🔥 HOT FULL Trọng Sinh Gặp Lại Chồng Cũ Tuổi 20

Truyện Trọng Sinh Gặp Lại Chồng Cũ Tuổi 20 – Ngôn tình thanh xuân vườn trường, ngọt ngào, hài hước

Chương 9: “Ngoan ngoãn, nói yêu anh đi…”

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi một tiếng thét thất thanh chấn động vòm trời.

Vừa mở mắt ra, tôi đã nhìn thấy khuôn mặt kinh hoàng của mẹ Lục đang đứng ở cửa phòng: “Cái thằng nghịch tử Lục Dã kia! Hôm nay mẹ phải đánh gãy chân con! Noãn Noãn nhà người ta mới bao nhiêu tuổi mà con đã dám dụ dỗ con bé lên giường hả?!”

Năm phút sau, tại phòng khách Lục gia, Lục Dã đang ở trần quỳ bẹp dưới đất chịu tội. Nhìn những vết cào cấu cấu mờ ám chằng chịt trên lưng và bờ vai anh ta, tôi thề là tôi chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ nào đó để chui xuống cho đỡ nhục.

Trời đất chứng giám, tối hôm qua rốt cuộc tôi đã làm cái trò đồi bại gì với anh ta thế này? Tôi kiếp này bạo lực và hung tàn đến mức đó sao?!

Tôi ôm chặt cái gối che khuất nửa khuôn mặt, ngượng ngùng nghe mẹ Lục mắng mỏ anh ta. Thật ra, tự thân tôi cảm nhận rõ ràng là cơ thể mình chẳng có chút đau nhức nào cả, chứng tỏ Lục Dã kiếp này cực kỳ tôn trọng và không hề bắt nạt tôi. Ngược lại… có vẻ như chính tôi mới là đứa đè anh ta ra bắt nạt thì đúng hơn.

Đặc biệt, khi vô tình quét mắt nhìn thấy vết hằn đỏ do bị trói trên hai cổ tay của Lục Dã, ngón chân tôi lại một lần nữa muốn đào đất. Những mảnh ký ức vụn vặt đêm qua bắt đầu chắp vá lại trong đầu tôi rõ mồn một…

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, tôi say khướt ngồi chễm chệ trên người anh ta. Lục Dã thì cười đến mức mê hoặc, anh ta tự tay nhét chiếc cà vạt vào tay tôi, dụ dỗ bằng chất giọng khàn khàn: “Ngoan ngoãn, nói yêu anh đi. Cả thân xác lẫn linh hồn này của anh đều là của em hết, em muốn làm gì anh cũng được.” “Nếu em sợ yêu anh không có cảm giác an toàn, thì dùng cái này trói anh lại, khóa anh lại đi, để cả đời này anh chỉ có thể nhìn thấy một mình em thôi…” “Ngoan ngoãn, nói yêu anh đi…”

Như bị ma xui quỷ khiến, tôi lúc đó đã thốt ra câu: “Tôi yêu anh.” Anh chàng đạt được mục đích, liền vùi đầu vào hõm cổ tôi cười khẽ đầy đắc ý: “Ngoan ngoãn, anh cũng yêu em. Bây giờ là thời gian phát thưởng nhé.”

Nghĩ đến những hình ảnh nóng mắt đó, tôi xấu hổ đến mức cắn chặt góc gối. Giọng nói của mẹ Lục kéo tôi trở về thực tại: “Noãn Noãn, con yên tâm. Thằng Lục Dã nhất định phải chịu trách nhiệm với con! Hai đứa cứ đính hôn trước, tốt nghiệp xong là cưới luôn, được không?” “Con… con không cần anh ấy phải chịu trách nhiệm đâu ạ.” – Tôi lí nhí.

Lục Dã nghe thấy thế thì cuống cuồng cả lên, gào góc uất ức: “Em không cần anh chịu trách nhiệm, nhưng em phải chịu trách nhiệm với anh chứ! Tấm thân trong sạch mười mấy năm trời của tôi bị em chà đạp, vùi dập thành ra cái nông nỗi này, tôi bị bóng ma tâm lý luôn rồi! Bây giờ tôi nhìn phụ nữ khác không có cảm giác gì nữa đâu, em bắt buộc phải chịu trách nhiệm cả đời cho tôi!” “Thế… hay là anh thử tìm đàn ông xem sao?” – Tôi lẩm bẩm nhỏ giọng hiến kế. “TRÌ NOÃN!!!” – Lục thiếu gia triệt để bốc hỏa.

Kể từ ngày hôm đó, Lục Dã chính thức bước vào con đường làm một gã “oán phu” sầu muộn kéo dài suốt một năm trời.

Anh ta luôn tự dâng xác đến tận cửa ký túc xá cho tôi bắt nạt, sau đó lại dùng bộ dạng đáng thương để đòi danh phận. Đòi không được danh phận chính thức, anh ta liền đi rêu rao khắp nơi từ bạn bè cho đến người quen rằng mình bị tra nữ lừa tình lừa xác rồi bỏ rơi, đúng là người nghe đau lòng, người thấy rơi lệ.

Có những hôm phát điên lên, anh ta còn mua đủ loại dây xích, khóa tay khóa chân đem tặng tôi: “Em khóa tôi lại luôn đi, rồi yêu tôi có được không? Tôi thề từ đầu đến chân đều là của em rồi, rốt cuộc phải làm thế nào em mới chịu tin tôi hả?”

Tôi vốn là một người có đức tính cần kiệm, nghĩ bụng anh ta đã cất công mua đồ xịn thế này rồi, nếu không dùng thử thì cũng uổng phí của giời. Đến khi tôi thật sự lấy khóa xích anh ta lại vào thành giường, anh ta lập tức ngoan ngoãn như một chú cún, không thèm quậy phá nữa: “Ngoan ngoãn, anh biết ngay là trong lòng em có anh mà.”

Thế nhưng cái trạng thái bình yên này cũng chẳng duy trì được bao lâu. Ngay sau khi Nghiêm Chiêu kết thúc khóa trao đổi ngắn hạn ở nước ngoài trở về nước, Lục thiếu gia lại bắt đầu lên cơn ghen tuông bệnh hoạn.

“Ngoan ngoãn, hay là tôi đi xăm nhé? Tôi sẽ xăm kín tên em lên khắp người, để cho cả thế giới này nhìn vào là biết tôi là hoa đã có chủ, là tài sản riêng của em, được không?”

Mí mắt tôi giật giật liên hồi. Chỉ cần tưởng tượng đến cái cảnh tượng hâm dở đó thôi là tôi lại muốn đào đất rồi. Tôi dứt khoát kéo bàn tay anh ta qua, tự tay đeo một chiếc nhẫn bạc vào ngón áp út của anh chàng, dõng dạc tuyên bố: “Của tôi.”

Lục Dã đứng hình mất ba giây, rồi bỗng nhiên òa khóc thành tiếng như một đứa trẻ: “Hu hu… cuối cùng ông đây cũng có danh phận chính thức rồi!” “Anh đảm bảo với em, sau này bán kính năm mét xung quanh anh, ngoài em ra thì đến một con muỗi cái cũng không có cửa lảng vảng lại gần!”

Ngày Nghiêm Chiêu hẹn tôi đi ăn bữa cơm tẩy trần, Lục Dã dĩ nhiên là mặt dày không mời mà tự đến. Cả buổi ăn, anh ta tỏ ra vô cùng lịch sự và thân thiện với Nghiêm Chiêu, chỉ có điều, cứ dăm ba câu nói là anh ta lại cố tình giơ bàn tay lên, không ngừng xoay xoay chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út để dằn mặt đối phương.

Sau bữa ăn, Nghiêm Chiêu mỉm cười, lấy ra một chiếc hộp nhỏ tặng tôi sợi dây chuyền được chế tác từ mảnh thiên thạch: “Noãn Noãn, mỗi một viên thiên thạch đều giống như một đốm sáng cổ xưa của các vì sao, là biểu tượng vĩnh cửu của dòng chảy thời gian. Nó đã chứng kiến cuộc du hành vĩ đại của vũ trụ suốt hàng triệu năm qua. Tớ hy vọng, nó cũng có thể trở thành nhân chứng cho khoảng thời gian tương lai của hai chúng ta. Noãn Noãn, chúng ta ở bên nhau nhé?”

Lục Dã đứng bên cạnh mặt tối sầm như đít nồi, nhanh như chớp giật lấy sợi dây chuyền nhét ngược trở lại vào tay Nghiêm Chiêu: “Bạn học Nghiêm này, cậu tốt nhất là nên đi mà ở bên cái dải ngân hà tinh tú của cậu đi nhé. Còn Trì Noãn là của tôi rồi!”

Giây tiếp theo, chưa kịp để tôi phản ứng, Lục Dã đã thô bạo vác phắt tôi lên vai, hiên ngang đi thẳng trước con mắt ngơ ngác của học thần.

Đêm hôm đó, trên chiếc giường lớn tại căn hộ, Lục Dã vừa hôn ngấu nghiến vừa nỉ non dụ dỗ bên tai tôi: “Ngoan ngoãn… em có muốn thử xem cơ thể tuổi hai mươi sung mãn của chồng em kiếp này tuyệt vời thế nào không? Đảm bảo sẽ khiến em hạnh phúc đến phát khóc cho mà xem…”

Và cái sự “hạnh phúc” vô điều độ đó kéo dài âm ỉ cho đến tận sáng ngày hôm sau. Anh ta luồn bàn tay to lớn đặt lên eo tôi, giọng nói khàn khàn đầy thỏa mãn vang lên: “Ngoan ngoãn, eo em nhỏ thật đấy, anh ôm tí là vừa khít luôn này.” “Tôi không muốn nữa… Anh cút ra ngoài cho tôi…” – Tôi mệt rã rời, khóc nghẹn ngào đấm thùm thụp vào ngực anh ta.

“Ngoan ngoãn, thương anh chút đi mà… Em có biết là anh đã phải nhịn đói từ tận kiếp trước cho đến kiếp này rồi không hả?”

Cái sự hạnh phúc không biết tiết chế và vô liêm sỉ của Lục Dã hoàn toàn làm tôi tức điên. Ngay sau khi anh ta vừa lơ là, tôi đã thẳng tay chộp lấy chiếc khóa xích trên đầu giường, “tạch” một phát khóa chặt anh ta lại vào thành giường:

“Thế thì anh cứ tiếp tục nhịn đói đi nhé, đồ đáng ghét!”

————————————HẾT——————–

2 thoughts on “🔥 HOT FULL Trọng Sinh Gặp Lại Chồng Cũ Tuổi 20

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *