🔥 HOT FULL Trọng Sinh Gặp Lại Chồng Cũ Tuổi 20

Truyện Trọng Sinh Gặp Lại Chồng Cũ Tuổi 20 – Ngôn tình thanh xuân vườn trường, ngọt ngào, hài hước

Chương 4: “…Em mà dám yêu sớm, tôi bẻ chân em.”

Tôi bị cái đấm tay của anh dọa cho chết trân, chẳng dám thở mạnh, chỉ biết giương đôi mắt ngập nước lên trừng trừng nhìn anh.

Lục Dã nghiến răng, gằn từng chữ: “Trì Noãn, nhớ cho kỹ. Em mà dám yêu sớm, tôi bẻ chân em.”

Đúng lúc này, cánh cửa còn lại của phòng học bị đẩy rầm ra. Nghiêm Chiêu xông thẳng vào: “Buông cô ấy ra!” “Tôi dạy dỗ người nhà tôi thì liên quan cái quái gì đến cậu? Cút ra chỗ khác!” – Lục Dã gầm lên.

Tôi điên tiết dùng cả hai tay đẩy mạnh anh ta ra: “Ai là người nhà của anh? Người cần cút là anh mới đúng!”

Lục Dã cười lạnh một tiếng đầy nguy hiểm: “Được lắm, giờ tôi không quản được em nữa rồi đúng không? Để xem ai quản được em!”

Hai tiếng sau, tại phòng giám thị.

Mẹ Lục và nhị vị phụ huynh nhà Nghiêm Chiêu đều đã có mặt đông đủ. Ngoài hành lang, học sinh các lớp kéo đến hóng biến đông như trẩy hội.

Lúc này, tôi chỉ hận không thể có cái lỗ nào để chui xuống cho rảnh nợ. Kiếp trước đi học cho đến tận khi ra trường, tôi chưa từng biết mùi bị mời phụ huynh là gì. Không ngờ kiếp này lại được nếm trải một vố ê chề, muối mặt đến mức muốn bốc hơi khỏi trái đất.

Mà thủ khoa ngành “báo” – kẻ đầu sỏ gây ra chuyện này – chính là Lục Dã. Anh ta đang khoanh tay, thong thả dựa lưng vào tường, trưng ra bộ dạng ung dung chờ xem tôi bị ăn mắng.

Tôi hung hăng lườm anh ta một cái cháy mắt, rồi quay sang nghiêm túc giải thích với các bậc phụ huynh rằng tôi và Nghiêm Chiêu hoàn toàn trong sáng. Nghiêm Chiêu cũng khẳng định tất cả chỉ là tin đồn thất thiệt, đồng thời yêu cầu nhà trường làm rõ danh tính kẻ đã đăng mấy tấm ảnh góc hiểm kia lên diễn đàn.

Sau một hồi tra hỏi và đối chất, chân tướng sự việc cuối cùng cũng sáng tỏ. Bạn học chụp lén đã phải cúi đầu nhận lỗi và nói lời xin lỗi tôi với Nghiêm Chiêu.

Ấy thế mà Lục Dã vẫn chưa chịu thôi, anh ta tức tối xông lên túm lấy cổ áo cậu bạn kia: “Cậu bị rảnh à? Ai cho phép cậu chụp choẹt bậy bạ bôi nhọ người khác?”

“Lục Dã, buông tay ra ngay! Nhìn con xem có ra cái thể thống gì không?” Mẹ Lục nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy chê bai như nhìn một gánh nặng, rồi quay sang ra lệnh: “Xin lỗi Noãn Noãn mau.”

Lục Dã hậm hực đi đến trước mặt tôi, gương mặt điển trai có vài phần sượng sùng: “Xin lỗi nhé, tôi hiểu lầm em.” Nhưng chỉ hai giây sau, anh ta lại chứng nào tật nấy, lý sự cùn: “Nhưng mà nam nữ thụ thụ bất thân, hai người ghé sát sạt vào nhau như thế làm cái gì?”

Tôi tức đến mức định giơ tay lên tẩn cho anh ta một trận, nhưng cái tát tét gáy của mẹ Lục đã nhanh hơn một bước, giáng thẳng xuống đầu anh con trai quý tử: “Cái thằng này buồn cười nhỉ! Cả ngày con bay nhảy như con bướm hoa trêu hoa ghẹo nguyệt người ta thì không sao, giờ lại bày đặt đứng đây quản Noãn Noãn giao tiếp lành mạnh với bạn học à?”

Lục Dã ấm ức định cãi lại, nhưng mẹ Lục đã tung chiêu chí mạng cắt ngang: “Nói thêm câu nữa là mẹ khóa sạch các loại thẻ ngân hàng đấy nhé.” “Khóa thẻ của con làm gì, con còn phải để dành tiền mua váy cho em ấy nữa mà…” – Anh ta lý nhí trong miệng như muỗi kêu, mặt mũi xịu xuống.

Mẹ Lục lườm anh ta một cái sắc lẹm cho bớt nói dông dài. Sau đó, bà quay sang cảm ơn Nghiêm Chiêu, còn nhiệt tình mời cậu ấy khi nào rảnh thì cứ qua nhà họ Lục chơi. Lục Dã đứng một bên hừ lạnh một tiếng, mắt sắp trợn ngược lên tận trời xanh.

Xử lý xong cái trò hề này, mẹ Lục lại lật đật chạy đi giải quyết công việc. Lúc này cũng vừa vặn đến giờ tan học. Lục Dã theo thói quen nắm lấy tay tôi định dắt ra xe, tôi lập tức hất phắt ra: “Nam nữ thụ thụ bất thân!”

Anh ta tức đến mức hít một hơi sâu, giơ nắm đấm định gõ đầu tôi nhưng cuối cùng lại ngập ngừng rụt tay về.

Lúc ra xe, Lục Dã biết điều chủ động mở cửa ghế sau cho tôi. Tôi bơ đẹp anh ta, nghênh ngang bước thẳng lên ngồi ở ghế phó lái.

Đến giờ cơm tối, trên chiếc bàn ăn dài dằng dặc, anh ta vừa ngồi xuống bên trái, tôi lập tức ôm bát đũa đứng dậy dọn sang tận góc ngoài cùng bên phải. Anh ta định đứng lên đi theo, tôi liền giơ một tay ra làm ký hiệu dừng lại, lạnh lùng phán: “Nói rồi, nam nữ thụ thụ bất thân.”

Lục Dã tức đến mức nghẹn họng, cơm cũng chẳng thèm ăn nữa, lủi thủi đi thẳng về phòng.

Trước khi đi ngủ, cửa phòng tôi bị gõ dồn dập. Vừa mở cửa ra thấy cái bản mặt của Lục Dã, tôi định thẳng tay đóng sập cửa lại thì anh ta đã nhanh chân dùng giày chặn cửa, đưa cho tôi một cốc sữa nóng: “Ngoan nào, đừng ngó lơ tôi nữa được không?”

Nghe thấy hai chữ “ngoan nào” quen thuộc, động tác của tôi bỗng khựng lại.

Ngày trước khi bố mẹ còn sống, họ vẫn thường gọi tôi như thế. Sau khi họ đột ngột qua đời, tôi đã tự khép mình lại suốt một thời gian dài. Lúc mới được đón về Lục gia, tôi luôn sống trong trạng thái rụt rè, cẩn trọng từng tí một, chẳng dám nói năng gì, đêm đến lại trùm chăn khóc thầm vì cứ nhắm mắt lại là thấy hình ảnh bố mẹ bỏ mình mà đi. Cứ khóc xong là tôi lại phát sốt đùng đùng.

Chẳng biết Lục Dã học được cái cách gọi ấy từ đâu, nhưng cứ mỗi lần tôi đổ bệnh, anh ta lại rất thích dùng chất giọng trầm ấm ấy để dỗ dành tôi. Dỗ tôi uống thuốc, dỗ tôi đi tiêm. Chỉ những lúc như thế, anh ta mới ra dáng một người anh trai thực thụ.

Nghĩ đến những ân tình ngày trước anh ta từng chăm sóc mình, tôi im lặng đón lấy cốc sữa: “Không có lần sau đâu đấy.”

Mắt anh ta lập tức sáng rực lên như đèn pha ô tô, giơ ba ngón tay lên thề thốt: “Đảm bảo với em, sau này bổn thiếu gia sẽ tin tưởng em vô điều kiện!”

Có lẽ vì biết mình vừa gây họa lớn, Lục Dã bỗng trở nên ân cần, chu đáo một cách lạ lùng. Sáng hôm sau, vị đại thiếu gia vốn khét tiếng là chúa ngủ nướng thế mà lại dậy từ sớm tinh mơ để gọi tôi thức giấc, thậm chí còn bóp sẵn kem đánh răng cho tôi.

Đợi tôi sửa soạn mặt mũi xong xuôi, anh ta lại thần thần bí bí ấn vai tôi ngồi xuống trước gương trang điểm: “Hôm nay để anh đây trổ tài buộc tóc cho em.” Tôi nghe xong suýt chút nữa thì sặc nước bọt: “Anh uống nhầm thuốc chuột à?”

Anh ta “chậc” một tiếng rõ to: “Em lại khinh thường anh rồi. Anh phải bái sư học đạo lâu lắm rồi đấy nhé.”

Một đống tài trai như anh ta mà lại rảnh rỗi đi học ba cái chiêu trò buộc tóc cào cào này á? Nhưng nghĩ lại cái tính đào hoa, sát gái của anh ta, tôi thấy cũng chẳng có gì lạ. Chắc lại học để đi dỗ ngon dỗ ngọt mấy em gái mưa chứ gì.

Tôi cứ đinh ninh cái gọi là “trổ tài” của anh ta cùng lắm là túm tóc lên buộc thành một cái đuôi ngựa đơn giản. Ai dè anh ta lại lạch cạch lôi ra hai sợi dây ruy băng có đính ngọc trai nhỏ xíu, khéo léo tết cho tôi hai lọn tóc nhỏ xinh bên tai cực kỳ ra ngô ra khoai.

“Thế nào? Đỉnh chưa?” Tôi đờ người nhìn vào gương, rồi lặng lẽ giơ một ngón tay cái lên tán thưởng.

Đúng là không hổ danh Lục thiếu gia. Để đi tán gái mà anh ta chịu khó đầu tư công phu đến mức này cơ mà. Cũng phải thôi, bảo sao cái thuộc tính “tra nam” của anh ta có chấm đầy điểm thì hội chị em vẫn cứ lao vào như thiêu thân. Một khi cái tên này chịu thu liễm cái tính lăng nhăng lại để chung tình với một người, thì anh ta hoàn toàn đủ tiêu chuẩn làm nam thần trong truyền thuyết rồi.

2 thoughts on “🔥 HOT FULL Trọng Sinh Gặp Lại Chồng Cũ Tuổi 20

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *