FULL Trầm Mê Trong Sự Nuông Chiều Của Nam Phụ Bệnh Kiều

Truyện Trầm Mê Trong Sự Nuông Chiều Của Nam Phụ Bệnh Kiều – Yokopod

CHƯƠNG 6

Tôi đã bắt đầu quên mất tên thật của mình là Diệp Thanh Mộng, cũng chẳng còn nhớ nổi vì sao mình lại chết.

Tôi ôm chặt lấy đầu. Bản thân tôi cũng chẳng thể giải thích được vì sao mình lại có sẵn thứ bột có thể làm Ninh Tinh Hà mê man, càng không hiểu nổi tại sao sau khi Ninh Tinh Hà đã hứa sẽ không hại mình, tôi đứng cạnh cửa sổ tầng hai lại luôn có một thôi thúc mãnh liệt muốn nhảy xuống.

“Không có chuyện đó đâu.”

Ninh Tinh Hà lặp lại một lần nữa, giọng nói kiên định: “Sẽ không có đâu.”

23

Đêm khuya, tôi ngồi tựa bên mép giường, gục đầu nhìn Ninh Tinh Hà đang cẩn thận khóa một sợi xích sắt vào cổ chân mình.

Tôi nhẹ nhấc chân, tiếng xích sắt va vào nhau va chạm nghe loảng xoảng.

Tôi hoang mang hỏi: “Ơ kìa, chúng ta vừa nâng cấp từ kịch bản ‘Vợ chồng nghèo nghèo khó vượt khó’ lên thành ‘Trùm phản diện giam cầm chim hoang yến’ rồi đấy à?”

Ninh Tinh Hà ngồi xổm dưới chân tôi, hai tay giữ chặt lấy cổ chân tôi để tránh việc tôi nổi điên đạp cho hắn một cái.

Giọng hắn đong đầy vẻ oán trách: “Dạo này đêm nào em cũng mộng du. Cái cửa phòng trọ mục nát kia căn bản không giữ nổi em, làm đêm nào anh cũng phải sấp ngửa chạy theo tìm em về.”

Lạ thật đấy, tôi không chỉ nói mớ mà còn bị cả mộng du nữa cơ à?!

Thế hóa ra cuộc sống ban đêm của Ninh Tinh Hà – người đã chịu đựng sống chung với tôi suốt ba tháng qua trong căn phòng trọ nhỏ hẹp – lại “nước sôi lửa bỏng” đến thế sao?!

Tôi xoa xoa cằm ngẫm nghĩ: “Bảo sao mấy hôm nay tỉnh dậy, kẽ tay em toàn thấy bám bụi bẩn với đất cát. Hóa ra đêm nào em cũng mò ra ngoài leo núi rèn luyện thân thể à?”

Ninh Tinh Hà thở dài một tiếng thót ruột: “Em chạy thẳng đến trước cửa câu lạc bộ tư nhân của người ta để nhặt rác, còn ngốc nghếch bám đuôi mấy ông trung niên bụng phệ đòi đi theo nữa cơ.”

Mặt tôi lập tức tái mét, tay đập bành bạch xuống nệm giường: “Không thể nào! Tuyệt đối không thể có chuyện đó được!”

Ninh Tinh Hà ngồi xuống bên cạnh tôi: “Nếu không phải anh thức đêm canh chừng em, thì chắc em đã leo lên giường nhà người ta lâu rồi. Nhưng đêm nào cũng phải căng mắt ra canh, anh thật sự kiệt sức chịu không nổi nữa rồi.”

Mặt tôi từ tái chuyển sang đỏ bừng bừng, gãi đầu ấp úng: “Em… em chắc là đâu có chí hướng thấp kém đến mức đấy… đúng không?”

Ninh Tinh Hà tức đến bật cười: “Tất nhiên người làm chuyện đó không phải là em. Thế nên anh mới nói, kẻ cần phải xử lý chính là Diệp Khả.”

“Thế giới này đang tìm cách đồng hóa em đấy. Tỉnh táo lại đi, Diệp Thanh Mộng!”

Thì ra chưa bao giờ là Diệp Khả cố giành lại thân xác này, mà là chính tôi đang dần bị trật tự thế giới đồng hóa thành cô ta.

Tôi lại làm động tác quẹt nhẹ qua cổ, kích động hỏi: “Thế khi nào anh mới ra tay xử cô ta?”

Ninh Tinh Hà nằm ườn lười biếng ra giường: “Vợ đại nhân à, anh là công dân tốt tuân thủ pháp luật mà.”

Mặc kệ chân đang bị khóa xích, tôi vẫn thoải mái tung tăng trên giường.

Tôi nhảy tót lên ngồi vắt vẻo trên người hắn, giơ hai ngón tay làm thành hình khẩu súng chĩa thẳng vào đầu hắn, cất giọng ồm ồm đe dọa:

“Khai thật mau! Nếu không… cái mạng nhỏ này của anh khó mà giữ nổi đâu đấy!”

Ninh Tinh Hà bật cười thành tiếng, lồng ngực run lên bần bật: “Diệp Thanh Mộng, em buồn cười thật đấy.”

Tự dưng bị chế giễu, tôi giận dỗi xoay lưng đi, không thèm thèm chần chừ ngó ngàng gì đến hắn nữa.

Ninh Tinh Hà hắng giọng lấy lại vẻ nghiêm túc: “Thứ đang ảnh hưởng đến em chính là cuốn sách này. Chỉ cần phá hủy thiết lập của nó đi là được chứ gì?”

Tôi quay lại phát cho hắn một tát: “Chúng ta đâu phải tiểu thuyết tu tiên, sao anh có thể đòi làm mấy chuyện nghịch thiên gây họa như thế được?!”

“Hơn nữa, làm bậy là cảnh sát bắt anh ngay đấy!”

Ninh Tinh Hà cọ cọ mặt vào lòng bàn tay tôi, khẽ cười: “Anh không giết người, anh là công dân tốt thật mà. Chúng ta chỉ cần làm xáo trộn hoàn toàn cốt truyện nguyên tác là xong.”

Ví dụ như… khiến cho tên phản diện này không bao giờ thua dưới tay nam chính nữa.

24

Khoảng thời gian tôi giữ được sự tỉnh táo ngày càng ngắn lại, thậm chí thỉnh thoảng còn xuất hiện tình trạng “mất trí nhớ tạm thời”.

Đến khi tôi đột ngột bừng tỉnh, đã thấy mình moi từ chục cái thùng rác trong biệt thự ra không biết bao nhiêu là phế liệu tái chế.

Đến cả dì giúp việc cũng bị hành động của tôi làm cho khiếp vía. Lần sau đến dọn dẹp, dì ấy còn đặc biệt xách theo một túi to đùng toàn vỏ chai nhựa gom sẵn cho tôi.

Cũng may là tôi không đạp nổi cánh cửa biệt thự kiên cố này, nếu không thì chắc tôi đã mò lên giường nhà người ta thật mất rồi!

Theo mốc thời gian trong nguyên tác, Ninh Tinh Hà phải mất tới năm năm mới có thể quay lại đối đầu với vị thiếu gia thật.

Nhưng ở kiếp này, hắn chỉ tốn đúng hai năm.

Tên nam chính thiếu gia thật kia vốn dĩ là kẻ nửa đường nhảy ra, đương nhiên chẳng phải là đối thủ của một Ninh Tinh Hà đã được đào tạo làm người thừa kế từ nhỏ, lại còn mang theo ký ức và kinh nghiệm của cả hai đời.

Nữ chính không còn yêu nam chính, còn Ninh Tinh Hà thì càng chẳng thèm mê mẩn nữ chính.

Dường như quỹ đạo cuộc đời đã định sẵn của mỗi người đều đã hoàn toàn chệch hướng.

“Còn em thì sao?! Còn em thì sao chứ?!”

Tôi nhào thẳng vào lòng hắn, phấn khích gào lên: “Ninh Tinh Hà, tối qua em có mộng du nữa không?”

Ninh Tinh Hà ôm chặt lấy tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi tôi: “Không mộng du, nhưng tối qua em nằm thì thầm kể chuyện ma bên tai anh suốt cả đêm.”

Nói rồi, hắn nhướng mày, cúi sát lại gần lỗ tai tôi, thong thả buông một câu đầy mưu đồ:

“Nhưng mà vợ này, cốt truyện mới chỉ phá được chín mươi chín phần trăm thôi. Muốn đánh gục hoàn toàn cái quy luật thế giới chết tiệt này, củng cố danh hiệu ‘nam nữ chính mới’ để em vĩnh viễn không bị đồng hóa thành Diệp Khả nữa, chúng ta vẫn còn một bước cuối cùng cực kỳ quan trọng.”

Tôi ngơ ngác chớp chớp mắt, ngây thơ hỏi lại: “Bước gì cơ? Em phải đi quyên góp thêm vỏ chai nhựa à?”

Ninh Tinh Hà bật cười, đôi mắt tối sầm lại đầy vẻ gian tà, tay bế xốc tôi lên hướng thẳng về phía chiếc giường lớn:

“Không cần nhặt rác nữa. Chúng ta cần phải ‘lên giường’ với nhau thì mới hoàn thành nốt thiết lập viên mãn của truyện.”

Tôi giật thót, mặt đỏ tía tai giãy giụa: “Anh… anh lừa con nít đấy à?! Làm gì có cái logic phá cốt truyện nào vô lý đùng đùng như thế chứ?!”

Hắn thong dong dùng chân đạp khép cửa phòng lại, ghé sát môi vào tai tôi thì xầm đầy vẻ ma mị:

“Thật đấy, tiểu thuyết ngôn tình nào mà chẳng kết thúc bằng một đêm động phòng hoa mỹ? Em không tin anh, chẳng lẽ lại muốn quay về làm cô hồn dã quỷ đi nhặt rác sao, vợ yêu?”

2 thoughts on “FULL Trầm Mê Trong Sự Nuông Chiều Của Nam Phụ Bệnh Kiều

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *