🔥 HOT FULL Xuyên thành nữ phụ zú to não tàn thanh xuân

Truyện Xuyên thành nữ phụ zú to não tàn thanh xuân – Yokopod

Chương 6: Bài ca “tình phụ tử”

Sau vụ suýt bị bắt cóc hụt, tôi rén ngang, từ chối sạch sành sanh mọi kèo đi chơi sau giờ học, kể cả lời rủ rê ngọt ngào của Hạ Thần. Giờ đây, tôi quyết định làm một cái đuôi nhỏ, Tạ Quý Tuân đi một bước tôi dính một bước. Suốt nửa tháng trời bình yên vô sự trôi qua, đầu óc vô tri của tôi lại ngây thơ nghĩ rằng sóng gió cuộc đời thế là đã chịu buông tha cho mình.

Ai dè, sáng hôm sau, khi tôi và Tạ Quý Tuân vừa song hành bước vào lớp, hàng chục chiếc “camera chạy bằng cơm” lập tức đổ dồn về phía tôi. Không một ai nói câu nào, nhưng bầu không khí nín thở xì xào ấy còn đáng sợ hơn cả chợ vỡ.

Bỗng nhiên, một tiếng cười khẩy đầy ác ý vang lên từ góc lớp, như ngòi nổ kích hoạt toàn bộ quả bom buôn dưa lê:

“Úi dồi ôi, ngày thường cứ tinh tướng làm như tiểu thư đài các lắm, hóa ra cũng chỉ là con gái của bà vú nuôi. Nhìn cái quả ngực khủng của nó kìa, chắc là sớm bò lên giường của thiếu gia Tạ Quý Tuân để đổi đời rồi chứ gì nữa.”

“Chuẩn luôn, chắc được thiếu gia kèm cặp ‘dạy dỗ’ từ A đến Z rồi ấy chứ.”

“Nhưng mà dạo này thấy nó đang đong đưa theo đuổi Hạ Thần mà?”

“Chắc bị Tạ Quý Tuân xài chán chê rồi nên mới phải đi tìm mối khác đổ vỏ thay. Tội nghiệp cho hot boy Hạ Thần, tự dưng thành rổ hứng dừa.”

Toàn thân tôi run bần bật vì nhục nhã, theo bản năng liếc mắt nhìn sang Hạ Thần — người bỗng dưng bị kéo vào cái drama “đổ vỏ” dở khóc dở cười này. Cậu ta vẫn ngồi im thin thít bên cửa sổ, cúi đầu đọc sách như thể tai bị điếc tạm thời. Cậu ta không hề quay đầu lại nhìn tôi lấy một cái, càng không có bất kỳ hành động nào gọi là nam tử hán đại trượng phu đứng ra giải vây cho bạn gái tin đồn.

Đúng là tra nam! Ba phần nhục nhã, bảy phần cay đắng và thất vọng dâng tràn lồng ngực. Tôi mím chặt môi, hai tay bấu chặt vào vạt váy đến mức các khớp ngón tay trắng bệch ra vì dùng sức.

“Rầm!!!” — Một tiếng động long trời lở đất đột ngột vang lên, theo sau đó là những tiếng la hét thất thanh muốn rách màng nhĩ của đám con gái.

Tôi giật bắn mình ngoảnh lại nhìn. Ôi mẹ ơi, Tạ Quý Tuân đang một tay túm cổ áo của một thằng con trai, thô bạo kéo lê xềnh xệch cậu ta trên sàn lớp học như kéo một bao tải rác.

“Tạ Quý Tuân! Mày bị điên à?!”

Nạn nhân tội nghiệp đang bị kéo lê chính là Chu Thành — cái thằng ranh con hôm trước vừa bày trò gài bẫy vu oan cho nữ chính Giang Khuê xong.

Tạ Quý Tuân siết chặt lấy gáy hắn ta, lực tay mạnh đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn nhìn cực kỳ đáng sợ. Anh ta thẳng tay ấn đầu Chu Thành vào cái thùng rác góc lớp — cái thùng chứa đầy rác thải tồn đọng từ tối qua chưa dọn, thức ăn thừa bên trong đã lên men thối rữa, bốc mùi chua loét nồng nặc khiến cả lớp phải bịt mũi. Chưa dừng lại ở đó, Tạ Quý Tuân còn bồi thêm một cú sút uy lực như cầu thủ chuyên nghiệp vào cái thùng rác.

Chu Thành bị đá ngã nhào, lăn lông lốc một vòng dưới đất. Hắn chật vật bò dậy, nước canh rau mồng mồng cặn bã từ trên tóc nhỏ tong tỏng xuống mặt mũi. Hắn gào lên điên cuồng, mắt trợn ngược đầy căm hận nhìn Tạ Quý Tuân:

“Mẹ kiếp, vì một con điếm mà mày dám làm thế với tao à?!”

Lời còn chưa dứt, Tạ Quý Tuân đã tiện tay nhấc phắt cái ghế đẩu bên cạnh, không một động tác thừa, nện thẳng một phát trời giáng vào đầu hắn. Tiếng hét thảm thiết vang dội khắp hành lang. Tạ Quý Tuân thì lạnh lùng nhíu mày như thể vừa bị một con ruồi làm phiền, buông một câu xanh rờn:

“Mồm bẩn thế thì kiếp sau đầu thai làm súc vật đi cho đỡ tốn cơm.”

Vụ combat cực gắt của đại thiếu gia Tạ Quý Tuân khiến toàn trường rúng động. Kết quả là cả tôi và anh ta đều bị bế thẳng lên phòng Hiệu trưởng để uống trà và mời phụ huynh. Lúc này, Tạ phu nhân và mẹ tôi vẫn đang trên đường tới.

Thầy hiệu trưởng mặt mũi hầm hầm, ngón tay chỉ qua chỉ lại giữa hai đứa tôi, cuối cùng vẫn chĩa mũi dùi vào kẻ chủ mưu:

“Tại sao em lại dám ấn đầu bạn vào thùng rác hả?!”

Tạ Quý Tuân lập tức lật mặt, nở một nụ cười chuẩn mực của con ngoan trò giỏi, lễ phép đáp:

“Dạ thưa thầy, tại em nghe bạn ấy mở mồm ra nói chuyện bẩn thỉu quá. Em cứ tưởng thùng rác là nhà của bạn ấy nên mới có ý tốt đưa bạn ấy về nhà thôi ạ.”

Tôi đứng bên cạnh phải cắn chặt răng, bấm bụng đến suýt nội thương mới không bật cười thành tiếng.

“Với lại chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến bạn học Tô đâu ạ, thầy cứ cho bạn ấy về lớp trước đi.” — Tạ Quý Tuân bồi thêm một câu.

Thế là tôi được hưởng lượng khoan hồng, nhận lệnh đặc xá cho về lớp trước.

Dư âm từ cú nện ghế thần sầu của Tạ Quý Tuân vẫn còn quá lớn, nên khi tôi bước chân trở lại lớp, tịnh không một đứa nào dám hé răng nửa lời hay lén lút bàn tán như lúc nãy nữa. Sức mạnh của bạo lực đôi khi cũng có ích thật!

Nhưng vừa ngồi xuống chỗ, tôi liền đơ người khi thấy mặt bàn của mình bị đứa nào khốn nạn dùng bút dạ viết đầy những lời chửi bới, xúc phạm cay độc. Con bạn thân Lương Y Huệ mắt đỏ hoe, đang cắm cúi dùng khăn giấy cố sức lau giúp tôi, nhưng vết mực cứng đầu quá, lau mãi không sạch.

Đúng lúc này, nữ chính Giang Khuê bước tới, chìa ra một chai cồn y tế:

“Dùng cái này này, cồn mới bay được mực dạ.”

Thế là hai cô nàng thay phiên nhau hì hục lau chùi sạch sẽ từng nét chữ đầy ác ý, từng chút một xóa tan đi đống bùn nhơ hiểu lầm tai hại kia. Nhìn cảnh này, lòng tôi bỗng ấm áp lạ thường. Tôi quay sang nở một nụ cười rạng rỡ với cả hai, dõng dạc tuyên bố:

“Để tạ ơn hai vị đại hiệp cứu mạng, hôm nay bổn cô nương bao trọn gói sữa dâu!”

Nói là làm, tôi dang tay bá cổ hai nàng, một trái một phải, hiên ngang dẫn hai vị cứu tinh xuống căn tin ăn mừng tình chị em lên ngôi! Còn tra nam với nam chính hả? Cho dẹp sang một bên hết đi!

Trên sân thượng lộng gió của trường học, ba đứa con gái chúng tôi ngồi túm tụm lại chia nhau bữa trưa. Lương Y Huệ vừa gặm bánh mì vừa hầm hầm tức giận thay cho tôi.

Tôi vừa hút rột rột hộp sữa vừa tổng kết lại tình hình chiến sự hồi sáng:

“Cũng không biết cái đứa thất đức nào đã bới móc thân thế của mình rồi dán chình ình lên bảng thông báo, lại còn bonus thêm cả xấp ảnh mình và Tạ Quý Tuân sống chung một nhà nữa chứ…”

Tôi quay sang nhìn Giang Khuê, giọng đầy cảm kích:

“Lúc đó mình đứng hình mất năm giây, đầu óc trống rỗng chẳng biết làm gì. May mà có Giang Khuê lao lên xé phắt đống ảnh xuống, rồi còn cùng Y Huệ giúp mình xóa đống chữ bẩn thỉu kia nữa…”

Tôi dâng hai tay hộp sữa dâu đến trước mặt cô ấy, mặt đầy thành kính:

“Đại ân đại đức này, tiểu nữ xin ghi lòng tạc dạ. Cảm ơn cậu nhiều nhé, Giang Khuê!”

Nghe tôi sến sẩm như vậy, Giang Khuê khẽ sặc sữa, mặt hơi đỏ lên rồi lầm bầm quay đi chỗ khác:

“Hồi trước tớ hiểu lầm cậu, lần này giúp cậu coi như hai bên hòa nhau, chuộc lỗi thôi.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc:

“Thế từ nay về sau… chúng mình chính thức kết nghĩa kim lan, làm bạn thân tiến bộ cùng nhau được rồi đúng không?”

Giang Khuê không nói gì, nhưng cái tay thì rất trung thực thò ra đón lấy nửa miếng chocolate tôi bẻ sang. Ba đứa chúng tôi cứ thế vừa ăn vừa buôn dưa lê xuyên lục địa, cười nói hỉ hả cho đến khi thấy cái bóng cao lớn của Tạ Quý Tuân lững thững bước lên sân thượng.

Tôi vội lăng xăng chạy về phía anh ta, ngẩng cái đầu vô tri lên hỏi dồn dập:

“Đại ca ơi, tình hình dưới phòng Hiệu trưởng sao rồi? Vụ này xử lý thế nào đây? Liệu anh có bị đuổi học không đấy?”

Tạ Quý Tuân nhìn tôi, gương mặt lạnh lùng bỗng thoáng qua một nét ngơ ngác, hình như anh ta đang tự suy diễn cái gì đó trong đầu.

“Em yên tâm, đứa nào tung tin bôi nhọ em, tôi sẽ không để nó sống yên ổn đâu.”

“Ơ, không phải…” Tôi nghẹn lời, vội xua tay: “Ý em là anh vác ghế nện đầu người ta ra nông nỗi ấy, liệu bản thân anh có gặp rắc rối gì với nhà trường không?”

Nghe xong câu đó, ánh mắt Tạ Quý Tuân khẽ dập dềnh sóng vỗ, sâu trong con ngươi đen ngòm bỗng chốc tràn ngập thứ ánh sáng dịu dàng đến mức làm tôi muốn tan chảy.

“Em… đang lo lắng cho tôi đấy à?”

“Thì đúng rồi, không lo cho anh thì lo cho cái thùng rác chắc?” — Tôi thẳng thắn thừa nhận.

Tạ Quý Tuân khựng lại một nhịp, rồi bất ngờ vươn bàn tay to lớn ra xoa lấy xoa để mái tóc tôi đến mức rối bù xù, giọng điệu dịu đi thấy rõ:

“Không sao đâu, tôi lo được.”

Sau này về nhà, tôi mới được nghe toàn bộ sự thật kinh hoàng từ chính miệng mẹ kể lại. Cái gã điên chặn đường tôi hôm nọ, kiêm luôn kẻ đứng sau vụ tung tin bôi nhọ thân thế của tôi ở trường… hóa ra chính là ông bố hờ của tôi thật. Ông ta chưa hề xanh cỏ như lời mẹ kể.

Năm xưa, gã tra nam này dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt để mẹ tôi mang thai trước hôn nhân, rồi dọn về sống thử. Trong lúc bụng mang dạ chửa, mẹ tôi phải một mình cày cuốc làm ba công việc cùng lúc để nuôi gia đình, còn gã thì chỉ biết ăn tàn phá hại, tính phong lưu lăng loàn ăn vào máu, bị mẹ bắt gian tại trận vẫn trơ cái thớt mặt ra. Cuối cùng, gã ôm sạch tiền bạc, dắt theo cô nhân tình nhỏ cao chạy xa bay, bỏ mặc mẹ tôi ôm cái bụng bầu vượt mặt tự sinh tự diệt.

Lần này gã vác xác quay trở về là vì mắc phải bệnh xã hội giai đoạn cuối, hết tiền chữa chạy nên định tìm mẹ tôi để đào mỏ. Nhưng nhà họ Tạ gia thế khủng khủng khiếp, gã làm sao mà có cửa bước qua cổng biệt thự. Thế là gã chuyển mục tiêu sang tôi, định dùng bài ca “tình phụ tử” để tống tiền con gái.

Ai dè tôi không thèm cắn câu, còn tặng cho gã một cú túi xách vỡ mặt. Gã cay cú hóa rồ, bèn nghĩ ra chiêu trò tung tin đồn để hủy hoại tôi. Nhưng gã đã đánh giá thấp thế lực của nhà giàu. Tạ phu nhân lập tức cho thám tử tư vào cuộc điều tra tận gốc rễ, cuối cùng tống gã thẳng vào tù với tội danh cố ý lây truyền bệnh truyền nhiễm nguy hiểm.

Kể xong câu chuyện quá khứ đen tối, mẹ ôm chặt lấy tôi khóc nấc lên một trận lụt nhà. Lúc này tôi mới ngộ ra, hóa ra cái bóng ma tâm lý năm xưa là lý do khiến mẹ cứ sống chết bắt tôi phải lấy bằng được chồng đại gia để không phải khổ như bà. Giờ thì nút thắt thù hận đã được tháo gỡ, mẹ tôi cũng buông bỏ luôn cái chấp niệm “gả vào hào môn” đó, hai mẹ con cứ thế tận hưởng cuộc sống bình yên.

Thời gian sau đó, tôi chính thức bước vào con đường “cải tà quy chính”, quay xe làm con ngoan trò giỏi. Chỗ nào bài tập không hiểu, tôi liền mang sang cầu cứu học thần Giang Khuê và gia sư cao cấp Tạ Quý Tuân.

Cô bạn cùng bàn Lương Y Huệ thấy thế liền réo lên, mắng tôi là đồ phản bội tình nghĩa liên minh học dốt. Kết quả là cô nàng lập tức bị tôi túm cổ lôi xồng xộc vào nhóm học tập, ép cày đề đến tận nửa đêm. Giờ đây, hai cái quầng thâm mắt của nó đã dài lê thê sắp chạm tới mặt đất, trông không khác gì gấu trúc đón năm mới! Nhưng nhìn cả hội cùng nhau cố gắng vì tương lai, tôi biết cái kịch bản “chết đói xó nhà” của nữ phụ độc ác đã chính thức bị tôi đá văng ra khỏi vũ trụ rồi!

One thought on “🔥 HOT FULL Xuyên thành nữ phụ zú to não tàn thanh xuân

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *