🔥 HOT FULL Trọng Sinh Gặp Lại Chồng Cũ Tuổi 20

Truyện Trọng Sinh Gặp Lại Chồng Cũ Tuổi 20 – Ngôn tình thanh xuân vườn trường, ngọt ngào, hài hước

Chương 7: “… anh cũng trọng sinh về đây sao?!”

Nhìn biểu cảm vi diệu của bác tài xế qua gương chiếu hậu, tôi ngượng đến mức mém chút nữa là dùng ngón chân đào luôn một cái hố dưới sàn xe để chui xuống.

Làm như tôi thật sự là loại con gái lăng nhăng, phụ tình bạc nghĩa không bằng ấy!

Trầy da tróc vảy mãi mới lôi được cái thây ma men kia về đến Lục gia, vừa đưa vào phòng ngủ, anh ta lại tiếp tục giở thói ăn vạ. Anh ta leo tót lên thành ban công ngồi vắt vẻo, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi trân trân: “Em mà dám dắt tay thằng ranh đó bỏ trốn, tôi nhảy từ đây xuống cho em xem! Tôi không sống nữa!”

Tôi bất lực day day thái dương, hít một hơi thật sâu để kiềm chế cơn lôi đình: “Lục Dã, anh bớt diễn trò điên khùng lại được không? Nếu không muốn ngày mai biến thành trò cười cho thiên hạ thì tốt nhất là leo xuống đây ngay lập tức!” “Em bảo tôi điên? Bảo tôi là trò cười? Tôi vốn đã là trò cười lớn nhất thiên hạ từ lâu rồi!” “Mấy năm nay tôi ăn không ngon ngủ không yên, đề phòng thằng ranh đó như đề phòng trộm, kết quả hai người vẫn liếc mắt đưa tình, phát cẩu lương sau lưng tôi. Có phải từ lâu em đã ngứa mắt nhìn tôi chướng tai gai mắt rồi đúng không? Tôi cản trở hai người yêu đương chứ gì?” “Được! Hôm nay tôi chết cho em xem, tác thành cho đôi uyên ương các người!” “Lục Dã, tỉnh táo lại đi ba! Đây là tầng hai, anh nhảy xuống cùng lắm là trật khớp chứ chết thế quái nào được!”

Tôi vừa nói vừa lao đến túm chặt lấy tay anh ta, tính kéo cái tên hâm dở này từ trên thành ban công xuống. Ai dè, anh ta cứng đầu hất phắt tay tôi ra, cả cơ thể theo đà ngã ngửa ra phía sau.

“Lục Dã!”

Tôi hoảng hồn đến mức tim bắn ra ngoài lồng ngực, nhoài người ra cứu theo phản xạ. Kết quả là bị trọng lượng của anh ta kéo tuột, cả hai đứa cùng nhau rơi tự do xuống dưới.

Trong khoảnh khắc chạm đất, một vòng tay rắn chắc bỗng ôm chặt lấy tôi, xoay người bao bọc tôi hoàn toàn vào lòng. Lục Dã dùng tấm lưng trần tiếp đất, phát ra một tiếng “hự” nặng nề. Khi ngón tay tôi chạm vào vệt máu tươi bắt đầu rỉ ra sau gáy anh ta, cả người tôi chết trân như rơi vào hầm băng: “Lục Dã! Anh đừng có mệnh hệ gì nhé!”

Cái trò hề “tuổi trẻ chưa trải sự đời” này chính thức khép lại bằng một suất nằm viện dài ngày cho Lục thiếu gia.

Sau khi tỉnh táo lại, có vẻ như ký ức về màn ăn vạ hoang đường đêm hôm trước đã dội về, anh chàng trông có vẻ vô cùng sượng sùng. Đến mức khi bị bố mẹ Lục chỉ tay vào mũi mắng cho vuốt mặt không kịp, anh ta cũng chỉ biết im lặng chịu trận, không dám ho he cãi lại nửa lời. Chỉ sau một đêm, trông anh ta như thể bỗng dưng trưởng thành lên hẳn vài tuổi.

Đợi phụ huynh ra về hết, tôi mới thở dài thườn thượt nhìn cái đầu quấn băng trắng xóa của anh chàng: “Ủa, sao kiếp trước tôi không phát hiện ra anh có máu nghệ sĩ hài, giỏi làm loạn như thế nhỉ? Nhảy lầu vui không thiếu gia?”

Đáp lại lời mỉa mai của tôi là động tác kéo chăn trùm kín mít từ đầu đến chân của Lục Dã. Cả cơ thể anh ta toát lên bốn chữ: Sống không còn gì luyến tiếc.

Tôi vừa buồn cười vừa thấy tội, liền đưa tay giật cái chăn của anh ta xuống: “Món quà sinh nhật anh chuẩn bị ở căn hộ cũ, tối qua tôi đi xem rồi. Tôi thích lắm.” “Lục Dã, cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm cho tôi nhé.”

Lục Dã ló cái mặt ra, bán tín bán nghi nhìn tôi: “Em thích thật á? Không chê nó sến sẩm, trẻ con à?” “Thích thật mà. Thích mê luôn ấy.”

Anh không chỉ thực hiện ước nguyện ngốc nghếch thuở nhỏ của tôi, mà còn bù đắp cả nguyện vọng năm tôi mười tám tuổi. Tôi từng tủi thân biết bao khi bố mẹ không thể chứng kiến giây phút mình trưởng thành, nhưng Lục Dã đã dùng một cách thức vô cùng đặc biệt để khiến tôi cảm nhận được rằng: Bố mẹ vẫn luôn ở đây, đồng hành cùng tôi trong mọi cột mốc của cuộc đời.

“Thế… thích hơn cả món quà dây chuyền vàng của cái thằng mọt sách kia tặng à?” – Lục Dã nhìn chằm chằm vào mắt tôi, gặng hỏi.

Đối diện với ánh mắt đào hoa thâm tình đến mức có thể làm tan chảy vạn vật của anh ta, tim tôi bỗng lệch đi một nhịp. Cái đôi mắt đáng ghét này, rõ ràng là chỉ nhìn thôi mà như đang nói hàng vạn lời yêu đương mật ngọt vậy.

Tôi ngượng ngùng dời tầm mắt đi nơi khác, khẽ gật đầu.

“Vậy… em còn tính đăng ký vào Đại học B nữa không?”

Câu hỏi này, có lẽ đáp án của tôi sẽ không phải là điều anh ta muốn nghe. Tôi bèn bày ra vẻ mặt trêu chọc, hỏi ngược lại: “Nếu tôi bảo tôi vẫn đăng ký Đại học B, thì anh tính xuất viện xong về nhảy lầu tiếp phát nữa à?”

Anh chàng hậm hực quay mặt sang một bên, dỗi không thèm để ý đến tôi nữa.

Cũng may là sau cái vố nhớ đời đó, lúc đặt bút điền nguyện vọng đại học, anh chàng không còn giở trò điên khùng gì nữa.

Thế nhưng, có đánh chết tôi cũng không thể ngờ được, vào ngày bưu điện gửi giấy báo trúng tuyển đến nhà, tôi lại nhận được những hai tờ chuyển phát nhanh của trường Đại học B. Nhìn cái tên “Lục Dã” chình ình trên tờ giấy báo thứ hai, tôi mới dám tin là anh shipper không giao nhầm nhà.

Tôi cầm phăng tờ giấy báo trúng tuyển phi thẳng vào phòng tìm Lục Dã: “Anh cũng nộp hồ sơ vào Đại học B à?” “Như em thấy đấy.” – Anh chàng nhún vai, trưng ra nụ cười vô cùng đắc ý. “Tại sao chứ? Chẳng phải kiếp trước anh sống chết gì cũng muốn vào Đại học A để theo đuổi nữ thần của anh sao?” “Thế em nghĩ là tại vì ai hả?”

Lục Dã vừa nói vừa từng bước áp sát về phía tôi. Tôi theo bản năng lùi lại vài bước, cho đến khi tấm lưng chạm dầm vào mặt tường lạnh ngắt, hoàn toàn không còn đường lui. Anh chàng một tay chống lên tường ngay cạnh tai tôi, hơi cúi người xuống. Hơi thở ấm áp pha lẫn mùi hương nam tính quen thuộc cứ thế phả thẳng vào mặt tôi.

“Trì Noãn, em thông minh như thế, thử nói xem tôi làm tất cả những chuyện này là vì ai?”

Mặt tôi bỗng chốc nóng bừng lên như lửa đốt, tôi cúi đầu định lách người bỏ chạy: “Tôi… tôi làm sao mà biết được.”

Anh ta nhanh như cắt dùng cánh tay còn lại chặn đứng đường lui của tôi, hoàn toàn khóa chặt tôi vào lòng mình: “Tôi thể hiện đến mức này rồi mà em vẫn giả ngu được à? Vì em mà tôi mất hết cả liêm sỉ, quậy phá đến mức suýt đăng xuất khỏi trái đất, em lại thật sự nghĩ bổn thiếu gia chỉ coi em là em gái thôi chắc?” “Chẳng lẽ không phải sao? Tôi vốn dĩ đâu có phải gu của anh.” “Trước đây tôi cũng từng ngu ngốc nghĩ rằng mẫu người lý tưởng của mình phải là ngực nở, eo thon, chân dài miên man. Không đúng tiêu chuẩn thì miễn bàn. Nhưng Trì Noãn à, tiêu chuẩn sinh ra là để dành cho những người mình không yêu mà thôi. Một khi tôi đã rung động vì em, sa lầy vào em, thì mọi tiêu chuẩn trên đời này đều biến thành mây khói hết.” “Trì Noãn, tôi thích em. Từ trước đến nay chỉ thích duy nhất một mình em thôi.”

Đầu óc tôi bỗng chốc trống rỗng, hoang mang tột độ. Ngoài sự kinh ngạc ra thì phần nhiều trong tôi là cảm giác không dám tin tưởng: “Lục Dã, anh bớt đem tôi ra làm trò tiêu khiển đi. Đừng có đùa kiểu đấy, nếu không thì đến cả tư cách làm người một nhà chúng ta cũng không giữ nổi đâu.” “Tôi không đùa! Tôi nghiêm túc…” “Nhưng tôi không thích anh, cũng không dám thích anh nữa!” “Là vì… những chuyện ở kiếp trước đúng không?”

Lục Dã bỗng nhiên thả xích cho một quả bom hạng nặng, nổ đoàng một cái ngay bên tai tôi.

Tôi trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn người đàn ông trước mặt: “Anh… anh cũng trọng sinh về đây sao?!”

Nhìn cái gật đầu xác nhận của anh ta, mọi uất ức, tủi hờn mà tôi kìm nén suốt hai kiếp người bỗng chốc vỡ òa, tuôn ra như mưa: “Nếu anh đã có đầy đủ ký ức của kiếp trước, sao anh còn mặt dày nói ra được hai chữ thích tôi hả? Cái gọi là thích tôi của anh, chính là ngày ngày ra ngoài ong bướm, cặp kè với hết cô này đến cô khác đúng không?!”

“Lục Dã, anh làm tôi thấy buồn nôn lắm anh biết không?!”

Tôi vừa khóc vừa đẩy anh ta ra để chạy trốn, nhưng Lục Dã đã nhanh hơn một bước, lao đến ôm chặt lấy tôi từ phía sau, giữ khư khư không cho tôi nhúc nhích. Bên tai tôi vang lên giọng nói nghẹn ngào, run rẩy của anh:

“Không có ai hết! Từ trước đến nay chưa từng có một người phụ nữ nào khác cả! Người tôi yêu từ đầu đến cuối, từ kiếp trước cho đến kiếp này chỉ có một mình em thôi! Tôi thề là tôi chưa từng chạm vào bất kỳ ai ngoài em, mấy cái cô nàng kia đều là do tôi thuê về diễn kịch đóng giả thôi!”

“Kiếp trước tôi là một thằng ngốc, không phân biệt nổi tình cảm của mình dành cho em là gì. Tôi cứ đinh ninh cái sự quan tâm, chăm sóc và tính chiếm hữu điên cuồng của mình đối với em chỉ đơn giản là vì tôi coi em là em gái. Nhưng sau này tôi mới nhận ra, tình cảm đó đã vượt quá giới hạn từ lâu rồi.”

“Thế nên khi ông già ép hai đứa kết hôn, em có biết trong lòng tôi đã vui sướng đến mức nào không? Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, tôi sớm nhận ra em đối xử với tôi vô cùng hờ hững. Em chẳng thèm ghen tuông khi nghe tin đồn nhảm của tôi, cũng chẳng thèm quan tâm tôi đi đâu, làm gì, có về nhà ngủ hay không. Chính vì thế mà tôi đâm ra tự ti, không dám chạm vào người em, tôi sợ sự đường đột của mình sẽ khiến em nảy sinh cảm giác chán ghét và bài xích…”

2 thoughts on “🔥 HOT FULL Trọng Sinh Gặp Lại Chồng Cũ Tuổi 20

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *