Chương 6:
Chuông cửa vang lên.
Tôi cứ tưởng là Lục Dữ.
Vừa mở cửa ra, một bàn tay lớn đã chống mạnh vào khung cửa, dùng lực đẩy dứt khoát bước vào.
Là Bùi Yến Trì.
Anh gầy đi thấy rõ, đường góc hàm càng hiện rõ nét, dưới đáy mắt đọng lại sự mệt mỏi rã rời.
Vừa đóng sầm cửa lại, anh đã lập tức ép tôi sát vào cánh cửa, cất giọng khàn khàn như thể van xin:
“Vợ ơi… sao em lại bỏ đi?”
“Anh có chỗ nào làm em không hài lòng, anh sửa mà.”
Tôi mở to mắt, ngẩn người ra nhìn anh.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa lại vang lên lần nữa.
Tôi vừa định quay người đi mở cửa thì đã bị anh giữ chặt lấy, dứt khoát bịt chặt môi tôi bằng một nụ hôn dồn dập.
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý:
“Chắc em cũng không muốn chồng em ở ngoài kia biết chuyện đâu nhỉ?”
Da đầu tôi tê dại, hoàn toàn không biết phải làm sao.
Mà anh thì lại càng tranh thủ hôn sâu hơn nữa.
Cánh cửa phía sau khẽ rung lên. Ở bên ngoài, Lục Dữ cuối cùng cũng nhận ra điểm bất thường:
“Lâm Vãn?”
“Em có ở trong đó không?” Anh ấy gõ cửa.
Có lẽ vì lo lắng nên anh ấy định đạp cửa xông vào.
Bùi Yến Trì đột ngột đấm mạnh một cú vào cánh cửa…
“RẦM!”
Giọng nói lạnh buốt của anh xuyên qua cánh cửa gỗ:
“Lục Dữ, bớt dòm ngó vợ tôi lại!”
“Còn dám nhìn cô ấy nữa, tôi móc mắt anh ra đấy!”
Ngoài cửa im lặng mất hai giây, nhưng Lục Dữ vẫn nhất quyết không chịu rời đi:
“Lâm Vãn, em vẫn ổn chứ?”
“Có cần anh gọi cảnh sát không?”
Chuyện này… quả thực quá mất mặt.
Tôi vội vã cất tiếng: “Em không sao đâu Lục Dữ.”
“Anh về trước đi ạ.”
Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài xa dần… Bùi Yến Trì mới chịu buông tôi ra.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng…
“Chát!”
Một cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt anh.
Không gian rơi vào lặng ngắt, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay của tôi cuối cùng cũng trào ra.
“Bùi Yến Trì!”
“Trêu đùa tôi vui lắm sao?”
Anh đứng chết lặng tại chỗ, chẳng buồn bận tâm đến dấu tay hằn đỏ trên mặt, cuống cuồng giơ tay lau nước mắt cho tôi:
“Sao lại khóc rồi? Ai bắt nạt em?”
“Vãn Vãn…”
Tôi ngước nhìn anh, giọng run rẩy:
“Anh.”
“Từ đầu đến cuối… người bắt nạt tôi đều là anh.”
“Tại sao anh còn tìm đến đây làm gì?”
“Chẳng phải anh đã có Tống Thi Vũ rồi sao?”
“Tại sao anh vẫn không chịu buông tha cho tôi chứ?”
Sắc mặt Bùi Yến Trì dần dần tái bệch, nhưng anh vẫn ôm chặt lấy tôi vào lòng, giống như đang siết chặt một bảo vật tưởng đã mất đi nay lại tìm thấy được.
“Anh không buông.”
“Cả đời này anh cũng tuyệt đối không buông tay em.”
Yết hầu anh khẽ lăn lộn, giọng nói khàn đặc:
“Anh biết em hận anh vì anh đã ép buộc em. Anh không nên đối xử với em như vậy, tất cả là do anh sai.”
“Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc em sẽ kết hôn với người khác, cất tiếng gọi người khác là chồng… anh lại không thể nào kiểm soát nổi bản thân mình nữa.”
“Đêm em gật đầu đồng ý lời cầu hôn của anh, anh đã vui mừng đến thế nào em có biết không? Anh cứ tưởng… ít nhất trong lòng em cũng có một chút thích anh.”
“Vậy mà khi anh xảy ra chuyện, việc đầu tiên em nghĩ đến lại là bỏ rơi anh sao?”
Đuôi mắt anh đỏ ngầu, giọng nói cũng bắt đầu run lên:
“Lâm Vãn, rốt cuộc anh phải làm thế nào… em mới chịu quay lại nhìn anh một lần đây?”
Tôi cười khổ, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí.
Tôi tự tay bóc tách từng lớp vết thương mà mình đã giấu kín suốt ba năm qua:
“Bởi vì Tống Thi Vũ đã trở về rồi. Ngày anh gặp tai nạn… chẳng phải là anh đang trên đường đi đón cô ta sao?”
“Còn tôi, tôi không muốn tiếp tục làm thế thân cho cô ta thêm một giây phút nào nữa.”
Bùi Yến Trì sững người ra trong thoáng chốc:
“Tống Thi Vũ? Thế thân? Ai nói với em rằng em giống cô ta chứ?”
Tôi lần lượt kể lại tất cả những gì đã xảy ra trong suốt những năm qua, từng câu từng chữ một.
Tấm lưng anh khẽ khom xuống, ôm lấy tôi thật chặt. Ánh mắt anh đong đầy nước mắt, trông giống như một con chó lớn bị giông bão làm ướt sũng — vừa hối hận, vừa bất lực, lại vừa đau lòng tột cùng.
Giọng anh khàn nghẹn:
“Xin lỗi em… hóa ra anh đã để em phải chịu nhiều tổn thương đến vậy.”
“Anh không hề biết họ đã làm những chuyện đó sau lưng anh. Là do anh không xử lý tốt mối quan hệ trong gia đình họ Bùi.”
“Anh và Tống Thi Vũ hoàn toàn không có gì cả. Hôm đó anh không phải đi đón cô ta, mà là đi công tác, anh đã nói trước với em rồi mà? Chi nhánh công ty ở Mỹ, nhưng nó hoàn toàn không cùng một bang với cô ta. Ngay cả sau khi mất trí nhớ, lúc nhìn thấy ảnh cô ta anh cũng chẳng hề có chút cảm xúc nào… trong đầu anh chỉ toàn nghĩ đến việc làm tình nhân của em thôi.”
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi vô cùng nghiêm túc, từng từ từng chữ rõ ràng:
“Lâm Vãn, em chưa từng là thế thân của bất kỳ ai cả.”
“Bất kỳ ai làm em tủi thân, chịu uất ức, em đều phải nói ngay với anh. Anh sẽ đi đòi lại từng chút một cho em.”
“Dù là nhà họ Bùi hay nhà họ Tống, không một ai được phép khiến em phải chịu tổn thương thêm bất kỳ lần nào nữa.”
Tảng đá lớn đè nặng trong lòng tôi suốt bao nhiêu năm qua, cuối cùng cũng nứt ra một khe hở.
Tôi vùi mặt vào lồng ngực anh, khóc nức nở đến mức gần như không thở nổi.
“Bùi Yến Trì… họ đều hùa nhau bắt nạt em.”
“Mẹ anh nói em là thế thân, sau khi anh mất trí nhớ liền dẫn người khác vào nhà để đuổi em đi. Tống Thi Vũ nói em chỉ là đồ chơi của anh, còn hắt nước vào người em, nhặt đồ đuổi em ra ngoài…”
“Nhưng em không dám phản kháng… bởi vì đó là mẹ anh, đó là gia đình của anh.”
“Chưa từng có thứ gì… thực sự thuộc về riêng em cả.”
Hốc mắt anh lập tức đỏ bừng lên.
Anh vừa đau lòng lau nước mắt cho tôi, vừa nghiến răng giận dữ:
“Cho nên lúc anh theo đuổi em, em mới hết lần này đến lần khác từ chối anh sao?”
“Nhà họ Bùi đã cản trở anh quá lâu rồi. Anh sẽ không để họ yên ổn đâu, Tống Thi Vũ cũng đừng mong quay trở về nước nữa!”
“Lâm Vãn, tất cả những gì anh có… đều là của em.”
Nói đến đây, anh khựng lại một chút, rồi cẩn trọng khẽ hỏi:
“Lúc anh cầu hôn em, rõ ràng em có hiểu lầm… nhưng em vẫn đồng ý.”
“Mớ giấy tờ trong két sắt đó… em hoàn toàn có thể dùng nó để đe dọa anh, đe dọa cả nhà họ Bùi, thế nhưng em lại không làm.”
“Lâm Vãn… em cũng thích anh, có đúng không?”
Những cảm xúc sâu kín nhất giấu tận đáy lòng, từng lớp từng lớp bị anh nhẹ nhàng bóc mở.
Tôi cắn môi, vùi chặt mặt vào ngực anh, nhất quyết không muốn để anh nhìn thấy biểu cảm trên mặt mình lúc này.
Tôi tự ti, tôi hay trốn tránh, tôi nhút nhát. Tôi chưa từng dám tin một tình yêu hoàn hảo đến thế lại có thể tìm đến với một đứa con gái như mình.
Chính vì thế tôi mới yếu đuối, mới đa nghi, luôn tự dặn lòng phải giữ bản thân thật tỉnh táo.
Không dám để mình chìm đắm quá sâu. Thế nhưng cuối cùng… tôi vẫn thua một cách thảm hại.
Tôi chỉ biết hết lần này đến lần khác nói những lời trái với lòng mình, cố đẩy anh ra thật xa.
Thế mà Bùi Yến Trì lại vui mừng đến mức phát điên, anh bế bổng tôi lên quay một vòng.
Trán anh chạm nhẹ vào trán tôi, chóp mũi khẽ cọ vào nhau. Giống như một kẻ vừa tìm lại được món bảo vật vô giá tưởng chừng đã đánh mất cả đời.
“Vậy là… em đồng ý rồi, phải không?”
Tôi ngơ ngác ngước lên nhìn anh.
Gió nhẹ thoảng qua, giống như có một tia nắng ấm áp chiếu rọi vào góc tối, từng chút một lấp đầy trái tim vốn đã chằng chịt vết thương của tôi.
Anh đã hết lần này đến lần khác kiên định bước về phía tôi.
Cho đến khi tôi cuối cùng cũng đủ dũng khí để tin rằng…
Hóa ra một người như mình… cũng hoàn toàn xứng đáng được yêu thương trọn vẹn.
(HẾT)



