghe đến đó, tôi đã có thể thấu cảm trọn vẹn nỗi đau đớn mà Thẩm Tiêu đang gánh chịu.

Tôi tìm thấy anh ở một góc khu vườn nhỏ trong bệnh viện.

Anh co rúm người ngồi trên chiếc ghế băng, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, nắm tay siết chặt đến mức nổi đầy gân xanh.

Khi ấy cảm giác của tôi thế nào nhỉ?

Tôi hoàn toàn quên mất nhiệm vụ ban đầu của mình, trong đầu chỉ duy nhất một suy nghĩ: muốn ở bên cạnh chia sẻ cùng anh.

Tôi thậm chí còn nghĩ, nếu việc lên chùa quy y có thể giúp anh nguôi bớt đau thương thì đó cũng chẳng phải chuyện gì tồi tệ.

Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần, nắm lấy bàn tay đang siết chặt của anh, gỡ từng ngón tay một ra:

“Thẩm Tiêu, đây không phải lỗi của anh đâu. Đứa trẻ đó… chỉ là đã đến một nơi tốt đẹp hơn thôi, nơi mà trái tim con có thể đập bình thường trở lại.”

Vừa gỡ xong tay anh, bất ngờ anh lại nắm chặt lấy tay tôi, chồm dậy ôm chầm lấy tôi vào lòng:

“Nhóc con… nhóc con ơi, anh đau lòng lắm… Anh không cứu được họ, là do anh vô dụng…”

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt, nước mắt trào ra không làm sao ngăn lại được:

“Thẩm Tiêu… anh đâu thể cứu được tất cả mọi người trên đời này…”

Anh không đáp lời, chỉ siết chặt vòng tay ôm lấy tôi.

Đêm thu lạnh ngắt, vòng tay của Thẩm Tiêu cũng thấm đượm hơi lạnh.

Nhưng lúc đó tôi chỉ có một khát khao duy nhất: sưởi ấm cho người đàn ông này.

Một lúc lâu sau, tôi mới rụt rè siết chặt tay anh, mười ngón tay đan chặt vào nhau: “Thẩm Tiêu, anh đã làm việc liên tục suốt một ngày chưa nghỉ ngơi rồi. Vào phòng nghỉ chợp mắt một lúc nhé?”

“Nhóc con… nhóc con…” Giọng anh nghẹn ngào đau đớn đến run rẩy.

“Ừm, em vẫn ở đây với anh mà…”

Lời còn chưa dứt, anh đã bất ngờ cúi xuống hôn tôi. Nụ hôn mãnh liệt đến mức khiến tôi ngửa người ra sau.

Anh đỡ lấy lưng tôi: “Nhóc con, em đồng ý chứ?”

“Đồng… đồng ý…” Nhưng là đồng ý chuyện gì cơ chứ?

Chưa kịp nhận thức chuyện gì đang xảy ra, tôi đã bị anh kéo đi một mạch về phía phòng nghỉ riêng.

Căn phòng nghỉ của Thẩm Tiêu luôn do tự tay anh dọn dẹp, ngoài anh ra tuyệt đối không một ai được bước chân vào.

Có lẽ vì quá xót xa cho anh mà trí lý bị lấn át, có lẽ vì bị ma xui quỷ khiến, hay cũng có thể do mùi hương trầm phảng phất trong phòng đã làm lòng tôi dịu lại.

Tôi đã không đẩy anh ra.

Thẩm Tiêu vốn là người điềm đạm, tự chủ, mang tấm lòng nhân ái bao la của một người thầy thuốc.

Thế nhưng trong đêm ấy, anh đã trút bỏ hoàn toàn vẻ điềm tĩnh thường ngày, như thể trong đôi mắt anh lúc đó chỉ tồn tại duy nhất bóng hình tôi.

“Nhóc con… nhóc con…”

“Em ở đây, Thẩm Tiêu, em vẫn luôn ở đây, anh đừng buồn nữa nhé.”

Tôi chẳng thể biết được liệu mình có phải chỉ là một công cụ giúp anh giải tỏa nỗi đau đớn lúc ấy hay không.

Đến khi tỉnh dậy, nhìn tượng Phật sừng sững trong phòng, tôi ngẩn người hồi lâu.

Thẩm Tiêu nhất định sẽ hối hận, nhất định sẽ căm ghét tôi, đúng không?

Là chính tôi đã khiến anh phá mất giới luật trước tín ngưỡng thiêng liêng của mình.

Và thế là tôi chọn cách bỏ chạy.

Bởi vì tôi thừa nhận, bản thân đã thực sự rung động trước anh mất rồi.

One thought on “FULL Thanh Y Của Phật Tử

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *