Chương 1:
Tua ngược thời gian về ba tiếng trước.
Đàm Tranh chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm như mọi khi.
Tôi liếc nhìn anh một cái, bĩu môi không vừa ý: “Chùm kín như nhộng thế làm gì? Lát nữa chẳng phải cũng cởi ra à?”
“Mà cũng đúng, có chỗ nào trên người anh mà tôi chưa từng thấy đâu.”
Đây là lần đầu tiên tôi đi ép buộc người khác nên chưa có kinh nghiệm cho lắm. Tôi chỉ nhớ trong mấy quyển tiểu thuyết hay miêu tả cảnh mấy vị tổng tài bá đạo cưỡng đoạt người ta như thế nào thôi.
Đàm Tranh mím chặt môi, mấy ngón tay bấu chặt lấy gấu áo, gương mặt hiện rõ vẻ tủi hờn. Dù trong lòng không muốn chút nào, anh vẫn đành phải nới lỏng dây thắt lưng áo tắm ra.
Ngay lập tức, mảng da thịt săn chắc lọt vào mắt tôi, phô ra những khối cơ bắp gợn sóng rất gọn gàng. Có lẽ do căng thẳng hoặc ngượng ngùng mà lồng ngực anh phập phồng theo từng nhịp thở, khiến từng múi cơ cũng khẽ chuyển động theo.
Tôi nhướng mày ra lệnh: “Lại gần đây chút xem nào.”
Đàm Tranh ngoảnh mặt đi nơi khác không chịu nhúc nhích, tai ửng lên một lớp hồng mỏng.
Tôi lập tức sa sầm mặt: “Sao thế, không cần tiền nữa à?”
Hoàn cảnh của Đàm Tranh y hệt như mấy nhân vật chính khốn khổ trong truyện: Nhà nghèo rớt mồng tơi, bố lại còn đổ bệnh. Ngoài giờ đi thực tập, anh phải chạy vặt đủ thứ việc làm thêm, kiếm được bao nhiêu tiền đều đem về lo cho gia đình hết. Gần đây, em trai anh lại gây chuyện ở trường, cần một khoản tiền lớn để giải quyết.
Cũng nhờ thế mà tôi mới thuận lợi ra tay, ép anh về tay mình nhanh đến vậy.
Nghe tôi dọa, Đàm Tranh buông thõng hai vai, lững thững bước về phía tôi.
Tôi ngồi bắt chéo chân trên giường, thong dong nhìn anh.
Đàm Tranh biết ý, cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi tôi.
Tôi mãn nguyện mỉm cười. Anh càng ngày càng biết điều rồi đấy, chẳng cần nhắc cũng tự biết cách làm tôi vui lòng.
Tôi giơ tay nắn nắn cơ bụng của anh: “Hình như săn chắc hơn rồi nhỉ, lén lút tập luyện sau lưng tôi đấy à?”
Cơ thể Đàm Tranh bỗng cứng đờ, nín thở.
Tôi nhướng mày, dời tầm mắt xuống phía dưới. Vừa định nhìn kỹ hơn thì một bàn tay đã chặn lại.
Đàm Tranh mím môi, hốc mắt đỏ hoe.
Tôi khẽ thở dài, giúp anh buộc lại dây áo tắm, dùng đúng giọng điệu dỗ dành của mấy tổng tài trong truyện: “Thôi được rồi, không làm khó anh nữa. Hôm nay hôn một lúc rồi thả anh về, chịu chưa?”
Tôi tự thấy mình chu đáo và tâm lý đến mức không ai bằng. Vậy mà Đàm Tranh lại ngẩn người ra, chẳng có phản ứng gì.
“Không chịu à?”
Tôi liếc anh một cái: “Từ lúc bắt đầu đến giờ, cùng lắm tôi cũng chỉ mới sờ sờ chút thôi chứ có làm gì quá đáng đâu.”
Nói xong, tôi túm chặt lấy thắt lưng của anh, kéo mạnh anh vào lòng mình: “Anh đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”
Đôi mắt Đàm Tranh càng đỏ hơn. Như thể đã chấp nhận số phận, anh đặt nhẹ hai tay lên vai tôi.
Nào ngờ giây tiếp theo, anh đột ngột đẩy ngã tôi xuống giường.
Cũng cá tính đấy chứ!
Tôi nhếch môi cười: “Anh… ưm…”
Lời chưa kịp thốt ra khỏi miệng đã bị bờ môi của anh chặn lại.
Đàm Tranh hôn rất nồng nhiệt và nhập tâm, hơi thở cứ thế dồn dập và nặng nề dần. Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh đến loạn nhịp.
Quyến rũ quá mất thôi! Mới hôn thôi mà đã thế này, nếu làm đến bước cuối cùng… Sợ bản thân không kiềm chế nổi, tôi chẳng dám nghĩ tiếp nữa, đành nhắm mắt đáp lại nụ hôn của anh.
Kỹ năng hôn của anh khá tốt, chỉ có điều cơ thể cứ cố tình né tránh, rõ ràng là đơ ra khi có sự tiếp xúc thân mật khác.
Tôi bỗng thấy cụt hứng. Chỉ được húp chút nước canh chứ chẳng được ăn miếng thịt nào, chán chết đi được!
Sau khi nụ hôn kết thúc, tôi bảo: “Anh chuyển đến đây ở cùng tôi đi.”
“Đừng lo, tôi không để anh chịu thiệt đâu, mỗi tháng sẽ đưa thêm cho anh năm mươi triệu.”
Tôi không phải kiểu người chung thủy, muốn gắn bó lâu dài. Đợi đến khi ăn sạch sành sanh rồi, e là chưa đầy một tháng tôi đã chán ngấy. Đến lúc đó cứ quăng cho anh ít tiền tiễn đi là xong.
Đàm Tranh gục đầu vào hõm vai tôi, phả ra từng luồng hơi nóng hổi. Giọng anh khàn đi vì dư âm của nụ hôn, mang theo sự phấn khích dễ khiến người khác hiểu lầm: “Được.”
Đàm Tranh về thu dọn đồ đạc, tôi ở nhà cũng không chịu ngồi yên.
Tôi lái xe lao thẳng đến siêu thị mua ít đồ dùng hằng ngày, nhưng mua xong vẫn chưa muốn về ngay. Tôi dừng chân trước một cửa hàng quần áo phong cách cực kỳ táo bạo.
Vừa bước vào cửa, tôi liền chỉ tay vào chiếc áo lưới ba lỗ ma-nơ-canh đang mặc: “Gói chiếc này cho tôi.”
Thanh toán xong, tôi mãn nguyện rời đi.
Trước đây lướt mạng xã hội, tôi trúng vài video của mấy anh chàng thể hình sáu múi hay mặc loại áo lưới này để nhảy mấy điệu quyến rũ. Tôi đã sớm muốn mua cho Đàm Tranh mặc thử rồi. Da anh trắng, đường nét cơ bắp lại đẹp, mặc lên chắc chắn sẽ ăn đứt mấy anh trai trên mạng.
Thế nhưng, dường như vẫn còn thiếu thiếu cái gì đó.
Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi lái xe qua mấy con phố. Đến khi bước xuống xe, trên tay tôi đã có thêm hai chiếc túi nữa: bên trong đựng một chiếc vòng cổ và một chiếc cài tóc hình tai chó nhỏ.
Nói thật, trong lòng tôi cũng có chút lo lắng. Tuy Đàm Tranh tuổi đời còn trẻ nhưng tính cách khá bảo thủ, e là chẳng chịu chơi mấy trò này đâu. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi chi thêm hẳn năm mươi triệu cơ mà! Kẻ bỏ tiền là ông chủ, việc gì phải nhìn sắc mặt người khác?
Mặc kệ anh có tự nguyện hay không, tối nay cứ bắt diện đủ cả bộ này lên!
Tính toán thời gian thì chắc Đàm Tranh cũng đang trên đường qua đây rồi. Với tính cách của anh, tám chín phần là muốn tiết kiệm tiền nên đi xe buýt cho xem.
Dù không tiện đường cho lắm, nhưng đằng nào cũng đang ở ngoài, hay là mình tiện đường sang đón anh một chuyến nhỉ?
Tôi cắn cắn môi, bấm số gọi cho Đàm Tranh.
Ngay giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại quen thuộc bỗng vang lên ngay bên tai tôi…




One thought on “FULL Truyện Bảo Bối Của Đàm Tranh”