FULL Truyện Daddy Đừng Quậy!

Truyện Daddy Đừng Quậy! – Ngôn tình, hài hước – Yokopod

Chương 1: Người Phụ Nữ Biến Mất

“Em có phải khúc gỗ đâu, em yêu anh mà…” “Em có thể trao cho anh tất cả, mọi thứ của em…”

Trong cơn say cuồng nhiệt, tiếng rên rỉ đầy đau đớn của cô gái khẽ bật ra, nhưng chưa kịp dứt câu đã bị nụ hôn chiếm hữu, bá đạo của người đàn ông nuốt chửng.

Giường chiếu một phen chao đảo, tiếng thở dốc lẫn tiếng hét thất thanh vang lên, rồi mọi thứ cứ thế chìm dần vào màn đêm tĩnh lặng…

Giang Nam Hi giật mình tỉnh giấc khi trời còn chưa kịp sáng. Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn neon đỏ lòm từ chiếc biển quảng cáo cứ chớp tắt liên hồi, hắt lên rèm cửa những vệt sáng nhìn đến là ma mị.

Cô ngơ ngác mở to mắt. Người đàn ông bên cạnh vẫn đang ngủ say như chết, một cánh tay rắn chắc, ngồn ngộn cơ bắp của anh ta vẫn thản nhiên đè nặng lên ngực cô.

Đầu óc Giang Nam Hi lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo. Và chính sự tỉnh táo này đã vả thẳng vào mặt cô một sự thật phũ phàng: Kẻ vừa cùng cô “lên giường” đêm qua tuyệt đối không phải gã bạn trai cũ Cao Vĩ Đình!

Hắn ta khỏe hơn Cao Vĩ Đình rất nhiều, lối chơi cũng hoang dã và bá đạo hơn hẳn. Chứ đâu có như Cao Vĩ Đình, lúc nào cũng nhẹ nhàng, dè dặt với cô…

Nghĩ đến đây, tim Nam Hi thắt lại một cái, khóe môi cô nhếch lên nụ cười tự giễu. Đêm qua cô điên cuồng như vậy, chắc cũng đủ để chứng minh cho gã đàn ông kia thấy cô không phải là khúc gỗ vô cảm hay kẻ đần độn trong chuyện giường chiếu rồi nhỉ?

Nhưng chứng minh thì giải quyết được gì chứ?

Cao Vĩ Đình đã đá cô rồi! Lý do cực kỳ thực tế: Vì cô quá ngây thơ không chịu “trao thân”, lại là đứa trẻ mồ côi mẹ, bố thì bỏ rơi, chẳng thể giúp ích gì cho tiền đồ của anh ta.

Thế là ngay ngày tốt nghiệp, anh ta sẵn sàng lật lọng, đá bay lời thề hẹn 5 năm để chạy đi cầu hôn cô bạn cùng khóa – cũng chính là đại tiểu thư Dạ Lan Thư của tập đoàn Dạ Thị khét tiếng An Thành.

Năm năm thanh xuân bên nhau như hình với bóng, hóa ra cuối cùng cô chỉ là một trò hề, thành đề tài bàn tán cho thiên hạ cười thối mũi!

Nước mắt tủi nhục cứ thế trào ra. Cô chỉ muốn có một mái ấm nhỏ, một gia đình do chính tay hai người vun đắp mà sao khó khăn đến vậy? Giờ thì tất cả tan thành mây khói rồi.

Giang Nam Hi hít một hơi thật sâu, gạt đi những giọt nước mắt vô dụng. Cô nhẹ nhàng gạt cánh tay gã đàn ông kia ra, lồm cồm bò xuống giường, mò mẫm vơ vội quần áo mặc vào rồi thu dọn sạch sẽ đồ đạc, quyết không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Từ đầu đến cuối, cô chẳng buồn liếc nhìn mặt gã đàn ông kia lấy một cái. Cô không biết hắn là ai, và cũng chẳng có nhu cầu muốn biết.

Đang định chuồn êm, cô chợt thấy có vật gì đó sáng lấp lánh dưới sàn nhà. Nam Hi cúi xuống nhặt lên, hóa ra là một chiếc đồng hồ đeo tay quý tộc. Nhìn quả đồng hồ sặc mùi tiền này, cô nghiến răng, dứt khoát nhét tọt vào túi xách của mình rồi quay người bước thẳng ra khỏi phòng. Đã mất “vàng” thì phải thu lại “bạc”, coi như phí đền bù tổn thất tinh thần!

Đứng giữa con phố rạng đông lạnh lẽo, mắt cô đã ráo hoảnh, không còn giọt nước mắt nào nữa. Cô rút điện thoại, bấm một dãy số đã khắc sâu vào tâm trí – người thân duy nhất còn sót lại của cô trên đời này.

Đầu dây bên kia bắt máy gần như ngay lập tức: “Hi Nhi à, có chuyện gì thế em?”

Giọng nói ấm áp, đầy lo lắng của anh trai lại một lần nữa làm sống mũi Nam Hi cay xè. Cô nghẹn ngào: “Anh ơi… em muốn rời khỏi Đường Thành.”

Khi mặt trời lên cao, Đường Thành lại bắt đầu một ngày mới nhộn nhịp như chưa từng có cuộc chia ly.

Dạ Bắc Kiêu tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ. Anh nhíu mày xoa huyệt thái dương rồi ngồi bật dậy.

Ký ức đêm qua bắt đầu tua chậm trong đầu: Anh bị kẻ xấu gài bẫy hạ thuốc, đang lúc phát hỏa thì một cô nàng say xỉn từ đâu tông cửa xông vào. Ban đầu anh định thẳng tay ném cô ta ra ngoài cửa sổ, ai dè cô nàng này lại mặt dày khóa chặt lấy eo anh, rồi dùng cái miệng nhỏ vụng về, thơm lấy thơm để lên đôi môi lạnh lùng của anh…

Thế là, bùng cháy! Vị tổng tài lý trí ngút trời chính thức mất kiểm soát.

Dạ Bắc Kiêu giật mình mở choàng mắt, quay sang bên cạnh: Trống trơn!

Anh vội vàng vén chăn bước xuống giường. Nhìn thấy vệt “lạc hồng” đỏ thắm đã khô trên tấm ga trải giường trắng muốt, anh sững sờ mất vài giây. Ngay sau đó, anh sải bước dài lao vào phòng tắm đẩy cửa ra, bên trong cũng chẳng có một bóng người.

Chân mày Dạ Bắc Kiêu nhíu chặt thành một đường thẳng. Anh cúi xuống nhặt đống quần áo bừa bãi dưới đất lên, lục lọi một hồi liền phát hiện ra chiếc đồng hồ tri kỷ của mình đã “mọc cánh mà bay”.

Đôi mắt anh nheo lại đầy nguy hiểm. Cô ả đêm qua rốt cuộc là ai? Bản lĩnh gớm nhỉ, dám chơi chiêu “tình một đêm” để ăn trộm đồ của anh à?

“Bắt ngay con mụ đêm qua lẻn vào phòng tôi lại đây!” — Dạ Bắc Kiêu điên tiết gọi điện cho đàn em.

Giọng quát của anh suýt nữa làm đầu dây bên kia rớt cả điện thoại: “Dạ… Dạ thiếu! Đêm qua làm gì có ai vào phòng ngài đâu ạ? Con bé mà bọn tiểu nhân kia định cài vào đã bị chúng em tóm gọn từ vòng gửi xe rồi mà!”

Hử? Không phải người của bọn chúng sắp xếp?

Cơn giận trong lòng Dạ Bắc Kiêu vơi đi một chút, nhưng ngay sau đó máu nóng lại dồn lên não: “Mấy người làm ăn kiểu gì đấy? Một người sống sờ sờ bằng xương bằng thịt mò vào phòng tôi, rồi lại hiên ngang rời đi mà các người mù hết hay sao không biết? Tôi cho các người đúng một tiếng, không lôi được cô ta đến đây thì tự vác xác đến chịu tội!”

Tên đàn em run như cầy sấy, lí nhí hỏi: “Nhưng… Dạ thiếu ơi, cô ta tên gì, mặt mũi tròn méo ra sao ạ?”

Dạ Bắc Kiêu cứng họng: “…”

Làm sao anh biết cô ta tên gì, mặt mũi ra sao! Anh chỉ nhớ là mùi hương trên người cô ấy thơm một cách kỳ lạ, khiến anh nghiện đến mức muốn hết lần này đến lần khác mà thôi!

Nghĩ đến đây, gương mặt vốn lạnh như tiền của Dạ tổng bỗng thoáng qua một vệt đỏ hồng sượng sùng.

Để che giấu sự xấu hổ, anh gầm lên qua điện thoại: “Cô ta lấy trộm đồng hồ của tôi!”

Thế là ngày hôm đó, cả Đường Thành được một phen rúng động. Nghe đồn có một vị máu mặt giới thượng lưu đang lùng sục khắp hang cùng ngõ hẻm để bắt một “nữ tặc” gu mặn – dám cả gan cuỗm mất chiếc đồng hồ bảo bối của ngài ấy.

Khốn nỗi, tìm kiếm ròng rã mấy ngày trời, vị đại gia này vẫn chẳng có tí manh mối nào, đến cái tên hay dung nhan của nữ tặc cũng là một ẩn số.

Quá bất lực, vị tổng tài đành chơi lớn: Đăng ảnh chiếc đồng hồ lên tất cả các phương tiện truyền thông, treo giải thưởng nóng. Chỉ cần ai tìm thấy chiếc đồng hồ, anh sẵn sàng chi hẳn 10 triệu tệ (khoảng hơn 30 tỷ VNĐ) làm tiền tạ lễ. Chiếc đồng hồ dù đắt thật đấy, nhưng giá trị thực tế còn lâu mới tới cái giá 10 triệu tệ kia.

Sức mạnh của đồng tiền khiến hội chị em rần rần. Hàng tá cô gái đua nhau ôm đồng hồ đến nhận vơ là “nữ tặc” để mong được Dạ thiếu để mắt tới, nhưng tất cả đều là hàng pha-ke và kết cục là bị bảo vệ ném thẳng ra ngoài.

Sau vài lần thanh lọc, tiền thưởng thì vẫn treo lơ lửng đấy, nhưng chẳng còn ai gan to bằng trời dám đến trước mặt Dạ Bắc Kiêu làm trò mèo nữa. vụ án “Nữ tặc trộm đồng hồ” chính thức trở thành kỳ án bí ẩn bậc nhất Đường Thành.

Sáu năm sau, tại Sân bay Quốc tế An Thành.

Một người phụ nữ xinh đẹp với phong thái tự tin, sang chảnh bước ra khỏi cửa an ninh. Cô diện một chiếc áo phông trắng giản dị kết hợp với quần yếm denim năng động. Gương mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo được che bớt bởi chiếc kính râm bản to, giấu đi đôi mắt trong veo như nước hồ thu.

Cô một tay đẩy hai chiếc vali cỡ lớn. Trên chiếc vali phía trước, một cậu nhóc tầm năm, sáu tuổi đang chễm chệ ngồi bên trên. Cậu bé mặc bộ đồ y chang mẹ, khuôn mặt lanh lợi, trắng trẻo như một cục bột nhỏ bằng ngọc, nhìn đáng yêu đến mức ai đi qua cũng muốn nựng một cái.

Nhóc tì này cũng đeo một chiếc kính râm mini, nhưng cậu chàng lại thích đẩy kính lên đỉnh đầu, để lộ đôi mắt to tròn, đen láy đang đảo liên hồi như radar dò tìm mục tiêu.

Cậu nhóc ngửa khuôn mặt non nớt lên, dùng chất giọng sữa hỏi: “Mẹ ơi, đây là nơi mẹ bảo có cậu đợi chúng ta đúng không ạ?”

Giang Nam Hi khẽ gật đầu. Cô ngước nhìn bầu trời xanh ngắt của An Thành, lòng bỗng dâng lên một cảm giác nặng nề khó tả.

An Thành ơi An Thành, sau hơn sáu năm lưu lạc xứ người, cuối cùng tôi cũng dẫn theo “vốn liếng” trở về rồi đây!

2 thoughts on “FULL Truyện Daddy Đừng Quậy!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *