FULL Thương Vụ Làm Chị Dâu Của Tiểu Tam

Truyện Thương Vụ Làm Chị Dâu Của Tiểu Tam – Yokopod

Chương 2: Hôn nhân không phải trò đùa

“Tôi không kết hôn bừa bãi đâu. Anh giúp tôi, tôi cũng có thể giúp lại anh. Trợ lý của anh nói dạo này gia đình anh đang thúc giục chuyện cưới xin gay gắt đúng không? Tôi có thể làm lá chắn giúp anh từ chối tất cả các buổi xem mắt phiền phức.”

Anh nhìn chằm chằm tôi suốt mười giây. Ánh mắt ấy sắc lẹm như dao cau, giống như đang cân đo đong đếm giá trị của món hàng trước mặt.

“Cô chắc chắn là mình sẽ không hối hận chứ?”

Tim tôi đập nhanh như đánh trống trận, nhưng ngoài mặt tuyệt đối không hề lộ một chút rụt rè: “Hối hận tính làm con cún.”

Khóe môi anh khẽ nhúc nhích, rõ ràng là đang nhịn cười: “Tôi đã sớm điều tra về Triệu Minh Thần rồi, nhân phẩm tồi tệ, cô mù mới yêu hắn.”

“Còn em gái tôi, quả thực là thiếu dạy dỗ từ lâu.”

“Về chuyện kết hôn…” Anh dừng một chút, nói tiếp: “Cô dám tìm đến tôi, chứng tỏ cô có gan. Tôi cần một người vợ đủ thông minh, đủ bình tĩnh đứng về phía mình. Còn chuyện tình cảm, chúng ta có thể bồi đắp dần dần.”

Anh kéo ngăn kéo ra, lấy một tấm danh thiếp đưa cho tôi.

“Đây là số điện thoại của luật sư riêng của tôi. Sau khi soạn xong thỏa thuận tiền hôn nhân, bất cứ lúc nào cô cũng có thể hẹn ngày đi đăng ký kết hôn.”

Bàn tay tôi đón lấy tấm danh thiếp có hơi run lên một chút. Không phải vì sợ, mà là vì quá phấn khích.

Ngày nhận giấy chứng nhận kết hôn, tôi không mặc váy cưới, cũng chẳng có tiệc tùng linh đình. Hai con người, hai loại giấy tờ, đổi lấy một cuốn sổ đỏ chứng nhận vợ chồng hợp pháp.

Làm xong thủ tục bước ra ngoài, Cố Diễn Chi liếc nhìn đồng hồ đeo tay: “Hành lý của em thu dọn xong chưa?”

“Dọn xong rồi, gói gọn trong hai chiếc vali.”

“Lát nữa tôi sẽ bảo tài xế qua lấy. Đi thôi, về nhà.”

Lúc anh nói hai chữ “về nhà”, giọng điệu phẳng lặng, tỉnh bơ y như lúc anh nói chữ “đi họp” ở công ty vậy.

Tôi dọn vào căn biệt thự của nhà họ Cố. Đó là một căn biệt thự đơn lập, nhìn tổng thể không quá xa hoa lộng lẫy theo kiểu trưởng giả học làm sang, nhưng mỗi một góc ngách đều toát lên khí chất “giàu nứt đố đổ vách nhưng kín tiếng”.

Bác quản gia sắp xếp cho tôi ở căn phòng khách ngay cạnh phòng ngủ chính của Cố Diễn Chi. Hai căn phòng chỉ cách nhau đúng một bức tường. Hai bên chung sống hòa bình, theo tôn chỉ nước sông không phạm nước giếng.

Tối hôm đó, tôi đang ở trong phòng mở vali xếp đồ đạc thì điện thoại của Cố Diễn Chi vang lên. Anh đang ở ngay phòng bên cạnh, dù cửa phòng đóng chặt nhưng do đầu dây bên kia gào thét quá dữ dội, tôi vẫn nghe thấy tiếng khóc lóc om sòm vô cùng chói tai của một đứa con gái.

Là Cố Tư Lâm.

“Anh! Anh bị điên rồi à! Sao anh có thể cưới nó chứ! Nó chỉ là một đứa…”

Anh không thèm để nó nói hết câu, lạnh lùng ngắt lời: “Nói năng cho cẩn thận vào.”

“Nó là bạn của em! Anh cưới nó rõ ràng là cố tình làm em chướng mắt!”

“Mày mà cũng xứng đáng với hai chữ ‘bạn thân’ à?” Giọng của Cố Diễn Chi không hề lên xuống trầm bổng, nhưng mỗi một chữ thốt ra đều sắc như dao cạo: “Mày đã làm những trò bẩn thỉu gì, tự mày biết rõ. Anh cưới ai, chưa đến lượt mày quản.”

“Thế mẹ có đồng ý không? Anh đã hỏi qua ý mẹ chưa?”

“Hỏi rồi. Mẹ bảo cưới gấp đấy.”

Tiếng khóc lóc ăn vạ của Cố Tư Lâm bỗng cao lên một tông: “Mọi người điên hết rồi! Mọi người đều là cố ý! Đều cố ý hùa vào bắt nạt em!”

Cố Diễn Chi chẳng thèm trả lời nữa, thẳng tay ngắt cuộc gọi.

Một phút sau, anh xuất hiện trước cửa phòng tôi, gõ gõ lên khung cửa. Tôi ngẩng đầu lên nhìn. Anh vẫn giữ sắc mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra, buông một câu dặn dò:

“Em gái tôi không hiểu chuyện. Nhưng em nhớ cho kỹ, đã gả cho tôi rồi thì đừng mong có cửa ly hôn.”

Lời này nghe giống lời cảnh cáo, mà cũng giống một liều thuốc định tâm nhỉ? Kệ đi, cứ tận hưởng sự sung sướng khoái chí này trước đã, mấy điều đó không quan trọng.

Bởi vì ngay lúc này, trên màn hình giám sát kết nối với điện thoại của tôi, camera ngay cổng lớn nhà họ Cố đang ghi lại cảnh một chiếc xe taxi phanh gấp cháy đường. Cố Tư Lâm thức thâu đêm lao thẳng tới đây ăn vạ rồi.

Nó bị cửa an ninh chặn đứng ở bên ngoài, tức tối đập đá vào camera gào rú: “Tống Thanh Hoan! Mày cút ra đây cho tao! Có giỏi thì mày cút ra đây!”

Tôi thong thả ngồi bên giường, vừa ngắm màn hình giám sát vừa hớp một ngụm nước ấm. Đường kẻ mắt của nó khóc nhè nhòe nhoẹt thành một cục đen sì, tóc tai rũ rượi như tổ quạ. Vở kịch này đến sớm hơn tôi tưởng nhiều.

Trong màn hình, Cố Tư Lâm gào thét đến khản cả giọng: “Tống Thanh Hoan, mày cứ đợi đấy! Tao sẽ khiến mày phải hối hận! Mày tin tao có thể khiến mày không sống nổi một ngày ở cái nhà này không!”

Tôi thản nhiên lật úp màn hình điện thoại xuống tấm chăn mềm. Cứ yên tâm, tao chống mắt lên chờ mày.

Quả nhiên Cố Tư Lâm làm sao chịu ngồi yên cho được. Ngày thứ ba sau khi chúng tôi nhận giấy chứng nhận kết hôn, nó đã dẫn theo cả gã tra nam Triệu Minh Thần hùng hổ tìm đến tận cửa.

Lúc bác giúp việc mở cửa, tôi đang ngồi chễm chệ ở phòng khách, ung dung thưởng thức món chè dưỡng nhan táo đỏ ngân nhĩ mà Cố Diễn Chi hôm qua vừa đặc biệt dặn quản gia hầm cho tôi.

Triệu Minh Thần lẽo đẽo núp sau lưng Cố Tư Lâm bước vào. Ánh mắt gã đảo quanh căn biệt thự một vòng, khóe môi rõ ràng là đang giật giật mấy cái vì ghen tị.

Cái kiểu thiết kế sang chảnh và diện tích siêu khủng của căn biệt thự này rõ ràng là ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với căn hộ chung cư bảy mươi mét vuông đi thuê trước đây của gã tra nam.

Cố Tư Lâm đùng đùng nổi giận lao đến trước mặt tôi, hai tay chống ngang hông chống nạnh: “Tống Thanh Hoan, rốt cuộc mày đang có âm mưu gì hả?”

Tôi từ tốn đặt bát chè dưỡng nhan xuống, ngước mắt thản nhiên nhìn nó: “Ơ, Tư Lâm mới đến đấy à? Ngồi đi em, có muốn uống chút gì không?”

Cách xưng hô vai vế bề trên và giọng điệu nhẹ nhàng như gió thoảng của tôi khiến mặt nó tức đến xanh mét như tàu lá chuối.

“Mày bớt giả vờ giả vịt ở đây đi! Mày quyến rũ anh trai tao là để cố tình làm tao chướng mắt đúng không?!”

“Mày nghĩ nhiều rồi con ạ, tao lấy anh trai mày hoàn toàn là vì điều kiện của anh ấy quá tốt thôi.”

Nó bị tôi chặn họng đến nghẹn trân trối, liền quay đầu cầu cứu Triệu Minh Thần. Sắc mặt Triệu Minh Thần lúc này cũng chẳng khá khẩm gì, nhưng dù sao gã cũng là người trưởng thành, đang đứng ở địa bàn nhà người khác nên không tiện càn quấy.

Gã hắng giọng một cái, bày ra điệu bộ của người từng trải lên tiếng dạy đời: “Thanh Hoan, em làm như vậy chẳng nể mặt ai cả, hôn nhân không phải là trò đùa đâu.”

Tôi nghe xong mà suýt chút nữa là phun cả ngụm chè ngân nhĩ vào bản mặt gã: “Triệu Minh Thần, loại như anh mà cũng có tư cách nói với tôi câu ‘hôn nhân không phải là trò đùa’ cơ à?”

Mặt gã lập tức đỏ ửng lên một mảng như gà chọi, nhục nhã không biết giấu vào đâu.

Đúng lúc này, trên cầu thang truyền đến tiếng bước chân thong thả. Cố Diễn Chi mặc một chiếc áo len màu xám đậm mặc ở nhà, chậm rãi bước xuống. Anh liếc nhìn thế trận căng thẳng trong phòng khách, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Triệu Minh Thần và Cố Tư Lâm đúng hai giây.

Sau đó, anh đi thẳng tới ngồi xuống bên cạnh tôi, cầm lấy chiếc điều khiển từ xa trên bàn, bộ dạng thản nhiên giống như chuẩn bị xem tivi.

Cố Tư Lâm vừa thấy ông anh trai hung thần xuất hiện, nhuệ khí vừa nãy liền giảm rõ rệt một nửa. Nhưng nhìn thấy tôi, nó vẫn cố đấm ăn xôi chống chế: “Anh, anh kết hôn với người đàn bà này rốt cuộc là vì cái gì? Anh…”

“Tư Lâm.” Cố Diễn Chi lên tiếng, giọng nói trầm thấp nặng nề như thái sơn đè đỉnh, lập tức chặn họng Cố Tư Lâm. “Thẻ phụ của mày, bắt đầu từ hôm nay sẽ bị khóa.”

Gương mặt Cố Tư Lâm trong nháy mắt tái mét không còn một giọt máu: “Cái gì cơ?!”

“Chị dâu mày thấy mày tiêu xài quá hoang phí, nên không đồng ý cho xài nữa.”

Cố Tư Lâm quay phắt đầu lườm tôi, ánh mắt hận không thể bắn ra tia la-ze đâm thủng người tôi. Tôi vô tội bưng bát lên, tiếp tục ung dung húp chè. Cái nồi “vợ quản nghiêm” này á? Tôi cam tâm tình nguyện gánh thay anh!

Triệu Minh Thần đứng bên cạnh, cả người trơ ra như một cây cột thừa thãi, chẳng biết nên đỡ lời thế nào hay nên co giò bỏ về cho rảnh nợ. Cuối cùng, Cố Tư Lâm cắn chặt môi, lôi xềnh xệch Triệu Minh Thần đập cửa bỏ đi.

Trước khi khuất dạng, nó còn hậm hực quăng lại một câu dọa dẫm: “Tống Thanh Hoan, tao sẽ cho tất cả mọi người biết mày là cái loại cáo già gì!”

Cánh cửa gỗ dày nặng đóng sầm một tiếng vang dội. Phòng khách khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có.

Cố Diễn Chi thản nhiên bật tivi lên, chuyển sang một kênh phim tài liệu. Tôi nghiêng đầu nhìn anh một cái. Trên mặt anh không lộ chút cảm xúc nào, giống như drama vừa rồi chưa từng xảy ra. Nhưng tôi tinh mắt chú ý thấy, cái chương trình truyền hình mà anh chọn có tên là: [Thế giới động vật – Sự diệt vong của kẻ săn mồi].

Trời ạ, tôi suýt chút nữa là không nhịn nổi cười với độ thâm thúy của ông chồng hờ này rồi.

Sự trả đũa của Cố Tư Lâm đến nhanh hơn tôi tưởng nhiều.

4 thoughts on “FULL Thương Vụ Làm Chị Dâu Của Tiểu Tam

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *