Chương 3: Hội thao
Quả drama gài bẫy vu oan cuối cùng cũng được giải quyết êm xuôi trong gang tấc. Tôi thở phào nhẹ nhõm, tự vỗ ngực cam đoan mạng nhỏ tạm thời bảo toàn.
Lúc ngồi chung xe với Tạ Quý Tuân để về nhà, không khí im ắng đến phát sợ. Tôi khẽ bứt bứt mép váy đồng phục, trong lòng đấu tranh tư tưởng dữ dội, cuối cùng mới dám lí nhí mở mồm:
“Tạ… Tạ Quý Tuân.”
Anh ta xoay đầu nhìn sang. Đôi mắt sâu hoắm như hai cái hố đen vũ trụ, nhìn vào là thấy lạnh hết cả sống lưng. Tôi nuốt nước bọt cái ực, run rẩy xòe bàn tay đang nắm chặt chuỗi vòng đá hồng ra trước mặt anh ta.
“Cái này… trả lại cho anh.”
Tạ Quý Tuân không thèm nhúc nhích. Tôi vội vàng giải thích để tránh hiểu lầm:
“Trước đây em không biết cái vòng anh tặng nó đắt lòi mắt như thế. Giờ đeo vào cứ thấy cắn rứt, bồn chồn ngủ không ngon, chi bằng… em hoàn trả về chính chủ cho lành.”
Im lặng một hồi lâu, Tạ Quý Tuân mới thong thả đưa tay ra cầm lấy chuỗi vòng. Tay anh ta đúng kiểu tay cực phẩm trong truyện ngôn tình: thon dài, xương khớp rõ ràng, chuỗi thạch anh màu hồng anh đào vắt lên đốt ngón tay trông tương phản bần bật.
Tôi để ý thấy ánh mắt anh ta dừng lại ở một viên đá bị nứt một đường nhỏ, chắc là do cú va đập lúc nãy.
Tôi chột dạ liền lí nhí: “Xin lỗi anh… tại em không cẩn thận làm hỏng mất tấm lòng của anh.”
Tạ Quý Tuân chẳng thèm nói nửa lời. Anh ta dứt khoát tháo chuỗi vòng ra, cạy viên đá bị nứt vứt đi. Sau đó, trước sự ngơ ngác của tôi, anh ta tháo phắt một hạt gỗ từ chuỗi vòng trầm hương quý báu luôn đeo trên tay mình, đem thế chỗ vào chỗ trống kia.
Đá thạch anh hồng mix với hạt gỗ trầm… Ôi thề, trông nó cứ cấn cấn, lạc quẻ kiểu gì ấy! Tôi hoàn toàn không load nổi mạch não của vị thiếu gia này.
Chưa kịp hiểu chuyện gì thì cổ tay tôi đã bị anh ta tóm gọn. Tay Tạ Quý Tuân lúc nào cũng mát lạnh, chạm vào một cái là tôi nổi hết cả da gà. Anh ta chậm rãi, tỉ mỉ đeo lại chuỗi vòng vào tay tôi. Cái động tác cẩn trọng, nhẹ nhàng ấy… thề có bóng đèn, trông cứ như chủ tiệm đang đeo xích cổ có khắc tên cho thú cưng ấy!
“Đeo vào.”
Tạ Quý Tuân lặp lại đúng câu anh ta từng nói vào ngày sinh nhật tôi:
“Rất hợp với em.”
Vài ngày sau, khi tôi đang vò đầu bứt tai, thở ngắn thở dài lần thứ ba vì không giải nổi con điểm 10 môn Toán, Lương Y Huệ cầm bảng đăng ký Hội thao của trường đập vào bàn, hỏi tôi muốn tham gia môn nào.
Tôi còn bận sầu đời nên trả lời luôn không cần suy nghĩ:
“Có môn nào vừa che ô vừa ăn bim bim không? Nhớ xếp cho tôi chỗ nào có máy lạnh hoặc bóng râm nhé, chứ che ô lâu cũng mỏi tay lắm đấy.”
Nói đoạn, tôi ôm đống bài tập đứng dậy đi tìm Hạ Thần. Các bác đừng nghĩ tôi đột nhiên cải tà quy chính, chăm học đột xuất nhé. Chẳng qua, Hạ Thần chính là mục tiêu “thả thính” mới mà tôi vừa tăm tia được thôi!
Cậu bạn này gia thế tốt, học lực đỉnh, tính tình lại dịu dàng, đúng chuẩn “con nhà người ta”. Tuy không thể chung mâm với hào quang nam chính của Tạ Quý Tuân, nhưng để làm chỗ dựa cho một đứa nữ phụ như tôi thì dư xài.
Tôi lấy cớ hỏi bài để tiếp cận, khẽ nghiêng người, dựa nhẹ vai vào vai cậu ta. Tối qua tôi đã tính kỹ, xịt sẵn nước hoa lên áo, giờ mùi hương nồng đậm đã bay bớt, chỉ còn lại vương vấn chút ngọt ngào thoang thoảng. Kiểu mùi hương “vô tình nhưng cố ý” này rất dễ khiến các chàng trai lầm tưởng là mùi cơ thể tự nhiên của thiếu nữ.
Tôi xoay xoay cây bút trong tay, làm bộ như vô tình đổi chủ đề, chớp mắt hỏi Hạ Thần:
“Đại hội thể thao tới cậu đăng ký môn gì thế?”
Giọng giảng bài trầm ấm của Hạ Thần bỗng khựng lại một nhịp. Cậu ta khẽ cúi đầu, cười bất đắc dĩ:
“Chắc là chạy 3000 mét.”
Tôi phối hợp diễn nét trầm trồ, “Ồ” lên một tiếng rồi khen lấy khen để:
“Wow, cậu đỉnh thật đấy!”
Đúng lúc này chuông vào học reo lên, tôi luyến tiếc đi về chỗ. Tôi cùng Lương Y Huệ chụm đầu vào nhau, vừa lật xem bảng đăng ký của lớp vừa buôn dưa lê bán dưa chuột.
Lật đến một trang, đập vào mắt tôi là cái tên Tạ Quý Tuân chình ình. Ánh mắt tôi dời xuống hạng mục mà anh ta điền.
Hàng chữ thanh mảnh hiện ra: “Chạy 3000 mét.”
Tôi: “…” Thôi xong, có điềm rồi!
Thấm thoắt cũng đến ngày Hội thao của trường. Tôi chọn ngay một vị trí đắc địa ở hàng ghế đầu tiên trên khán đài, tay bung ô che nắng, mắt nhìn dáo dác. Mục tiêu tối thượng hôm nay của tôi là canh đúng thời điểm để dâng nước tận tay cho “crush mới” Hạ Thần.
Từ chỗ tôi ngồi nhìn xuống vạch xuất phát chuẩn nét căng. Và đương nhiên, cái tên nổi bần bật nhất đám đông không ai khác ngoài Tạ Quý Tuân.
Anh ta cao ráo, chân tay dài ngoằng, chiếc áo thun đen ôm sát càng làm tôn lên vóc dáng tuy gầy nhưng cực kỳ săn chắc. Khi tiếng súng hiệu lệnh sắp vang lên, anh ta siết nhẹ bắp tay, cơ bắp cuồn cuộn ẩn hiện sau làn áo mỏng.
Tôi chỉ liếc nhẹ một cái cho biết (dù sao cũng là cực phẩm), rồi nhanh chóng dời toàn bộ sự chú ý sang Hạ Thần. Tôi gào thét, cổ vũ khản cả cổ theo từng bước chạy của cậu ta.
Cuộc đua trôi qua được một nửa rồi bước vào giai đoạn nước rút nghẹt thở. Bị con bạn thân Lương Y Huệ đẩy nhẹ một cái, tôi rướn hẳn người ra khỏi khán đài, hét lớn:
“Hạ Thần cố lên!!!”
Hạ Thần nghe thấy liền ngoảnh đầu lại, nở một nụ cười tỏa nắng với tôi. Ánh mắt cậu ta sáng lấp lánh, ấm áp như gió xuân, chuốc say trái tim thiếu nữ.
Nhưng đúng như kịch bản, người chạm vạch đích đầu tiên vẫn là cái tên hắc dịch Tạ Quý Tuân.
Mái tóc đen của anh ta ướt sũng mồ hôi. Anh ta ngửa cổ nốc một ngụm nước, yết hầu gợi cảm khẽ trượt lên trượt xuống theo từng ngụm nuốt. Đúng là hào quang nam chính, làm cái vẹo gì cũng phải giật giải nhất mới chịu được. Nhưng không sao, Hạ Thần về nhì đối với tôi cũng là đỉnh chóp lắm rồi!
Vừa cán đích xong, Hạ Thần liền đi thẳng về phía khán đài tìm tôi. Tôi lăng xăng xách chai nước chạy xuống đón. Vì vừa chạy một quãng đường dài nên người cậu ta nóng hầm hập như cái lò sưởi, trán lấm tấm mồ hôi.
Tôi vừa dâng nước, vừa tính giơ tay lên định lau mồ hôi trên trán cho cậu ta để tăng tiến tình cảm, thì bỗng nhiên, phía sau lưng — ngay từ hướng của Tạ Quý Tuân — vang lên một trận nháo nhào.
Tôi ngoảnh mặt lại nhìn thì hỡi ôi, Tạ Quý Tuân không biết hoa mắt chóng mặt kiểu gì mà bước hụt một phát trên bậc thềm, cả người ngã nhào xuống đất cái rầm.
Kết quả kiểm tra: Tạ Quý Tuân bị chấn thương chân trái, rạn xương nhẹ nên phải bó bột. Tạ phu nhân xót con trai cưng đứt ruột đứt gan, một mực bắt anh ta phải ở nhà nằm khểnh chân tĩnh dưỡng.
Thế nhưng anh ta lại không chịu, cứ nhất quyết đòi chống nạng đi học. Tôi thừa biết, không phải anh ta ham học gì đâu, chẳng qua vì ở trường còn có nữ chính Giang Khuê yêu dấu chứ gì nữa!
Hết cách, Tạ phu nhân đành vung tiền mua luôn một căn căn hộ cao cấp ngay gần trường để anh ta ở tạm, đỡ phải di chuyển xa xôi làm ảnh hưởng đến cái chân tàn tật.
Gớm, chuyện nhà giàu người ta đi học lẽ ra chẳng liên quan một xu cát ké nào đến tôi. Cho đến khi Tạ phu nhân cân nhắc tìm người qua chăm sóc cho thiếu gia, mẹ tôi liền chơi bài “bán con cầu vinh”, không nói không rằng đẩy phắt tôi lên tiền tuyến:
“Phu nhân ơi, cứ để con San San nhà tôi đi chăm cậu chủ cho!”
“Nó học cùng trường với Quý Tuân, có gì còn kịp thời để mắt tới, đưa đón đi học cũng tiện đôi đường. Huống hồ, lúc Quý Tuân ngã xuống là ngay trước mặt con bé. Nó về nhà cứ thấy cắn rứt, áy náy lắm phu nhân ạ. Nếu không cho nó cơ hội lập công chuộc lỗi, e là tối nay nó khóc sưng cả mắt, lụt cả nhà mất thôi!”
Tôi nghe mà há hốc mồm, định mở miệng phản bác thì đã bị mẹ đứng sau lưng nhéo một phát đau điếng vào sườn. Đau đến mức nước mắt tôi trào ra ngay lập tức. Nhìn từ ngoài vào, trông tôi cứ như đang xúc động nghẹn ngào, khóc hận vì làm tổn thương thiếu gia thật vậy.
Nhưng tôi cá chắc Tạ phu nhân sẽ không đồng ý đâu. Dù sao tôi cũng là đứa tiểu thư lá ngọc cành vàng tự phong, từ bé đến lớn có biết làm việc nhà là cái mô tê gì đâu mà đòi đi chăm người ốm.
Đúng lúc tôi đang đinh ninh bà ấy sẽ từ chối, thì Tạ phu nhân lại quay sang, hỏi ý kiến của Tạ Quý Tuân:
“Con thấy sao?”
Tôi nín thở nhìn anh ta, dồn hết vốn liếng hy vọng vào cái lắc đầu cứu rỗi của vị thiếu gia này. Thế nhưng, Tạ Quý Tuân lại khẽ gật đầu một cái, ánh mắt bình thản khóa chặt lấy tôi. Trong đáy mắt anh ta có một tia sáng kỳ lạ lướt qua nhanh như chớp, khiến tôi nhìn không thấu mà cũng chẳng dám hiểu.
Anh ta nhếch môi, buông một câu xanh rờn:
“Cứ để em ấy đi đi. Đỡ mắc công nửa đêm có người lại trùm chăn khóc thút thít.”
Tôi: “…” Anh mới khóc thút thít, cả nhà anh mới khóc thút thít ấy!

One thought on “🔥 HOT FULL Xuyên thành nữ phụ zú to não tàn thanh xuân”