Chương 4: “Phiền em… ném cho tôi cái quần.”
Và thế là, nách kẹp nách hai cái vali siêu to khổng lồ do mẹ quyền lực chuẩn bị, tôi chính thức bị tống cổ sang bắt đầu chuỗi ngày sống chung đầy bất ổn với Tạ Quý Tuân.
May thay, Tạ phu nhân vẫn là người tỉnh táo nhất nhà, bà thừa biết cái nết lười chảy thây của tôi nên trước khi đi đã trấn an kỹ lưỡng: Nhà cửa có người đến dọn dẹp theo giờ, cơm bưng nước rót ba bữa có chuyên gia dinh dưỡng lo từ A đến Z. Việc duy nhất của tôi là lượn lờ xung quanh làm trò tiêu khiển cho Tạ Quý Tuân đỡ chán đời. Nghe cũng ra dáng việc nhẹ lương cao đấy chứ, duyệt!
Tôi túm gọn tóc lên thành búi, quỳ rạp xuống thảm để dỡ hành lý. Ai dè, vừa kéo khóa vali ra, đập vào mắt tôi là những món đồ khiến tôi suýt thì sang chấn tâm lý.
Tay tôi như chạm phải bỏng, vội vứt phắt chiếc váy ngủ bằng ren đen mỏng tang như cánh gián ra xa. Chưa kịp hoàn hồn, tôi lại bốc trúng một quả váy ngủ xẻ tà cao tít mù khơi lên tận hông. Mẹ ruột tôi ơi, mẹ đi bán con thật đấy à?!
Trong giây phút sinh tử đó, tôi thầm tự vỗ ngực cảm ơn sự sáng suốt của bản thân khi đã lén nhét thêm bộ pijama caro dài tay kín cổng cao tường vào góc vali. Đúng là phao cứu sinh cuộc đời!
Dọn dẹp xong xuôi, trước khi đi ngủ, tôi nghĩ bụng dù sao mình cũng mang danh “hộ lý”, nên ghé qua xem tình hình vị thiếu gia tàn tật kia thế nào.
Tôi đứng trước cửa, lễ phép gõ “cộc, cộc, cộc” ba tiếng rõ ràng. Bên trong im phăng phắc như tờ.
Đầu tôi bắt đầu nhảy số lo lắng. Chết dở, nhỡ cái tên hắc dịch này ở trong phòng xảy ra mệnh hệ gì, người đầu tiên bị tế sống chắc chắn là tôi chứ ai! Nghĩ đến kịch bản bị đuổi học chết đói, tôi bất chấp liêm sỉ, dùng tay đẩy cửa bước thẳng vào.
Vừa vào đến nơi, trong không gian mờ tối bỗng vang lên tiếng nước xối lách tách. À, thì ra là đang tắm.
Tôi biết ý không đi sâu vào trong, đứng từ xa gọi với vào:
“Thiếu gia ơi, có cần em giúp gì không đấy?”
Tiếng nước đột ngột tắt ngấm, Tạ Quý Tuân buông một câu cụt lủn:
“Không cần.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đang tính quay xe về phòng ngủ thẳng cẳng thì bất ngờ, từ trong phòng tắm vang lên một chuỗi âm thanh loảng xoảng, đồ đạc rơi loạn cào cào xuống sàn.
Tệ hơn nữa là ngay sau đó, một tiếng rên khẽ đầy đau đớn và kìm nén của Tạ Quý Tuân dội vào tai tôi. Đầu óc tôi trống rỗng, bản năng cứu người trỗi dậy, tôi chẳng kịp suy nghĩ gì mà lao thẳng tới, tông cửa phòng tắm ra!
“Á!!!”
Giây tiếp theo, tôi hét lên một tiếng muốn banh nóc nhà, hai mắt nhắm tịt lại, quay ngoắt người đi 180 độ. Bầu không khí trong phòng tắm lập tức rơi vào một khoảng lặng sượng trân đến dị thường.
Có vẻ như chính Tạ Quý Tuân cũng thấy nhục nhã và khó xử đến cực điểm. Anh ta hắng giọng, tông giọng khàn đặc như phải dùng hết công lực cả đời mới rặn ra được vài chữ:
“Phiền em… ném cho tôi cái quần.”
Đầu óc tôi lúc này đang load ở chế độ 2G, theo bản năng buột miệng hỏi lại một câu đi vào lòng đất:
“Thế… cái quần nhỏ bên trong có tính luôn không anh?”
Bầu không khí vừa mới hạ nhiệt tí xíu lại lập tức đóng băng vĩnh cửu. Tạ Quý Tuân khẽ ho một tiếng, giọng thấp xuống như muỗi kêu:
“… Tùy em.”
“Ồ…”
Tay chân tôi bủn rủn, cuống cuồng vớ đại hai món đồ trên giá rồi ném đại vào trong như ném lựu đạn. Một lúc sau, bên trong mới vang lên tiếng báo hiệu cứu rỗi:
“Xong rồi.”
Lúc này tôi mới dám hé hí mắt ếch, lén nhìn vào tình hình chiến sự. Tạ Quý Tuân đang tựa lưng vào tường, trên bờ vai rộng vững chãi vẫn còn dính vài bông bọt xà phòng chưa kịp xả. Chiếc quần dài thể thao màu đen tôi ném đại lúc nãy đã được mặc lên người. Ống quần bên chân trái xắn cao lên tận gối, chỗ bó bột được quấn mấy vòng băng dính chống nước y tế trông rất chuyên nghiệp.
Anh ta cụp mắt xuống, mái tóc đen ướt sũng rũ xuống trước trán che mất nửa khuôn mặt. Khoảnh khắc ấy, trông anh ta có chút luống cuống, nhếch nhác đến tội nghiệp.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Tạ Quý Tuân thảm hại thế này. Chết tiệt thật… cái bản tính bao đồng, dễ mủi lòng của tôi lại bắt đầu trỗi dậy rồi.
“Anh muốn tắm sao không gọi em một tiếng?”
“Tôi sợ em thấy không thoải mái.” — Tạ Quý Tuân đáp.
“Gớm, em thì có gì mà không thoải mái? Không phải ai cũng là người trần mắt thịt làm từ xương bằng thịt như nhau à?” — Tôi dẩu môi phản bác.
Anh ta bất ngờ ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên một tia cáo già gian xảo, nhưng lại được ngụy trang hoàn hảo dưới vẻ hoang mang:
“Thế sao lúc nãy em lại hét toáng lên như gặp ma vậy?”
“Thì… thì tại em lần đầu thấy đàn ông mình trần như nhộng bước ra từ phòng tắm, bộ không cho người ta giật mình sợ hãi chắc?”
Tôi cố gồng lên tỏ ra mình rất bình tĩnh. Nhưng đúng khoảnh khắc Tạ Quý Tuân bật ra một tiếng cười trầm khàn từ trong cổ họng, lớp phòng ngự của tôi hoàn toàn sụp đổ.
“Không phải ai cũng là thịt sao? Thế thì sợ cái gì?” — Anh ta nhại lại đúng nguyên văn lời tôi với giọng điệu trêu ngươi rõ mồn một.
Nhịn, phải nhịn! Anh ta là người bệnh, mình không thể hành hung người tàn tật được! Tôi tự niệm chú trong lòng, cảm thấy trên đời này chắc chẳng tìm đâu ra đứa hộ lý có tính khí bồ tát như mình nữa.
Bọt sữa tắm bắt đầu bông xốp trong lòng bàn tay tôi, mùi chanh thoang thoảng dịu nhẹ lan tỏa trong không gian mờ hơi nước. Tôi cúi gằm mặt xuống, cảm thấy hai bên má mình nóng bừng bừng.
Chắc chắn là do hơi nước quá nhiều làm tôi ngột ngạt thôi, chắc chắn là vậy!
Cái không khí ám muội này khiến tôi choáng váng, thế là tôi ra tay “đánh nhanh rút gọn”, chà bọt sữa tắm lên lưng Tạ Quý Tuân một cách qua loa đại khái cho xong chuyện.
Những bông bọt trắng xóa nương theo các múi cơ săn chắc trên sống lưng anh ta chậm rãi trượt xuống, vạch ra những đường cong nhìn mà mún “bổ mắt”.
Tôi vội dời tầm mắt đi chỗ khác, thẳng tay ném cái bông tắm vào ngực anh ta:
“Đấy, mặt tiền phía trước anh tự đi mà cọ!”
Tạ Quý Tuân đón lấy bông tắm, nhưng cái tay thì cứ đờ ra không thèm nhúc nhích.
“Vừa rồi hình như ngã đè lên tay phải, giờ không nhấc lên nổi nữa.”
“Thế dùng tay trái đi?”
“Tay trái lúc lăn xuống cầu thang cũng bị va đập, bác sĩ bảo phải bất động, hạn chế co duỗi.”
Tôi cứng họng, cạn ngôn toàn tập. Định nói lại thôi, mà thôi lại định nói, cuối cùng đành ngậm cục tức vào trong, càu nhàu trong bụng rồi hậm hực giúp anh ta lau dọn nốt phần thân trên.
Vừa định rút tay về để tẩu thoát, cổ tay tôi đã bị một lực mạnh mẽ tóm chặt lấy.
Đầu ngón tay Tạ Quý Tuân nóng như hòn than, lực giữ vừa đủ để tôi không cách nào rút lui được.
Tôi lập tức bật chế độ cảnh giác:
“Anh tính làm cái gì đấy hả?”
Tôi giãy giụa kịch liệt nhưng cái tay anh ta cứ như gọng kìm. Ánh mắt tôi đầy hoang mang nhìn xuống vị trí anh ta đang ngồi, khoảng cách quá gần khiến tim tôi đập thình thịch.
Anh ta ghé sát lại, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào bên tai tôi, trầm thấp gọi:
“San San…”
Một luồng điện tê dại chạy dọc từ vành tai xuống gáy, khiến tim tôi lỡ mất mấy nhịp, hai tai nhanh chóng đỏ ửng lên vì xấu hổ.
“Chỗ này… em vẫn chưa lau sạch.”
Khi tôi kịp định thần lại, bàn tay của tôi đã bị anh ta cưỡng ép ấn chặt lên… phần bụng dưới của mình. Dưới lòng bàn tay tôi là những thớ cơ bụng săn chắc, rắn rỏi và nóng rực.
Tệ hại hơn nữa là cái quần thể thao của anh ta đã bị dính nước ướt sũng, chất vải mỏng dính sát vào da, phác họa rõ mồn một đường cong “khủng bố” bên trong.
Trong đầu tôi ngay lập tức bật ra hình ảnh full HD không che lúc tôi vừa tông cửa xông vào khi nãy.
“Tạ Quý Tuân!!!” — Tôi hét lên, vừa thẹn vừa giận đến mức nổ đom đóm mắt.
Cuối cùng, tôi tức đến mức đỏ mặt tía tai, cầm cái bông tắm trong tay ném thẳng một phát trời giáng vào cái bụng múi sầu riêng của anh ta, bọt trắng bắn tung tóe đầy người.
“Anh mà còn không nghiêm túc nữa thì tối nay cứ xác định là ngủ luôn trong phòng tắm cho em nhé!!!”

One thought on “🔥 HOT FULL Xuyên thành nữ phụ zú to não tàn thanh xuân”