Chương 2
4
Khi tôi mở mắt ra lần nữa.
Ánh nắng chói chang xuyên qua tấm rèm cửa cũ kỹ, chiếu thẳng vào phòng.
Tôi sững sờ nhìn bàn tay nhỏ bé của mình. Bên tai vang lên giọng nói quen thuộc nhưng đầy vẻ giả tạo của bà mẹ nuôi:
“Diệu Diệu à, mẹ cũng hết cách rồi. Gia cảnh nhà mình khó khăn quá, mà nhà họ Cố lại là danh gia vọng tộc. Con sang bên đó là để hưởng phúc, nhớ phải ngoan ngoãn nghe lời người ta nhé.”
Những lời vô tình này sao mà quen thuộc đến thế.
Tôi bừng tỉnh nhận ra: Tôi đã trùng sinh rồi. Tôi đã trở về mười năm trước, đúng vào cái ngày bị mẹ nuôi bán đứng cho nhà họ Cố.
Trong cơn thảng thốt, tôi bị bà ta nửa đẩy nửa kéo đưa vào căn biệt thự xa hoa nhưng lạnh lẽo như băng.
Quản gia với nét mặt không chút cảm xúc dẫn tôi bước vào bên trong.
“Nhiệm vụ của cô là ở bên cạnh chăm sóc thiếu gia.” Ông ta bình thản nói: “Thiếu gia… có chút đặc biệt. Cô hãy thuận theo ý cậu ấy, đừng làm cậu ấy tức giận.”
Phải rồi, kiếp trước cũng chính là như vậy.
Tôi chỉ là một “món đồ chơi” được mua về để giải khuây cho vị thiếu gia nhà họ Cố cô độc và kỳ quái.
Vị quản gia đẩy mở một cánh cửa phòng nặng nề.
“Thiếu gia ở bên trong.”
Nói xong, ông ta thẳng lưng quay đi, để mặc tôi đứng trơ trọi giữa khoảng không u tối.
Căn phòng rất rộng nhưng tối u ám, rèm cửa kéo kín mít không một kẽ hở. Mùi máu tanh nhàn nhạt thoảng qua trong không khí.
Tôi rùng mình một cái.
Nhờ chút ánh sáng yếu ớt hắt ra từ khe cửa, tôi nhìn thấy trong bóng tối nơi góc phòng có một bóng người đang co quắp.
Đó là Cố Nghiên thời thiếu niên.
Hắn mặc bộ đồ ngủ bằng lụa đen, càng làm nổi bật làn da trắng bệch đến mức gần như trong suốt. Hắn gục đầu xuống, mái tóc đen mềm mại rũ che khuất đôi mắt.
Trên tay hắn dường như đang cầm một vật gì đó sắc nhọn, cứ thế từng nhát, từng nhát rạch lên cánh tay mình. Động tác máy móc và tê dại.
Những giọt máu đỏ tươi ứa ra, chảy dài rồi nhỏ giọt xuống tấm thảm đắt tiền.
Thế nhưng, hắn dường như chẳng hề cảm thấy đau đớn.
Tôi sợ đến mức nghẹt thở, theo bản năng lùi lại một bước, chỉ muốn quay đầu bỏ chạy thật nhanh.
Thế nhưng, đôi chân tôi lại như bị đóng đinh tại chỗ.
Hình ảnh hắn ôm chặt thi thể tôi gào thét tuyệt vọng ở kiếp trước, hình ảnh hắn lặng lẽ tự sát đi theo tôi với nụ cười trên môi, và cả dáng vẻ yếu ớt, cô độc đang tự hành hạ bản thân lúc này… tất cả cứ đan xen vào nhau.
Sự mâu thuẫn kịch liệt giằng xé tâm trí tôi.
Thực ra, hắn chưa từng thực sự làm hại tôi. Thứ hắn trao cho tôi là một tình yêu vặn vẹo đến cực đoan, nhưng đó cũng là thứ tình cảm duy nhất mà hắn có.
Lúc này đây… trông hắn đau đớn quá.
Trái tim tôi bỗng mềm nhũn, dâng lên một nỗi xót xa âm ỉ.
Như ma xui quỷ khiến, tôi khẽ cất tiếng, giọng run rẩy:
“……Anh đang chảy máu kìa. Không đau sao?”
5
Bóng người nơi góc phòng bỗng khựng lại một cách kịch liệt.
Hắn chậm chạp đến cực điểm rồi ngẩng đầu lên.
Đó là một khuôn mặt cực kỳ tuấn tú nhưng lại chẳng có lấy một chút sức sống. Ánh mắt trống rỗng, không đọng lại bất kỳ cảm xúc nào.
Y hệt như kiếp trước.
Hắn cứ thế trừng trừng nhìn tôi. Tôi sợ đến mức da đầu tê dại.
Nhưng hắn chỉ nhìn thôi, hoàn toàn không có hành động nào khác.
Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng sự xót xa vô cớ lại chiếm ưu thế.
Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm tiến về phía hắn.
Tôi giơ tay giật lấy lưỡi dao trong tay hắn rồi ném sang một bên.
Ngay lúc tôi tưởng rằng hắn sẽ nổi điên hay làm điều gì đó đáng sợ hơn…
Thì hắn chỉ run rẩy đưa tay ra, nhẹ nhàng níu lấy một góc áo của tôi.
Tựa như đang bấu víu lấy một sợi cỏ cứu mạng.
Hắn vẫn không nói lời nào, đôi mắt trống rỗng nhìn tôi trân trối.
Nhìn cánh tay đầy vết máu cùng bộ dạng yếu ớt, lệ thuộc của hắn, ý nghĩ bỏ chạy trong tôi bỗng chốc tan biến.
Thôi vậy.
Tôi thở dài một tiếng.
Tôi thử tiến gần thêm một chút nữa. Ngồi xổm xuống, tôi rút khăn giấy ra, nhẹ nhàng ấn lên vết thương mới nhất trên tay hắn.
Hắn khẽ run lên một cái nhưng không hề né tránh, ngược lại còn siết chặt góc áo tôi hơn.
“Sau này… đừng tự làm tổn thương mình như thế nữa.” Tôi khẽ thì xầm.
Hắn cụp mi mắt xuống, hàng lông mi dài đổ bóng xuống khuôn mặt nhợt nhạt.
Sau một lúc lâu, tôi nghe thấy một giọng nói cực kỳ khàn đặc, trầm thấp vang lên:
“……Ừm.”
Chỉ một chữ duy nhất, nhưng lại khiến trong lòng tôi dâng lên một niềm kỳ vọng thầm kín.
Kiếp này hắn vẫn còn nhỏ, bệnh tình có lẽ chưa đến mức quá nặng.
Liệu tôi có thể thực sự thay đổi được vận mệnh của hắn hay không?
6
Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi qua.
Tôi trở thành một “quản gia nhỏ” của Cố Nghiên. Hay đúng hơn, trở thành một cái đuôi gắn liền với hắn.
Quản gia thấy vậy thì mừng rỡ, gần như đùn đẩy toàn bộ việc chăm sóc Cố Nghiên sang cho tôi. Nhưng như thế cũng tốt, đỡ cho người khác đến làm phiền hắn.
Cố Nghiên rất yên tĩnh, phần lớn thời gian chỉ thu mình trong góc, hoặc lặng lẽ đi theo sau tôi.
Nhưng vấn đề của hắn lại rất lớn.
Hắn không chịu ăn cơm đàng hoàng — trừ khi chính tay tôi đút.
Hắn không chịu ngủ yên giấc — trừ khi tôi ngồi canh bên giường.
Hắn thậm chí còn không chịu tắm rửa đàng hoàng…
……Giống như bây giờ vậy.
“Diệu Diệu?”
Trong phòng tắm truyền đến giọng nói nghẹn ngào của hắn, mang theo sự dò xét và bất an.
“Có em đây.”
Tôi tựa lưng vào cửa phòng tắm, đây đã là lần thứ n tôi trả lời hắn rồi.
Việc này gần như trở thành một quy trình cố định giữa hai chúng tôi.
Bên trong truyền đến tiếng khua nước, dường như hắn đã yên tâm hơn.
Tôi nhìn đồng hồ, chân mày nhíu lại. Hắn đã ở trong đó gần một tiếng đồng hồ rồi.
Nước chắc chắn đã lạnh ngắt rồi chứ?
Tôi vội vàng gõ cửa: “Cố Nghiên? Anh tắm xong chưa? Để ngâm nước lạnh là bệnh đấy!”
Bên trong vang lên tiếng sột soạt một hồi, ngay sau đó tay nắm cửa bỗng nhiên bị xoay mạnh.
Biết ngay mà!
Tôi lập tức nhanh tay lẹ mắt giữ chặt tay nắm cửa bên ngoài, dùng lưng tì chặt cánh cửa lại:
“Không được mở cửa ra trực tiếp, anh mặc quần áo vào đàng hoàng đã!”




2 thoughts on “FULL Truyện Vây Hãm Si Mê”