Chương 6: “Trì Noãn, em… thích cái thằng mọt sách đó rồi à?”
Vừa chân ướt chân ráo bước về phòng, tôi đã đụng ngay phải cái bản mặt sưng sỉa của Lục Dã.
“Thằng ranh đó tặng quà thì em cười hớn hở. Còn anh tặng quà thì em ngay cả liếc một cái cũng lười. Rốt cuộc trong cái đầu nhỏ của em, ai mới là người quan trọng hơn hả?”
Nghĩ đến chuyện hồi sáng anh chàng cứ thần thần bí bí đòi dắt tôi đi nhận quà sinh nhật nhưng bị tôi thẳng thừng từ chối, lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi chột dạ nhẹ. Bởi vì… tôi đã biết thừa món quà anh muốn tặng là cái gì rồi.
Còn gì ngoài một căn phòng ngập ngụa váy công chúa sặc sỡ nữa chứ? Tôi vẫn nhớ như in kiếp trước khi anh hào hứng dắt tôi đi xem, tôi đã đứng hình mất năm giây rồi buông một câu cạn lời: “Lục Dã, anh tính mở đại lý bán buôn quần áo trẻ em đấy à?” Lúc đó, gương mặt anh tràn trề sự thất vọng: “Em không thích hả?” Tôi dửng dưng đáp: “Tôi mười tám rồi chứ có phải lên tám đâu. Đã qua cái tuổi mơ mộng hão huyền lâu rồi.”
Chính vì cái ký ức ê chề đó, nên kiếp này khi anh lại đòi dắt đi xem quà, tôi đã kiếm cớ thoái thác để hẹn hôm khác.
“Trì Noãn, em… thích cái thằng mọt sách đó rồi à?” – Câu chất vấn đột ngột của anh kéo tôi ra khỏi dòng ký ức. “Không có.” – Tôi buột miệng.
Trong đôi mắt đào hoa của Lục Dã bỗng hiện lên một thứ cảm xúc sâu hoắm, phức tạp đến mức tôi không tài nào hiểu nổi: “Em nói không có, anh tin.”
Anh chàng thô bạo nhét vào tay tôi một chiếc hộp nhung màu đen: “Sinh nhật vui vẻ, Trì Noãn mười tám tuổi.”
Nhìn cái bóng lưng có phần cô độc và dỗi hờn của anh bỏ đi, tôi tò mò mở chiếc hộp ra. Bên trong không phải trang sức, mà là một chiếc chìa khóa kèm theo một tờ giấy ghi địa chỉ. Sự hiếu kỳ trỗi dậy, tôi bỗng muốn đến đó xem thử anh chàng lại bày trò gì.
Nửa tiếng sau, tôi có mặt tại địa chỉ ghi trên giấy. Vừa tra chìa khóa mở cửa bước vào căn hộ, giọng nói dịu dàng quen thuộc của mẹ tôi bỗng vang lên từ hệ thống loa thông minh: “Công chúa nhỏ của mẹ biết đường về nhà rồi đấy à?”
Nước mắt tôi lập tức rơi lã chã.
Tôi run rẩy bước sâu vào trong. Mọi cách bài trí, từ chiếc sofa cho đến màu rèm cửa đều quen thuộc đến nghẹt thở, giống hệt như ngôi nhà trong ký ức tuổi thơ của tôi trước khi biến cố xảy ra. Lúc này, hai chú robot quản gia mini đáng yêu lạch cạch tiến về phía tôi, phát ra giọng nói trầm ấm của bố: “Ngoan ngoãn của bố mười tám tuổi rồi cơ à? Sao ngày vui thế này lại nhè ra rồi?”
Tôi vừa khóc vừa bật cười thành tiếng, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn khi bước vào phòng ăn. Căn phòng ngập tràn bóng bay, hoa tươi và những bức ảnh chụp tôi từ phòng sinh cho đến năm tám tuổi được treo dọc các bức tường. Trên bàn ăn là một chiếc bánh kem xinh xắn chưa thắp nến.
Đèn trong phòng bỗng vụt tắt, trên bức tường trắng bắt đầu trình chiếu những thước phim tư liệu cũ kỹ, quay lại cảnh tôi đón sinh nhật những năm ấu thơ. Đoạn băng kéo dài đến năm tôi tròn tám tuổi.
Trong video, bố mẹ đang vỗ tay hát bài chúc mừng sinh nhật cho tôi. Tôi nhắm tịt mắt, chắp hai tay ước nguyện một cách vô cùng thành kính. Quét xong, bố lén quệt một ngón tay đầy kem lên mũi tôi, tôi hét toáng lên rồi lao vào trét ngược lại lên mặt bố, cả nhà cười vang cả gian phòng.
Mẹ dịu dàng ôm tôi vào lòng, hỏi: “Thế công chúa nhỏ của mẹ ước điều gì nào?” Tôi dõng dạc tuyên bố: “Con muốn làm công chúa nhỏ của bố mẹ cả đời, có váy công chúa mặc mãi không hết!”
Tim tôi như chững lại một nhịp. Ký ức tuổi thơ tưởng chừng đã bám bụi mờ nhạt bỗng chốc ùa về rõ mồn một. Hóa ra… tôi đã từng ước một điều ngốc nghếch như thế.
Nhớ lại những năm tháng đã qua, nguyện vọng sinh nhật mỗi năm của tôi hầu như đều được bố mẹ thực hiện, chỉ riêng cái ước muốn có “váy công chúa mặc không hết” năm tám tuổi đó là chưa kịp hoàn thành thì họ đã bỏ tôi đi.
Nghĩ đến kiếp trước, vào sinh nhật mười mười tám tuổi, Lục Dã đã tặng tôi một căn phòng chất đống váy công chúa, sống mũi tôi bỗng cay xè. Hóa ra… anh tặng tôi số lượng váy nhiều đến mức khoa trương như vậy không phải vì anh hâm dở, mà là vì anh muốn thực hiện nốt ước mơ dang dở của tôi thay cho bố mẹ.
Vậy mà cái tâm ý giấu kín suốt bao năm trời này, phải sống đến kiếp thứ hai tôi mới chịu hiểu ra. lồng ngực tôi nghẹn ứ lại, đau thắt.
Đoạn video vẫn tiếp tục trình chiếu. Những năm tháng bố mẹ không thể ở bên, họ đã nhờ người thiết kế những nhân vật hoạt hình mô phỏng giọng nói của mình để chúc mừng tôi qua từng cột mốc. Đến sinh nhật mười mười tám tuổi, nhân vật hoạt hình của bố nháy mắt bảo tôi đi tìm kho báu.
Tôi nhìn theo con đường trải đầy cánh hoa hồng dưới đất, đi về phía ban công, đẩy cánh cửa thông sang căn phòng bí mật bên cạnh.
Đập vào mắt tôi là cả một thiên đường váy công chúa lộng lẫy, đủ mọi kiểu dáng, màu sắc. Trong thoáng chốc, tôi như có cảm giác mình đã quay trở lại kiếp trước. Chỉ có điều, kiếp trước tôi đã phụ lòng anh, nhận món quà với thái độ hờ hững rồi còn thầm chê bai anh chuẩn bị qua loa, sến sẩm.
Nỗi áy náy và hối hận nhấn chìm lấy tâm trí tôi. Lúc này, tôi chỉ muốn lập tức lao về nhà để gặp Lục Dã, muốn ôm chầm lấy anh và nói rằng tôi thích món quà này đến nhường nào. Cực kỳ, cực kỳ thích!
Thế nhưng khi tôi hớt hải chạy về đến nhà thì Lục Dã lại không có ở đó. Tôi sốt ruột rút điện thoại gọi vào số anh, đầu dây bên kia bắt máy, nhưng giọng nói vang lên lại là của Khương Nhuyễn: “Trì Noãn à? Lục Dã uống say bét nhè ở quán bar rồi, cậu đến hốt anh ta về hộ tôi cái.”
Tôi hốt hoảng bắt taxi chạy thẳng đến quán bar acoustic mà Khương Nhuyễn chỉ. Đến nơi thì thấy Lục Dã đã say khướt đến mức chẳng biết trời trăng mây đất gì nữa rồi. Tôi ái ngại tiến lại gần, ra sức lay lay vai anh: “Lục Dã, tỉnh dậy đi, về nhà thôi anh.”
Đôi mắt anh mơ màng mở ra, vừa nhìn thấy tôi, giây tiếp theo anh đã thô bạo vươn tay ôm chặt lấy eo tôi, kéo tuột tôi sát vào người anh.
Cái tư thế này thực sự là quá mức ám muội! Mí mắt tôi giật giật, vội vàng nhìn sang Khương Nhuyễn đang đứng khoanh tay bên cạnh. Sợ cô ấy hiểu lầm mối quan hệ này, tôi quýnh quáng ra sức gỡ bàn tay đang khóa chặt trên eo mình ra.
Lục Dã thấy vậy thì nổi điên, đôi mắt đỏ ngầu sưng sỉa nhìn tôi: “Đến cả ôm một cái cũng không cho à?” “Thế sao cái lúc em đổ bệnh, cứ bám chặt lấy rồi rúc đầu vào lòng tôi ăn vạ thì tính là cái gì hả?!”
Tôi nghe mà nhức hết cả đầu, vội vàng giơ tay bịt chặt miệng anh ta lại, chỉ sợ cái mỏ hỗn này lại phun ra thêm mấy câu gây hiểu lầm tai hại. Tôi quay sang Khương Nhuyễn, cười trừ giải thích: “Cậu… cậu đừng nghe anh ấy say rượu nói sảng nhé.”
Khương Nhuyễn mặt không cảm xúc, thản nhiên nhấp một ngụm nước trái cây: “Ồ, mấy cái chuyện đó tôi biết từ tám đời rồi.” “Biết từ lâu á?” – Tôi há hốc mồm, nhất thời không biết nên kinh ngạc vì thái độ bình tĩnh của cô ấy, hay kinh ngạc vì Lục Dã lại là loại người chuyện gì cũng đem đi kể với con gái nhà người ta.
Khương Nhuyễn thở dài, chỉ tay vào đầu Lục Dã: “Cái não của anh ta chắc có vấn đề thật đấy, tôi khuyên cậu nên dắt anh ta đi bệnh viện chụp X-quang xem sao. Cái loại đàn ông gì không biết, mở mồm ra là bảo thích tôi, đòi theo đuổi tôi, kết quả lần nào tôi chủ động hẹn ra ngoài thì anh ta cũng toàn nhờ tôi dạy cách tết tóc với chọn váy cho con gái.” “Đến lúc tôi bảo ừ thế bách đại đi, hẹn hò thử xem sao, thì anh ta lại giãy nảy lên từ chối. Bảo là anh ta không thể yêu sớm được, sợ làm gương xấu dạy hư em gái ở nhà. Anh ta đang tế tôi đấy à?”
Những lời Khương Nhuyễn nói như một quả bom một lần nữa đánh sập toàn bộ nhận thức của tôi. Lục Dã… không phải thích Khương Nhuyễn sao? Kiếp trước tôi thậm chí còn đinh ninh hai người họ đã âm thầm ở bên nhau từ lâu rồi cơ mà!
Trầy da tróc vảy mãi tôi mới dìu được cái thây mét tám của Lục Dã lên ghế sau xe taxi. Ấy thế mà cái miệng anh ta vẫn không ngừng lải nhải oán trách: “Trì Noãn là đồ sói mắt trắng… cái đồ ăn cháo đá bát, không có lương tâm…”
Nể tình anh ta đang say xỉn, tôi tự nhủ không thèm chấp nhặt. Tôi vươn tay muốn kéo anh ta ngồi thẳng lưng lại, liền bị anh ta dùng lực hất phắt ra: “Đi mà tìm học thần yêu quý của em đi! Mặc xác tôi! Dù sao trong mắt em cũng chỉ có cái thằng mọt sách đó chứ có coi tôi ra cái gì đâu!”
Tôi cạn lời, dứt khoát khoanh tay quay mặt đi phớt lờ anh ta luôn. Ai dè thấy tôi im lặng, anh ta lại tủi thân đến mức đỏ hoe cả mắt, giọng nghẹn ngào ăn vạ: “Trì Noãn… em nhẫn tâm thật đấy… Bảo không quản là bỏ mặc tôi luôn…” “Tôi đối xử với em còn chưa đủ tốt hay sao hả?” “Trời lạnh thì sợ em bị cóng, trời nóng thì sợ em bị bí bách khó chịu…” “Lúc em đổ bệnh, em sợ hãi không có cảm giác an toàn, một tay tôi ôm em dỗ dành suốt cả đêm. Tay chân tê rần đóng băng ra cũng không dám buông, chỉ hận không thể gánh bệnh thay cho em…” “Bất cứ cái thứ gì trên đời này em chỉ cần liếc nhìn thêm một cái, tôi đã lật đật chạy đi mua về dâng tận mặt, chỉ sợ chậm một giây là em hết hứng thú…” “Em thuận miệng nói một câu muốn có váy công chúa, tôi như thằng ngu cặm cụi nghiêm túc kén chọn từng cái một, tích cóp tiền tiêu vặt mấy năm trời mới gom đầy được một căn phòng cho em. Kết quả… em thèm nhìn một cái cũng không…” “Giờ đủ lông đủ cánh rồi thì không cần tôi nữa chứ gì? Muốn cuốn gói chạy theo thằng đàn ông khác chứ gì?” “Đừng tưởng tôi say mà tôi không biết nhá! Em đang tính cùng thằng ranh đó bỏ trốn chứ gì? Định dắt tay nhau rời khỏi Giang Thành để lên Đại học B đúng không?” “Cái đồ không có lương tâm… Ủa, bịt miệng tôi làm gì? Em dám làm mà còn sợ tôi nói à? Tôi cứ nói đấy! Trì Noãn bỏ rơi Lục Dã…”

Hay
Hay