Chương 2
3
Phụ thân ta vốn là một viên quan nhỏ lục phẩm ở kinh thành.
Năm ta lên ba lên bốn, ông lỡ lời đắc tội với một nhân vật lớn nên bị giáng chức xuống vùng chướng khí Lĩnh Nam. Cả gia đình phải chuyển tới đó sinh sống. Vì ta lúc ấy còn quá nhỏ, lại ốm đau miên man nên được giữ lại kinh thành, sống nương tựa ở nhà cô mẫu.
Mười mấy năm qua, phụ thân siêng năng chăm chỉ vì dân vì nước, lập không ít công trạng ở Lĩnh Nam, nhưng sức khỏe của ông thì ngày càng suy kiệt. Nương và a tỷ ta cũng chẳng khá hơn. Do hít phải quá nhiều chướng khí nơi núi thẫm rừng sâu, họ mắc bệnh sốt rét nặng, rồi dần dần tiến triển thành ho lao.
Căn bệnh này không có thuốc chữa tận gốc, chỉ có thể cắn răng chịu đựng, sống lay lắt qua ngày cho đến khi đèn cạn dầu.
Trong suốt 33 kiếp trước, ta đã xuôi ngược khắp miền Nam Bắc để tìm thầy tìm thuốc, thử đủ mọi phương cách nhưng vẫn chẳng thể giữ họ lại. Họ luôn trút hơi thở cuối cùng vào năm ta 25 tuổi.
Đến kiếp này, ta vẫn nhất quyết không bỏ cuộc. Cứ rảnh rỗi là ta lại ra cảng nhờ các thương đội tìm giúp thuốc quý ở hải ngoại.
Chớp mắt đã tới giữa mùa thu. Ngày nào vào cung làm thư đồng, ta cũng thấp phóm lo sợ, chỉ sợ bị Triệu Bách Khanh tóm được.
Nhưng đúng là “ghét của nào trời trao của ấy”, trốn đằng trời cũng không thoát.
Phó Ương thong dong bước tới, dăm ba câu trêu đùa ngọt xớt đã khiến Uẩn Phương công chúa cười đến nở cả hoa. Sau đó, hắn khéo léo bẻ lái sang chủ đề chính:
“Chẳng giấu gì công chúa, Thất điện hạ vô tình ngửi thấy mùi mực của Hà cô nương đây thì kinh ngạc cảm thán không ngừng. Hôm nay Thất điện hạ luyện thư pháp, không biết công chúa có thể cho chúng ta ‘mượn’ cô ấy một chút được không?”
Uẩn Phương công chúa vốn đang mê Phó Ương như điếu đổ, hắn nói gì nàng nghe nấy, lập tức gật đầu cái rụp.
Ta còn chưa kịp tìm cớ từ chối thì nàng đã lườm ta một cái cháy mặt: “Ngỗng ngốc à, ngươi phải nghe lời đấy nhé, đừng để bổn cung thất vọng nha.”
Thế là, ta lại ngoan ngoãn chui tợn vào hang hùm của Triệu Bách Khanh.
Tại Thanh Yến cung, Triệu Bách Khanh đang vung bút viết một bức hành thảo. Thấy ta vào, hắn chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ cất giọng trầm trầm: “Nói đi. Dạo này ngươi đang bận rộn cái trò gì?”
Ban đầu ta cũng lo sốt vó, tim đập chân run. Nhưng thấy hắn vẫn thong thả phóng bút như rồng múa nét vẽ, có vẻ chẳng mấy bận tâm đến những gì ta nói, nên ta cũng dần thả lỏng tinh thần.
Ta bắt đầu khai thật: Ta đã tới cảng Thiên Tân, tìm một bác lái buôn tốt bụng. Bác ấy hứa khi nào đội tàu sang Cao Ly hay Đông Doanh sẽ tranh thủ hỏi thăm thuốc chữa ho lao giúp ta.
Rồi ta lại kể lể giông dài về việc ta vừa chế ra loại mực Phiếm Lê Hương mới, trồng một cây quýt nhỏ trong sân nhà, nhặt được một con mèo hoang nhưng vì người nhà có bệnh phổi không nuôi được nên đành đem cho hắn béo nhà bên…
“Đủ rồi!” Triệu Bách Khanh đột nhiên cắt ngang, “Toàn mấy chuyện vụn vặt dưa hành dưa chuột! Chẳng lẽ ngươi không dành tẹo sức lực nào để mê hoặc Thái tử à?”
Ta sợ đến quéo cả người, đành bấm bụng nói dối: “Có… có chứ ạ. Ta… ta có học thêm cách trang điểm ạ.”
Thật ra ta nói dối đấy. Ta vừa vụng vừa đần, sống hơn 30 kiếp rồi còn chưa từng sờ vào hộp phấn bao giờ.
Triệu Bách Khanh lạnh lùng xoáy ánh mắt sắc như dao về phía ta: “Được. Giờ ngươi trang điểm ngay tại đây cho ta xem.”
Hắn lập tức sai người ở Ngự Nhan cung mang một bộ đồ trang điểm tới. Nào là phấn nụ, phấn hoa, son môi, chì kẻ mày, bột trát mặt… Đủ các thể loại, muôn màu rực rỡ bạt ngàn.
Tay chân ta run lẩy bẩy, chẳng biết phải chữa cháy làm sao. Trong khi đó, Triệu Bách Khanh lại nhàn nhã chống cằm bên cạnh, vểnh râu chờ xem kịch hay.
Cuối cùng, vì quá hoảng loạn, nước mắt ta trào ra không cầm lại được: “Ta… ta quên mất phải trang điểm thế nào rồi. Thật… thật xin lỗi ngài…”
Triệu Bách Khanh đưa tay day day giữa hai lông mày, bộ dạng cạn ngôn đến mức không còn gì để nói: “Triệu Quân Nghiêu chỉ thích mỹ nhân. Bản thân ngươi vốn dĩ đã chẳng có mấy phần tư sắc, đến cái việc trang điểm dặm phấn cũng không xong, rốt cuộc ngươi lấy cái gì ra để quyến rũ hắn hả?”
Ta cúi đầu, biết hắn nói chẳng sai tẹo nào.
Nhan sắc của ta chỉ dừng ở mức thanh tú dễ nhìn, so với vị Hoa khôi Mục Đình Đình sắc nước nghiêng trời kia thì đúng là một trời một vực. Hậu cung ba ngàn mỹ nữ, Thái tử từ nhỏ đã sống trong nhung lụa và ngợp giữa dàn gái đẹp, làm sao có thể để mắt đến một đứa ngốc nghếch nhạt nhòa như ta được chứ?
Triệu Bách Khanh lập tức triệu tập một dàn ma ma và cung nữ khéo tay nhất trong cung đến để huấn luyện cấp tốc cho ta khóa trang điểm.
Thế nhưng, hắn đứng bên cạnh soi mói từ đầu đến chân, soi tới đâu chê tới đó:
“Môi nàng ta tô cái kiểu gì thế kia? Đỏ choét đỏ chót như vừa đi ăn thịt trẻ con về ấy!
Da nàng ta đã chẳng trắng trẻo gì rồi, các ngươi còn trát thêm cả đống bột phấn lên mặt nữa, định biến nàng ta thành cái bức tường vôi đấy à?
Còn cái lông mày nữa, vẽ cái gì mà bé như sợi chỉ thế? Ớ, giờ lại quá thô rồi…”
Soi một hồi bất lực quá, Triệu Bách Khanh giật phắt cây chì kẻ mày trong tay ma ma, tự mình xắn tay áo vào cuộc: “Để đấy cho ta! Ta không tin vẽ cái lông mày thôi mà cũng khó đến thế, chẳng lẽ lại khó hơn cả việc trị quốc chắc?”
Vừa dứt lời, hắn tiến đến nâng cằm ta lên, bắt đầu tỉ mẩn tô vẽ cho lông mày bên trái của ta. Ta sợ tới mức nhắm tịt cả hai mắt, không dám nhúc nhích.
Chẳng được bao lâu, hắn đột nhiên ném bôp cây chì kẻ mày xuống bàn: “Cái thứ quỷ gì thế này? Con mẹ nó khó thật đấy!”
Ta hé mắt nhìn vào gương… Ôi chao, cái lông mày bên trái của ta sâu róm bò cũng không thèm nhận làm họ hàng, nó đen thui một vệt, vừa lệch vừa cao thấp bậc thang.
Ta sợ Triệu Bách Khanh nổi điên mắng người nên không dám hé răng nửa lời.
Hắn nhìn chằm chằm vào cái “tác phẩm lỗi” trên mặt ta, cố nén giận nói: “Ma ma, dẫn nàng ta đi rửa sạch mặt mũi ngay. Phó Ương, ngươi dẫn người ra ngoài cung mua ngay vài cuốn Mỹ Nhân Đồ về đây cho ta!”
Cái nết của Triệu Bách Khanh trời sinh đã cố chấp, hắn không tin trên đời này có chuyện gì hắn không làm được. Thế là hắn lao vào nghiên cứu lông mày trong Mỹ Nhân Đồ nghiêm túc hệt như đang nghiên cứu binh pháp trị quốc vậy: nào là mày khói rủ, mày lá liễu, mày viễn sơn…
Hắn ngồi bên cạnh lật lật xem xem, ta thì chỉ biết đứng ngơ ngác chờ đợi. Bụng ta bắt đầu réo lên ùng ục vì đói.
Trong lòng ta trào dâng một niềm tủi thân vô hạn: Ta chỉ muốn về nhà thôi, muốn ăn cơm nóng, muốn dán cao Tứ Xuyên để giữ ấm cái phổi cho cha nương thôi mà…
Đến hoàng hôn, Triệu Bách Khanh mới chịu nâng mặt ta lên. Hướng về phía ánh nắng chiều tà màu tím nhạt ngoài cửa sổ, hắn vô cùng tập trung tinh thần để vẽ lông mày cho ta.
Ngay khoảnh khắc này, sát khí hằng ngày trên người hắn dường như đã tan biến sạch sẽ. Đôi mắt phượng trong veo và chăm chú đến kỳ lạ.
Tự dưng ta lại nhớ đến một câu thơ rất hợp cảnh hợp tình: “Chàng nghiêng tay bút vẽ mày, Nét đậm nét nhạt, chỉ cần hợp nàng.”
Rồi ta lại chợt nhớ tới lời đồn trong suốt 33 kiếp qua.
Nghe đâu Mục Đình Đình chẳng hề yêu Thái tử, người nàng ta khắc cốt ghi tâm thực chất lại là Triệu Bách Khanh.
Ấy thế mà Triệu Bách Khanh lại là kẻ yêu giang sơn hơn mỹ nhân, hắn xem Mục Đình Đình như một quân cờ, phái nàng ta làm gián điệp bên cạnh Thái tử để tuồn tình báo về. Đến khi hắn ngồi vững trên ngai vàng rồi, hắn liền lập tức ban cho Mục Đình Đình một dải lụa trắng.
Nghĩ tới đây, ta bất giác rùng mình một cái.
Triệu Bách Khanh khẽ nhíu mày, cất giọng vô cùng nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngoan nào, đừng nhúc nhích, sắp xong rồi, chỉ thiếu một chút nữa thôi.”
Sự dịu dàng bột phát bất ngờ này của hắn làm ta sợ tới mức người cứng đờ như khúc gỗ.
Một lúc sau, Triệu Bách Khanh vung bút xong xuôi, hắn bước lùi lại vài bước, ngó trái ngó phải ngắm nghía rồi gật đù đầy đắc ý: “Được đấy! Cứ thế này đi, tối nay ta sẽ đưa ngươi đi bái kiến Triệu Quân Nghiêu!”
Ta tò mò ghé mắt nhìn vào gương, để rồi phải giật mình kinh ngạc trước gương mặt tinh xảo trong đó. Đặc biệt là cặp lông mày lá liễu được vẽ uyển chuyển, thanh thoát vô cùng, nơi đuôi mày còn được hắn khéo léo chấm thêm một nốt ruồi nhỏ quyến rũ — đúng nghĩa là “vẽ rồng điểm mắt”!
Triệu Bách Khanh đứng ngay sau lưng ta, đối diện với ta qua chiếc gương soi. Đôi mày vốn luôn lạnh lùng, nghiêm nghị của hắn khẽ cong lên thành một nụ cười ngạo kiều:
“Thế nào? Hà Ngỗng ngốc, tay nghề của trẫm không tồi chứ?”



