Chương 5:
11.
Ngày Tống Thi Vũ tìm đến… cô ta mặc một chiếc váy lụa màu champagne, khí chất cao quý tựa như một con thiên nga trắng.
So với tôi… cô ta mới đúng nghĩa là chủ nhân của căn nhà này. Ánh mắt cô ta lướt qua người tôi, ngập tràn vẻ khinh miệt.
Đêm qua, căn phòng này vẫn còn vương lại những dấu vết hỗn loạn. Ai nhìn vào cũng biết vừa mới xảy ra chuyện gì.
Cô ta lùi lại một bước, khẽ cau mày: “Đúng là có nét giống… khó trách.”
Một câu “khó trách” ấy còn đau đớn hơn bất kỳ lời sỉ nhục nào. Cô ta dùng mũi giày cao gót gạt nhẹ chiếc vòng cổ của tôi rơi dưới đất.
“Đồ chơi thì mãi chỉ là đồ chơi. Bẩn thỉu.”
Mỗi một câu nói của cô ta như một lưỡi dao cứa thẳng vào tim tôi.
Nhưng cô ta không nói sai.
Thứ ánh trăng sáng treo cao không thể chạm tới kia, chỉ có người như cô ta… mới có quyền tùy tiện chà đạp.
Tôi cố nén cay đắng, giữ vẹn nụ cười trên môi:
“Cô Tống khách khí quá.”
“Tôi cũng hưởng thụ đủ rồi, chẳng thiệt đi đâu cả.”
“Anh ấy lớn tuổi thế rồi mà vẫn sung sức ghê. Mấy trò này đêm nào anh ấy cũng bắt tôi chơi cùng… nói thật tôi cũng chán ngấy rồi.”
“Nếu cô Tống thích chơi lại đồ cũ người khác đã xài qua… thì cứ tự nhiên lấy đi nhé.”
Sắc mặt Tống Thi Vũ lập tức biến đổi tái nhạt.
Ngay trong ngày hôm đó, tôi thu dọn đồ đạc rời khỏi căn biệt thự. Rời khỏi thành phố này, không ngoái đầu nhìn lại.
12.
Lúc Bùi Yến Trì trở về nhà, đó là lần đầu tiên anh gặp lại người “vợ danh nghĩa” của mình.
Tống Thi Vũ quen thuộc bước tới, mỉm cười dịu dàng: “Yến Trì, em về rồi đây.”
Anh nghiêng người tránh né cái ôm của cô ta. Ánh mắt anh lướt qua cô ta, nhíu mày đảo quanh phòng như muốn tìm kiếm bóng dáng ai đó.
“Lâm Vãn đâu rồi?”
Nụ cười trên môi Tống Thi Vũ lập tức cứng đờ:
“Anh hỏi con bảo mẫu đó làm gì? Nó về quê rồi.”
“Em đã về rồi, anh còn giữ loại người đó ở lại làm gì nữa?”
Sắc mặt Bùi Yến Trì dần dần chìm xuống. Anh không thèm đáp lời, tự tay lục tung cả căn biệt thự lên.
Tủ quần áo trống rỗng.
Sách vở đã mang đi hết.
Gối ôm, tách uống nước… tất cả những đồ dùng cá nhân đều biến mất không dấu vết.
Căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ đến mức… không còn sót lại dù chỉ là một hơi thở nhỏ nhất của Lâm Vãn.
Giống như thể… cô chưa từng tồn tại ở nơi này.
Nơi lồng ngực anh bỗng dưng trống hẫng một mảng lớn. Một cảm giác bất an và hoảng loạn mãnh liệt dâng lên cuồn cuộn.
Giọng anh khàn đi: “Cô ấy đi từ khi nào?”
Chẳng một ai trong nhà dám lên tiếng trả lời.
Bỏ ngoài tai mọi lời ngăn cản của Tống Thi Vũ, anh bước tới mở thẳng camera ninh ở cổng ra xem.
Trên màn hình… Lục Vũ mặc một bộ vest chỉn chu bước xuống xe. Anh ấy ân cần nhận lấy hành lý từ tay Lâm Vãn đặt vào cốp, sau đó còn chu đáo cúi người mở cửa xe cho cô.
“Rầm!”
Bùi Yến Trì đấm mạnh một cú xuống mặt bàn, cất giọng lạnh ghê người:
“Đồ trơ trẽn!”
Con hồ ly chết tiệt kia, dám ngang nhiên cướp mất người vợ đã đăng ký kết hôn của anh sao?!
Tống Thi Vũ lại tưởng anh đang mắng Lâm Vãn, liền lập tức hùa theo đổ thêm dầu vào lửa:
“Chẳng phải sao anh? Vừa đi khỏi đây đã vội vã dụ dỗ người đàn ông khác rồi, đúng là không biết xấu hổ mà.”
Bùi Yến Trì lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, cất giọng vô cùng đanh thép:
“Mắt cô bị mù à?”
“Rõ ràng là thằng đàn ông đó cố tình quyến rũ cô ấy!”
“Cô ấy đơn thuần như thế, nhất định là bị nó lừa gạt rồi.”
Tống Thi Vũ sững sờ, sắc mặt khó coi vô cùng:
“Bùi Yến Trì, em mới là vợ anh cơ mà!”
Anh đánh giá cô ta một lượt từ trên xuống dưới, ánh mắt vẫn giữ vẻ thanh cao, nhưng lời nói ra lại cực kỳ “độc miệng”:
“Vậy cô có biết kích thước của tôi là bao nhiêu không?”
Tống Thi Vũ nghẹn lời, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Bùi Yến Trì nhếch môi đắc ý: “Cô làm sao mà biết được.”
Tống Thi Vũ không nhịn nổi nữa, nhếch miệng đáp trả: “Anh có biết trước khi đi cô ta đã nói gì về anh không?”
Cô ta nghĩ những lời này sẽ làm anh tỉnh ngộ. Quả nhiên, Bùi Yến Trì siết chặt nắm tay, khàn giọng hỏi:
“Cô ấy nói gì?”
Tống Thi Vũ hất cằm: “Cô ta bảo anh chỉ là đồ cũ người khác chơi chán rồi quăng đi, cô ta cũng chơi chán rồi nên mới nhường lại cho em đấy!”
Ánh mắt Bùi Yến Trì hơi dao động, nhưng anh lại thản nhiên phản bác:
“Vậy nghĩa là cô ấy không chơi người khác, mà chỉ chơi một mình tôi?”
“Chẳng lẽ không phải vì trong lòng cô ấy có tôi sao?”
Tống Thi Vũ tức đến mức suýt thì ngất xỉu ngay tại chỗ.
Chuỗi vòng trân châu đeo trên tay cô ta bị siết mạnh đến mức kêu “rắc” một tiếng rồi đứt tung xòe ra đất.
…
Để ngăn Bùi Yến Trì đi tìm Lâm Vãn, cả gia tộc họ Bùi kéo nhau đến khuyên can anh.
Anh giữ nét mặt lạnh đến rợn người, thẳng tay đuổi cả Tống Thi Vũ lẫn người nhà họ Bùi ra khỏi biệt thự.
Anh mơ hồ nhận ra có điều gì đó không đúng, nhưng rốt cuộc vẫn chưa thể nhớ lại được.
Cho đến đêm khuya, như thể có ma xui quỷ khiến, anh tự tay mở chiếc két sắt cá nhân ra.
Bên trong là một tập tài liệu rất dày ghi lại các hợp đồng chuyển nhượng tài sản:
Bất động sản.
Cổ phần tập đoàn.
Các quỹ đầu tư.
Người thụ hưởng… Tất cả đều chỉ ghi duy nhất một cái tên: Lâm Vãn.
Hơi thở anh khựng lại, trái tim đập liên hồi dữ dội.
Tại sao anh lại có thể giao gần như toàn bộ tài sản tích lũy cả đời mình cho một cô người làm bảo mẫu chứ?
Trừ khi… cô căn bản chưa từng là bảo mẫu.
Mà cô chính là…
Anh phát điên lên lục tung khắp căn nhà. Cuối cùng, anh tìm thấy một chiếc máy tính bảng cũ phủ đầy bụi nằm sâu trong ngăn kéo dưới cùng.
Bên trong có một album ảnh gia đình được chia sẻ… mà anh từng mở xem rất nhiều lần.
Hình ảnh hai bàn tay đeo nhẫn cưới đan chặt vào nhau.
Bản sao giấy đăng ký kết hôn mang tên hai người.
Và cả… những bức ảnh vô cùng mật thiết không thể cho ai khác nhìn thấy.
Từng tấm, từng tấm ảnh lướt qua trước mắt anh.
Mọi ký ức bị phong kín bấy lâu nay bỗng chốc vỡ đê, trào dâng mãnh liệt mãnh liệt lấp đầy tâm trí anh.
Cô làm nũng với anh.
Cô giận dỗi mắng anh là đồ điên.
Cô đỏ bừng mắt dùng thân thể quyến rũ anh.
Và cả những lời anh từng thì thầm bên tai cô:
“Lâm Vãn, cả đời này em chỉ có thể thuộc về một mình tôi.”
Giống như một tia sét đánh ngang tai.
Bùi Yến Trì ôm chặt lấy đầu, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Thế rồi, khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo đến cực điểm.
Lần này… anh không cần phải che giấu ham muốn chiếm hữu điên cuồng của mình nữa rồi.
13.
Tôi thuê một căn phòng trọ nhỏ ở một thành phố phía Nam.
Mỗi ngày tôi chỉ ru rú ở trong nhà, không dám mở tivi xem tin tức, cũng chẳng dám lướt mạng xã hội. Tôi sợ vô tình nhìn thấy tin tức Bùi Yến Trì và Tống Thi Vũ chuẩn bị kết hôn.
Thế nên một lần nữa… tôi lại chọn cách trốn chạy.
Lục Dữ rất chu đáo chăm sóc tôi. Anh ấy thậm chí còn thuê tạm một căn phòng ngay bên cạnh để tiện làm việc từ xa.
Năm đó, khi tôi bị Bùi Yến Trì giam lỏng… Tôi chỉ kịp chuyển trả số tiền năm triệu cho anh ấy rồi vội vã nói lời chia tay. Còn những lời giải thích khác… Đến khi chính mắt anh ấy nhìn thấy tôi bước lên chiếc xe xa xỉ của Bùi Yến Trì… thì cũng chẳng còn cần thiết nữa.
Khoảng thời gian đó, trên diễn đàn trường đại học, người ta mắng chửi tôi rất tàn nhẫn. Chính Lục Dữ là người đã đứng ra chủ động đăng bài minh oan, lấy lại danh dự cho tôi.
Sau khi tốt nghiệp, anh ấy đã dùng hết mọi mối quan hệ cá nhân để giúp tôi có cơ hội vào làm việc tại một ngân hàng đầu tư lớn.
Coi như đó là cách anh ấy đáp lại ân tình năm xưa.
Sau khi kết hôn với Bùi Yến Trì, chúng tôi không còn giữ liên lạc với nhau nữa.
Cho đến tận bây giờ.



