Chương 3: Ai cho em yêu sớm?!
Nghĩ đi nghĩ lại, so với việc làm người yêu dằn vặt lẫn nhau, chúng tôi làm người một nhà có khi lại hợp hơn.
Một khi nút thắt trong lòng đã được tháo gỡ, tôi nhìn Lục Dã cũng thấy thuận mắt hơn hẳn. Tôi chột dạ, rụt rè chỉ tay vào mấy vệt đỏ trên mặt anh: “Cái này… là tôi cào đấy à?”
Anh đỡ tôi ngồi tựa vào đầu giường, tiện tay mở hộp giữ nhiệt đặt trên bàn ra, múc một thìa cháo còn nghi ngút khói đưa tận đến bên môi tôi: “Chứ còn ai vào đây nữa? Ngoài em ra, đố đứa nào dám động vào cái bản mặt hái ra tiền này của tôi đấy.”
Tôi cười trừ đầy ngượng ngùng, lí nhí nói câu xin lỗi. Định giơ tay đón lấy cái thìa để tự xúc ăn thì anh liền né sang một bên: “Ngồi im đấy đừng có quậy. Bây giờ em là cụ tổ của tôi rồi.” “Ông già nhà tôi biết tôi chăm sóc em không chu đáo làm em đổ bệnh, suýt nữa đã xuyên qua đường dây điện thoại từ bên Mỹ về tẩn cho tôi một trận rồi đấy.” “Chẳng hiểu lão đầu tử ở nước ngoài kiểu gì mà thính thế không biết. Trong nhà này chắc chắn có nội gián mách lẻo, dám hớt lẻo bổn thiếu gia…”
Nghe anh chàng cằn nhằn oán trách, tôi bỗng thấy buồn cười. Nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp lạ lùng. Thật may mắn biết bao khi ông trời cho tôi cơ hội sống lại một lần nữa. Lần này, tôi nhất định sẽ rẽ sang một hướng khác để tìm kiếm hạnh phúc đích thực của đời mình.
7
Sau khi khỏi ốm, tôi dồn 100% công lực vào việc học. Bên cạnh đó, để cải thiện vóc dáng “màn hình phẳng”, ngày nào tôi cũng chăm chỉ uống sữa, ăn uống theo chế độ dinh dưỡng và kiên trì tập tành. Tôi tin chắc rằng với sự nỗ lực này, cơ thể mình kiểu gì cũng phải phổng phao hơn kiếp trước.
Thấy tôi đăng ký một lớp yoga ở trung tâm thể thao, Lục Dã cũng bốc đồng đăng ký luôn một chân ở lớp bóng rổ ngay bên cạnh. Bình thường cứ hễ tan học là anh chàng đã ôm khư khư lấy cái máy tính để cày game rồi.
Tôi suy nghĩ một hồi, tốt bụng khuyên nhủ: “Anh không cần phải vì muốn đi cùng tôi mà cũng bày đặt đến đây vận động đâu. Tôi tự đi được mà.”
Anh chàng liếc tôi một cái sắc lẹm: “Ai thèm đi cùng em? Chẳng qua dạo này anh đang ngứa ngáy chân tay, muốn ra sân làm vài quả bóng thôi.”
Tôi nhún vai, lười đôi co với tên cứng đầu này.
Một tiếng sau, lớp yoga kết thúc. Tôi phải vịn tường, đi từng bước run rẩy như bà cụ non ra khỏi phòng tập. Vừa ra đến cửa, cánh tay đã bị một bàn tay to lớn chộp lấy.
Giọng Lục Dã vang lên ngay trên đỉnh đầu: “Chân cẳng bị làm sao thế kia?” Tôi khóc không ra nước mắt: “Bị… bị chuột rút.”
Anh thở dài một tiếng thườn thượt, rồi dứt khoát ngồi xổm xuống trước mặt tôi: “Trì Noãn ơi là Trì Noãn, em nói xem cái thân em rời tôi ra thì sống sao nổi hả?” “Leo lên mau, anh cõng về.” “Không cần đâu, tôi đi chậm chút là được…”
Lục Dã chẳng thèm nghe tôi phân trần, đưa hai tay ra sau túm chặt lấy chân tôi kéo phắt lên, trực tiếp dùng hành động để bác bỏ ý kiến: “Ôm cho chặt vào, tí nữa ngã dập mặt đừng có đổ tại anh.” “Lục Dã! Thả tôi xuống mau!”
Anh làm động tác giả như muốn hất tôi ra ngoài, dọa tôi sợ đến mức hồn siêu phách lạc, vội vàng siết chặt lấy cổ anh. Trò đùa dai thành công, anh chàng bật cười vô cùng sảng khoái: “Giờ thì ngoan rồi đúng không?”
Tôi tức nổ đom đóm mắt, giơ tay véo mạnh vào má anh một cái cho bõ ghét. Anh chàng ăn đau, đột ngột tăng ga chạy huých lên phía trước. “Lục Dã! Chậm lại chút đi, tôi sợ!” “Muốn chậm thì nói câu gì hay ho dễ nghe xem nào.” “Lục Dã là người tốt nhất trên đời…”
8
Lục Dã mà tốt cái nỗi gì! Anh ta rõ ràng là kẻ vô lý, bá đạo nhất hành tinh thì có!
Đó chính là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi khi bị anh ta gán cho cái mác “yêu sớm”.
Chuyện là thế này, một tuần trước, sau một bài kiểm tra định kỳ trên lớp, nhìn bài làm thảm hại be bét điểm của mình, tôi đành phải muối mặt sang lớp bên cạnh tìm học thần Nghiêm Chiêu để bổ túc. Dù sao cậu ấy cũng nổi tiếng là con nhà người ta, học siêu giỏi lại còn dịu dàng, kiên nhẫn. Cách cậu ấy giảng bài dễ hiểu hơn giáo viên trên lớp nhiều.
Kiếp trước tôi cũng hay hỏi bài cậu ấy, nên lần này cứ theo thói quen mà tìm đến thôi.
Nghiêm Chiêu xem xong bài kiểm tra của tôi, ánh mắt nhìn tôi bỗng trở nên vô cùng vi diệu: “Cậu cố tình làm sai đấy à? Tớ nhớ trước đây trình độ của cậu đâu có thê thảm thế này.” Tôi chỉ biết cười trừ đầy cay đắng. Nghĩ bụng, tôi đã bỏ bẵng kiến thức cấp ba gần chục năm trời rồi, giờ không rớt đài mới là lạ ấy. “Nếu tớ bảo ngủ một giấc dậy xong quên sạch sành sanh kiến thức cũ, cậu có tin không?”
Nghiêm Chiêu không bảo tin hay không, chỉ lẳng lặng cúi đầu bắt đầu kiên nhẫn giảng giải từng câu một cho tôi. Tình trạng này cứ thế kéo dài suốt một tuần liền. Để đáp lễ, tôi cũng thường xuyên mua nước, mua đồ ăn vặt cho cậu ấy.
Ấy thế mà, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, tin đồn nhảm nhí bắt đầu bay đầy trời. Mấy đứa trong trường kháo nhau rằng tôi đang giả vờ học dốt, lấy cớ hỏi bài để “cầm cưa” theo đuổi học thần. Thậm chí, có đứa ác ý còn chụp trộm ảnh góc nghiêng rồi đăng lên diễn đàn trường. Rõ ràng là tôi chỉ đang ghé sát tai Nghiêm Chiêu để nói nhỏ hỏi bài, qua góc chụp thần thánh của camera chạy bằng cơm lại biến thành tôi đang hôn má cậu ấy. Rõ ràng tôi chỉ chống tay vào thành ghế, lên ảnh lại trông như tôi đang nép mình tựa vào vai người ta.
Trong lúc tôi còn chưa kịp lướt diễn đàn để hóng phốt của chính mình thì Lục Dã đùng đùng xuất hiện. Gương mặt anh sát khí đằng đằng, xông thẳng vào lớp kéo phắt tôi ra khỏi chỗ ngồi cạnh Nghiêm Chiêu.
“Lục Dã, anh bị điên à?!”
Cổ tay tôi bị anh bóp chặt đến đau nhói. Sức con trai mười bảy tuổi khỏe như trâu mộng, tôi có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra được. Sau khi lôi tuột tôi ra khỏi dãy hành lang, Lục Dã đẩy tôi vào một phòng học trống không có người.
Anh chống hai tay hai bên khóa chặt tôi vào góc tường, gầm lên một tiếng đầy giận dữ: “Trì Noãn! Em mới nứt mắt ra bao nhiêu tuổi mà đã học đòi người ta yêu với đương sớm sủa thế hả?!”
9
“Tôi không có yêu sớm!” “Không yêu sớm mà em vừa hôn vừa ôm ấp, dựa dẫm vào thằng ranh đó à? Hôm nay chụp ảnh hôn má, ngày mai chắc định hôn môi luôn đúng không?!” “Tôi đã bảo là không có rồi! Anh đừng có mà ngậm máu phun người, vu oan giá họa cho tôi!”
Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng bị ai quát mắng nặng lời như thế bao giờ. Đã thế anh ta còn bày ra cái vẻ mặt không thèm tin tưởng, làm tôi vừa ức vừa tủi, nước mắt không tự chủ được mà cứ thế lã chã rơi xuống.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ dồn dập. Giọng nói lo lắng của Nghiêm Chiêu truyền vào: “Trì Noãn! Cậu có ở trong đó không?”
Nghe thấy tiếng tình địch, ngọn lửa giận trong lòng Lục Dã như được đổ thêm dầu, càng bùng cháy dữ dội. Anh nghiến răng nghiến lợi ra lệnh: “Từ nay về sau, cấm tiệt em bén mảng hay qua lại với cái thằng đó nghe chưa?!”
Sự uất ức trong tôi cũng dâng lên đến đỉnh điểm, tôi gào lên đáp trả: “Tôi chơi với ai là quyền của tôi, anh lấy tư cách gì mà quản?! Tôi có yêu sớm hay yêu muộn thì cũng chẳng liên quan gì đến anh cả! Bớt xen vào cuộc đời tôi đi!” “Em ngon thì nói lại lần nữa xem!”
Lục Dã nổi điên, đấm mạnh một cú trời giáng vào khung cửa ngay sát mặt tôi.

Hay
Hay