Truyện ngược Oanh oanh yến yến

Ảnh bía truyện ngôn tình ngược Oanh oanh yến yến

Truyện ngược Oanh oanh yến yến – Yokopod

Team dịch: Hôm nay bạn đã gội đầu chưa

[VĂN ÁN]

Làm chim hoàng yến được bao nuôi suốt 5 năm, tôi phát hiện mình có thai.

Nhớ lại đêm “mặn nồng” ấy, Tạ Doãn từng thở dốc bên tai: “Sinh con cho anh đi.”

Tôi cứ tưởng thật, định giữ lại cái thai này. Thế nhưng tôi đột nhiên nhìn thấy những dòng bình luận kỳ lạ trôi nổi trước mắt:

[Lại trò cũ rích, nhỏ nữ phụ tưởng có bầu là leo lên được vị trí chính thất hả? Đúng là não phẳng đào to.]

[Cười ẻ, nữ chính định mệnh xuất hiện rồi kìa. Con nhỏ nữ phụ đào mỏ này còn định vơ vét của nam chính bao nhiêu nữa đây? Mạng còn chẳng giữ nổi ở đó mà đòi tiền.]

[Tội nghiệp cái thai 8 tháng trong bụng ghê, bị nam chính sai người cho đăng xuất. Haizz, 8 tháng rồi đó, éc vê lờ!]

Ơ? Nghiêm trọng thế á?

Tôi đúng là mê tiền thật đấy, nhưng lại càng yêu mạng hơn.

Không chần chừ một giây, tôi gom sạch đồ đạc có giá trị, chuẩn bị “cuốn xéo. Đứa bé đặt lịch gấp trong đêm.

nhưng trước khi chuồn, tôi vẫn phải vét lần cuối.

Tôi nhắn tin cho anh ta, thái độ vô cùng lồi lõm: “Chuyển khoản tiền đây, không thì đừng trách bà đây bám lấy anh cả đời!”

Bạn đang đọc truyện tại Yokopod. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!

“Hai vạch á??

Tôi cầm cây que, đọc hướng dẫn ba lần, tra Google bốn lượt, còn lên mạng xã hội tìm cụm từ “hai vạch giả là như thế nào”.

Kết quả: Có thai thật. Điềm rồi, điềm cực mạnh luôn!

Làm chim hoàng yến được bao nuôi suốt năm năm, cuối cùng tôi lại để bản thân dính bầu. Tôi nằm vật ra giường, lăn qua lăn lại. Giờ phải làm sao đây?

Tôi mở khung chat với Tạ Doãn. Tin nhắn gần nhất là chiều nay, kèm theo một khoản chuyển khoản cực đẹp và dòng ghi chú cực vô tri:

[Lười đi làm. Nhớ em.]

Tôi nhìn con số trong tài khoản mà trái tim rung động. Hay là… sinh nhỉ?

Dù gì Tạ Doãn cũng giàu nứt đố đổ vách. Nhớ lại đêm hôm đó, anh ta còn ôm eo tôi, giọng trầm khàn ghé sát tai cười khẽ:

“Bảo bối, sinh cho anh một đứa con nhé?”

Anh ta muốn con, tôi sinh con, tôi có tiền, con tôi lại được chia tài sản. Một mũi tên trúng nguyên cái két sắt, quá hời!

Nghĩ thông rồi, tôi lập tức chụp ảnh que thử thai cùng tờ hướng dẫn sử dụng, chuẩn bị gửi cho Tạ Doãn để báo tin vui. Ai ngờ đúng lúc ngón tay định bấm gửi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một đống bình luận kỳ quái trôi qua:

Biết trước tương lai, ngu gì mà ở lại làm bia đỡ đạn. Tôi lập tức bật dậy thu dọn hành lý, tiện tay đặt luôn lịch phá thai khẩn cấp trong đêm.

Nhìn lại cái két sắt di động mang tên Tạ Doãn, trước khi chạy tôi cũng không quên nạo vét lần cuối. Tôi gửi cho anh ta một tin nhắn dứt khoát:

[Chuyển tiền đây, không thì em bám anh cả đời đấy.]

Tôi là một cô gái cực kỳ mê tiền, hiện tại đang làm chim hoàng yến. Kim chủ của tôi tên Tạ Doãn.

Mà cái tên “Tạ Doãn” này, trùng khớp hoàn toàn với cái tên đang xuất hiện trên đám bình luận kỳ quặc kia. Với cái kiểu điên điên khùng khùng coi mạng người nhẹ hơn giấy của anh ta… khỏi cần nghĩ cũng biết chính chủ rồi.

Hồi trước, vì biết anh ta giàu nứt đố đổ vách nên tôi từng cố tiếp cận.

Lần đầu tiên ra tay: Tôi cố ý làm đổ rượu lên áo vest của anh ta, giả bộ vô tội: “Tiên sinh, em xin lỗi! Hay để em bồi thường cho anh nhé?” Tạ Doãn nhếch môi, cười như không cười: “Cô định bồi thường kiểu gì?” Tôi lập tức mặt dày đáp: “Hay là mình kết bạn WeChat trước đi ạ? Em trả góp cũng được.” Tôi đã tính hết rồi, dù cái áo có đắt cỡ nào tôi cũng sẽ giả nghèo, sau đó thuận lý thành chương “lấy thân trả nợ”. Kế hoạch hoàn hảo đến từng sợi lông! Tiếc là Tạ Doãn không đi theo kịch bản ngôn tình. Anh ta tiện tay cầm con dao gọt trái cây trên bàn, nâng cằm tôi lên. Xoẹt. Lưỡi dao lạnh ngắt vèo ngang má tôi. Méo chảy xuống, còn anh ta cười nhạt: “Được rồi, xem như cô đền xong. Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.” Tên này chắc chắn có bệnh!

Lần thứ hai tiếp cận: Tại một bữa tiệc, đám công tử nhà giàu ai cũng có bạn gái đi cùng, chỉ mình Tạ Doãn ngồi lẻ loi, còn trưng ra cái mặt khó ở. Tôi mặt dày ngồi xuống cạnh anh ta. Đến lúc chơi trò bốc thăm, tôi xui xẻo rút trúng thử thách: “Hôn một người bất kỳ tại chỗ trong hai phút.” Tôi chớp mắt nhìn Tạ Doãn, ngoan ngoãn hỏi: “Em hôn anh được không?” Anh ta khẽ ngoắc tay. Tôi tưởng được bật đèn xanh, hí hửng xích lại gần. Kết quả, anh ta bóp cổ tôi. Tôi suýt thấy tổ tiên hiện về vẫy tay chào luôn rồi. May mà đám người xung quanh hốt hoảng lao vào can, nếu không chắc hôm đó tôi lên bàn thờ luôn tại chỗ. Má nó, Tạ Doãn nên được đưa đi kiểm tra tâm lý định kỳ.

Lần thứ ba gặp gỡ: Trên du thuyền riêng, tôi mặc chiếc váy màu hồng dâu cực kỳ ngọt ngào, tự tin nghĩ mình đẹp như nữ chính phim thần tượng. Tôi vừa bước tới: “Chào anh Tạ, mình lại gặp nhau rồi, em…” Chưa nói hết câu, anh ta đã lạnh nhạt hỏi: “Dưới biển có cá không?” Tôi ngơ ngác: “Chắc… có ạ?” Tạ Doãn cười cực kỳ dịu dàng, sau đó đẩy tôi xuống biển. Nước biển tràn vào miệng, tôi vùng vẫy. May mà biết bơi. Tạ Doãn đứng trước mặt tôi, cúi người xuống, giọng nhẹ nhàng đến rợn tóc gáy: “Bảo bối, còn có lần sau… thì em đừng hòng ngoi lên nữa.”

Tôi tức muốn khóc. Đồ biến thái! Từ đó về sau, tôi lập tức gạch tên anh ta khỏi danh sách mục tiêu. Tôi mê tiền thật, nhưng còn sống mới tiêu được tiền.

Sau đó tôi đổi sang “đối tượng” khác. Lần này mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi, tôi còn lấy được cả thẻ phòng khách sạn. Đúng lúc chuẩn bị hoàn thành KPI thì nghe nói Tạ Doãn bị người ta bỏ thuốc. Một cậu ấm tiện tay đưa phòng của mình cho anh ta nghỉ tạm.

Trùng hợp tôi đang ở trong phòng đó, còn là “quà tặng kèm”.

Vừa thấy Tạ Doãn bước vào, tôi lập tức chạy. Nhưng chưa chạy được hai bước đã bị anh ta túm lại. Anh ta quăng tôi lên giường, đầu ngón tay vuốt nhẹ vết sẹo trên má tôi, cười khẽ: “Chạy cái gì? Không phải em muốn quyến rũ tôi à?”

Tôi oan ức ngẩng đầu: “Chính anh bảo em tránh xa anh còn gì.”

Anh ta cúi xuống cắn nhẹ lên cổ tôi: “Tôi cho phép.”

Thế là, Tạ Doãn trở thành kim chủ của tôi. Tính đến nay cũng được năm năm rồi.

Nói thật thì làm chim hoàng yến của anh ta chẳng sung sướng gì cho cam, tên này não cứ như chập mạp ấy. May mà tiền anh ta cho đủ nhiều. Năm năm qua, tôi gần như dốc hết công sức để “cải tạo” Tạ Doãn thành người bình thường.

Bây giờ mỗi sáng thức dậy anh ta sẽ hôn tôi, buổi trưa chủ động báo cáo lịch trình, buổi tối về nhà việc đầu tiên là ôm tôi vào lòng dỗ dành: “Bảo bối, hôm nay anh cũng nhớ em.” Tôi còn tưởng mình sắp chuyển từ chim hoàng yến lên chính cung luôn rồi cơ. Ai ngờ tất cả chỉ là ảo tưởng của người ham tiền.

Tôi cúi đầu nhìn bụng mình. Bên trong giờ chỉ mới là một cái phôi thai nhỏ xíu. Nhưng trong đám bình luận kia, nó sẽ lớn đến tám tháng rồi chết cùng tôi. Nghĩ vậy xong, tôi lập tức tỉnh cả người.

Thôi thì bỏ phôi thai còn hơn sau này ôm bụng tám tháng chạy không kịp. Không có đứa bé, tôi chủ động rút lui sớm chắc sẽ không sao đâu nhỉ? Tôi nhanh chóng lên mạng đặt lịch ở một bệnh viện tư.

Haizz, kiếm tiền nhà giàu đúng là nghề nguy hiểm thật.

[Má ơi, nữ phụ đi phá thật kìa?] [Lúc nãy còn hí hửng định báo cho nam chính cơ mà, sao quay xe nhanh dữ vậy?]

Đám bình luận vẫn nhảy liên tục trước mắt tôi, tôi mặc kệ. Việc quan trọng nhất bây giờ là kiểm kê tài sản.

May mà Tạ Doãn cực kỳ hào phóng. Bình thường hắt hơi cũng chuyển khoản, nhớ tôi cũng chuyển khoản, vui thì mua túi, buồn thì mua nhà. Sau năm năm làm nghề bằng cả cái mạng này, tôi cuối cùng cũng tích góp được một dãy số khiến người ta nhìn mà tăng huyết áp.

Tôi lao ngay vào phòng thay đồ, lôi hết túi xách, quần áo, trang sức chưa dùng ra thanh lý. Đồ nhiều đến mức tôi bán từ sáng tới tối vẫn chưa hết.

Đang chốt đơn với vị khách cuối cùng thì đột nhiên một vòng tay quen thuộc ôm chặt lấy tôi từ phía sau.

Tạ Doãn vùi mặt vào tóc tôi, giọng khàn khàn đầy oán trách: “Bảo bối, hôm nay chúng ta xa nhau tám tiếng 32 phút. Anh nhớ em muốn chết.”

Tôi lẳng lặng tắt điện thoại, thuận miệng đáp: “Em cũng nhớ anh.”

Anh ta cắn nhẹ vành tai tôi: “Xạo. Hôm nay em còn chẳng nhắn cho anh tin nào.”

Tôi chột dạ nhưng vẫn mạnh miệng: “Em bận quá nên quên mất.”

“Em lại quên anh rồi.” Giọng anh ta rất nhẹ. Nhẹ đến mức làm tôi thấy lạnh sống lưng.

Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa kính, phủ lên phòng khách một màu cam nhàn nhạt. Tạ Doãn cúi xuống hôn lên cổ tôi, thấp giọng hỏi: “Bảo bối, em có chuyện gì giấu anh à?”

Tôi cứng người. Có chuyện gì muốn nói với anh ta sao? Đương nhiên là có.

Ví dụ như: “Anh ơi em có thai rồi.”

Hoặc: “Anh sắp đâm chết cả hai mẹ con em đó.”

Nhưng tôi không dám nói câu nào. Tôi chỉ cảm thấy bản thân của năm năm trước đúng là bị tiền làm mờ mắt. Thiếu gì người giàu không chọn, tôi lại đi chọn trúng tên thần kinh này.

Sáng hôm sau, tôi đứng đánh răng trước gương, nhìn đống dấu hôn đỏ chót trên cổ mà đầu óc trống rỗng. Đúng lúc ấy, đám bình luận kia lại hiện ra:

[Anh nam chính cục súc thế này mà nữ phụ vẫn sống được cũng hay thật.]

[Yên tâm đi, sau này gặp nữ chính là anh ta dịu dàng ngay thôi. Bé con khóc còn dỗ không kịp, làm gì nỡ mạnh tay.]

[Nhắc mới nhớ, nữ phụ đúng kiểu thể chất trâu bò. Bị hành lên bờ xuống ruộng mà cái thai vẫn ổn.]

Tôi suýt phun luôn kem đánh răng. Hành cái đầu các người ấy!

Tối qua Tạ Doãn có làm gì đâu. Anh ta cứ ôm tôi mãi, giống kiểu đang cố nhịn cái gì đó, rồi liên tục hỏi: “Bảo bối, em giấu anh chuyện gì? Ngoan, nói cho anh biết đi. Nói xong anh tha cho em.”

Tôi run như cầy sấy: “Em… em có giấu gì đâu.” Kết quả anh ta bóp chặt cổ tay tôi rồi cúi xuống cắn môi tôi một cái rõ đau: “Đồ nói dối.”

Phiền thật. Không chỉ phiền đám bình luận kia, mà còn phiền cả Tạ Doãn. Dáng vẻ mấy hôm nay của anh ta làm tôi nhớ lại khoảng thời gian năm năm trước. Má nó, tôi mất tận năm năm mới “cải tạo” được anh ta thành người bình thường, sao giờ tự nhiên lại trở về bản gốc rồi?

Trưa hôm đó, Tạ Doãn để quên một tập tài liệu ở nhà nên bảo tôi mang tới công ty. Vừa bước vào văn phòng Tổng Giám đốc, tôi đã nhìn thấy một cô gái ngồi đối diện anh ta. Áo sơ mi trắng, chân váy caro, tóc dài đen mượt, trông vừa ngoan vừa xinh, kiểu nữ chính thanh xuân vườn trường chính hiệu.

Cô ấy đang ríu rít nói chuyện với Tạ Doãn, còn Tạ Doãn thì cúi đầu xem tài liệu, mặt lạnh như tiền âm phủ. Đám bình luận lập tức phát điên:

[Aaaaa Mai Tú xuất hiện rồi!]

[Nữ chính đáng yêu quá trời luôn!]

[Nữ phụ tới đây làm gì vậy? Đừng chen ngang tuyến tình cảm người ta nha chị.]

[Trời ơi Mai Tú thấy nam chính ôm nữ phụ rồi kìa, mặt đơ luôn rồi, đau lòng quá hu hu.]

Khoan đã, vậy đây chính là nữ chính?

Tôi bước tới đưa tài liệu cho Tạ Doãn. Cô gái kia nhìn tôi, ngập ngừng hỏi: “Vị này là?” Tạ Doãn nhận lấy tài liệu, giọng lạnh lùng: “Không liên quan đến cô.”

Cô gái sửng sốt: “Tạ Doãn, em là vị hôn thê của anh mà!”

Tạ Doãn nhấc mắt lên nhìn cô ấy, một chữ lạnh lẽo: “Cút.”

Tôi nghe mà da đầu tê rần. Cô gái đỏ hoe mắt, cắn môi chạy ra ngoài. Đám bình luận lập tức khóc thuê tập thể:

[Anh cứ mạnh miệng đi, sau này có ngày hối hận không kịp.]

Ngay sau dòng bình luận ấy, tôi nhìn thấy Tạ Doãn hơi khựng lại. Ánh mắt anh ta lướt về phía cánh cửa vừa đóng, thoáng buồn, thoáng tiếc nuối.

Tôi lập tức hiểu ra. À, ra là đang diễn cảnh “miệng cứng lòng mềm”. Tôi vô cùng thức thời mở miệng: “Anh không đuổi theo à? Nếu cần thì em có thể giải thích với cô ấy giúp anh.”

Dù sao tôi cũng đã đặt lịch phá thai rồi, sớm muộn gì cũng phải rời đi. Người ta mới là nữ chính cơ mà, tôi nên biết điều một chút, coi như trả ơn Tạ Doãn đã nuôi tôi suốt năm năm. Đừng để sau này anh ta hối hận rồi nổi điên thêm lần nữa.

Nghe tôi nói xong, Tạ Doãn chậm rãi ngẩng đầu nhìn tôi. Ánh mắt sâu đến đáng sợ: “Bảo bối… em vừa nói gì cơ?”

Tôi vỗ vai anh ta gật gù nói: “Yêu đương thì đừng có làm người câm. Thích thì nói thích, có hiểu lầm thì giải thích. Mấy trò ngược luyến đau tim kiểu ‘anh không nói em cũng phải hiểu’ lỗi thời rồi. Con gái bây giờ không ăn bộ đó nữa đâu.”

Tạ Doãn im lặng vài giây. Tôi tưởng anh ta đã giác ngộ. Ai ngờ giây tiếp theo, anh ta kéo tôi vào lòng, ôm chặt đến mức tôi suýt tắt thở.

“Ừ. Anh yêu em.” “Cô ta không phải vị hôn thê của anh. Người có hôn ước với cô ta là anh trai anh. Sau khi anh ấy mất, cái hôn ước đó mới rơi xuống đầu anh. Anh đã từ chối rồi. Anh với cô ta không có gì hết.”

Bạn đang đọc truyện tại Yokopod. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa xong lượng thông tin khổng lồ này thì đám bình luận đã nhảy dựng lên:

  • [Cứu mạng, Mai Tú vẫn chưa đi xa, đứng ngoài cửa nghe hết rồi!]
  • [Tôi biết ngay mà, nam chính vẫn để ý chuyện Mai Tú từng đính hôn với anh trai mình.]
  • [Sắp tới đoạn cưỡng chế tình yêu rồi đó trời ơi.]
  • [Tua nhanh tới cảnh nam chính ép Mai Tú khóc đi, tôi thích drama lắm.]

Khoan. Hóa ra từ đầu tới cuối… tôi chỉ là đạo cụ tình cảm cho cặp đôi chính thôi hả?!

Thế giới này chắc chắn có vấn đề. Nhưng thôi, việc cấp bách trước mắt là, đến giờ phá thai của tôi rồi.

Sau bữa trưa với Tạ Doãn, anh ta quay lại công ty, còn tôi tranh thủ tìm cơ hội chuồn lẹ. Trước khi đi, Tạ Doãn kéo tôi lại, nâng cằm tôi lên rồi hôn.

Hôn xong, anh ta cụng trán vào tôi, giọng trầm thấp: “Bảo bối. Em bảo yêu đương phải nói ra miệng. Thế còn em?”

Tôi qua loa cho có lệ: “Dạ dạ, em biết rồi.”

Biết cái gì chứ, tôi có yêu đương thật đâu, tôi chỉ đang cố giữ cái mạng nhỏ này thôi. Tôi đẩy anh ta ra lần thứ ba mới thành công, ngẩng đầu nhìn vào mắt anh.

Mắt Tạ Doãn rất đặc biệt. Người bình thường đồng tử màu nâu hoặc nâu sẫm, còn mắt anh ta thì đen kịt. Mà lúc này, trong đôi mắt ấy còn có thêm một thứ khác: Buồn. Tạ Doãn vén tóc mai cho tôi, động tác dịu dàng hiếm thấy. Sau đó anh buông tay, khẽ cụp mắt xuống: “Lát nữa gặp.”

Tôi suýt cảm động đến mềm lòng, may mà lý trí còn sống. Tạ ơn trời đất, anh ta không nổi điên giữ tôi lại, không thì lỡ giờ hẹn, tôi còn phải đặt lịch phá lại từ đầu.

Tôi lập tức cười tươi: “Ừm, lát nữa gặp.” (Gặp cái đầu anh ấy, nữ chính của anh sắp online rồi kìa!)

Đến bệnh viện, đám bình luận lại bắt đầu nhảy loạn trước mắt tôi.

  • [Ơ khoan? Nữ phụ tính bay màu sớm vậy luôn hả?]
  • [Bay sớm cũng tốt mà. Chứ để nó sinh con ra rồi bám nam chính nhìn phiền chết.]
  • [Thật ra nam chính cũng nhịn dữ lắm rồi đó nha. Tận tám tháng mới xử nữ phụ, đúng là người đàn ông có nguyên tắc.]

Nguyên tắc kiểu gì mà cuối cùng vẫn đâm chết cả mẹ lẫn con vậy trời?

Do tôi đến sớm nên bác sĩ còn đang bận, mọi người phải ngồi chờ thêm. Rảnh quá, tôi bắt đầu ngồi đọc bình luận.

  • [Tao không hiểu nổi nữ phụ nghĩ gì luôn á. Nó đâu yêu nam chính, rõ ràng chỉ mê tiền thôi mà còn đòi sinh con.]
  • [Đúng đó. Nam chính cho nó bao nhiêu tiền rồi còn chưa đủ, còn muốn sinh con để chia tài sản nữa.]

Tôi nhìn xong thì “ồ” một tiếng đầy giác ngộ. Nói cũng có lý! Dù sao nữ chính thật sự đã xuất hiện rồi, tôi sớm muộn cũng thành vật hy sinh cho tình yêu của hai người họ. Nếu đã chuẩn bị “bay màu”… vậy trước khi bay, vét thêm chút tiền chắc không quá đáng đâu nhỉ?

Nghĩ là làm, tôi móc điện thoại ra, bắt đầu nhắn tin cho Tạ Doãn:

[Em thấy anh yêu vị hôn thê của anh lắm mà.] [Anh cũng không muốn em tiếp tục phá đám hai người đúng không?] [Hay là chuyển cho em ít tiền “bồi thường thất nghiệp” đi.] [Không thì em bám anh cả đời đó nha.]

Gửi xong, tôi ngoan ngoãn ngồi đợi tin nhắn ngân hàng “ting ting”. Kết quả đợi mãi không thấy gì. Tạ Doãn chắc đang bận, hoặc cũng có thể đang giả chết. Tôi thất vọng nhét điện thoại vào túi.

Ngồi thêm một lúc, tôi đứng dậy đi vệ sinh. Vừa cúi đầu rửa tay, miệng còn đang tính xem nên chạy sang thành phố nào sống ẩn danh thì một bàn tay đột nhiên bịt chặt miệng mũi tôi từ phía sau!

Tôi giật mình trợn mắt. Trong gương phản chiếu bóng dáng cao lớn của một người đàn ông: Tạ Doãn.

Anh ta ôm ghì lấy tôi từ phía sau. Ánh mắt trong gương tối đen đến đáng sợ. Bàn tay còn lại của anh chậm rãi đặt lên bụng tôi, giọng nói dịu dàng đến rợn người: “Bé cưng. Anh cho em cơ hội rồi mà. Vì sao còn giấu anh?”

Tôi lạnh toát sống lưng. Xong rồi, toang thật rồi! Tạ Doãn cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt bụng dưới của tôi như đang vuốt ve một món đồ quý giá: “Không muốn con của chúng ta à?”

Tôi run giọng: “Không phải…”

“Hư quá.” Bàn tay anh trượt xuống đùi tôi, giọng nói vẫn rất nhẹ, như đang dỗ dành, nhưng từng chữ đều khiến tôi nổi da gà: “Hay là anh nên bẻ gãy chân em… nhốt em lại… như vậy em mới ngoan ngoãn sinh con cho anh?”

Tôi thiếu điều quỳ xuống tại chỗ. Không được, tên điên này thật sự làm được chuyện đó đấy!

Tôi bắt đầu điên cuồng phân tích tình hình. Có lẽ bây giờ vẫn còn quá sớm, nữ chính vừa xuất hiện thôi, tình cảm của Tạ Doãn với cô ấy còn chưa phát triển hoàn toàn. Mà tôi lại đột nhiên muốn bỏ đứa bé, trong mắt anh ta, chuyện này chẳng khác nào sự phản bội.

Tôi càng nghĩ càng thấy lạnh gáy. Không được! Dù sau này có chết thì ít nhất bây giờ tôi cũng phải giữ được đôi chân nguyên vẹn đã. Đợi tới lúc nam nữ chính yêu nhau đắm đuối, Tạ Doãn tự nhiên sẽ thấy tôi chướng mắt thôi, khi đó tôi lặng lẽ biến mất mới là thượng sách.

Nghĩ thông rồi, tôi lập tức quay sang dùng chiêu cũ. Tôi cúi đầu hôn nhẹ lên lòng bàn tay anh: “Tạ Doãn… anh đừng giận mà.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh qua gương, cố gắng mềm giọng đến mức có thể. Tạ Doãn đứng ngay phía sau lưng tôi, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh, nhưng trong gương, đôi mắt đen kia đang nhìn chằm chằm vào tôi không chớp.

Tôi căng da đầu tiếp tục bịa lý do: “Em đúng là không muốn đứa bé này… Nhưng mà… bởi vì…”

Tôi nghẹn họng. Bởi vì cái gì bây giờ?!

Nói tôi tưởng anh không cần đứa bé? Không ổn, chính anh ta từng bảo muốn tôi sinh con cho anh mà.

Nói tôi chưa chuẩn bị tâm lý làm mẹ? Càng vô lý hơn, chưa chuẩn bị thì cùng lắm cãi nhau vài câu, ai đời tự âm thầm đi phá thai.

Hay bảo sợ mang thai không danh không phận? Cũng không được.

mé! Chẳng lẽ tôi phải nói thật: “Em sợ sau này anh đâm chết cả hai mẹ con em” à? Nói câu đó xong chắc tôi khỏi cần phá thai nữa, vì tôi chết trước luôn rồi!

“Vì sao?” Tạ Doãn vừa hỏi vừa xoa nhẹ bụng tôi, kiên nhẫn đến mức đáng sợ: “Bé cưng, em nghĩ ra lý do chưa?”

Tôi hít sâu một hơi, quyết định đánh cược bằng IQ cả đời mình: “Vì… thời gian mang thai lâu quá.”

Tạ Doãn trong gương hơi nghiêng đầu, ánh mắt rõ ràng viết đầy hai chữ: “Em bị điên à?”

Tôi vẫn cố tỏ ra nghiêm túc: “Có thai tận mười tháng lận đó. Ba tháng đầu kiêng, hai tháng cuối cũng kiêng. Lâu như vậy… anh chịu nổi hả?”

Tôi dừng một chút rồi bổ sung cú chốt hạ: “Với lại vị hôn thê của anh cũng về nước rồi mà.”

Thật ra tôi biết thừa lý do này có ma mới tin. Tạ Doãn mà muốn thì có bầu tám tháng anh ta vẫn dám nổi điên. Dù sao trước đây tôi suýt chết dưới tay anh ta cũng đâu phải một hai lần. Sẩy thai? Xin lỗi, nghe không giống phong cách của Tạ tổng cho lắm.

Nhưng đây là cái cớ duy nhất tôi nghĩ ra để đổ hết lỗi lên đầu anh ta, ít nhất như vậy anh ta sẽ không nổi điên xử tôi ngay tại chỗ… chắc thế ha.

Tôi lén nhúc nhích chân. Đôi chân này còn rất trẻ, tôi chưa muốn sống phần đời còn lại trên xe lăn đâu. Mặt bị rạch thì còn lành, eo bị bóp bầm vài hôm cũng tan, chứ chân mà gãy thật thì đời tôi coi quẩy nhạc “Kiếp đỏ đen” luôn.

Tôi căng thẳng quan sát biểu cảm của Tạ Doãn. Lý do của tôi hoàn hảo thế còn gì, vừa lấy anh ta làm trung tâm, vừa tạo cảm giác hai người phụ nữ tranh giành một người đàn ông đến chết đi sống lại, đúng gu tổng tài ngược luyến luôn! Nào, mắng tôi vài câu lấy lệ rồi chuyển khoản an ủi đi, tôi dễ dỗ lắm.

Ai ngờ Tạ Doãn lại ngẩn người. Anh ta nhìn tôi rất lâu, ánh mắt như bị thứ gì đó đâm trúng. Bàn tay khô ráp khẽ vuốt má tôi, giọng anh trầm xuống: “Oanh Oanh. Anh nói rồi. Cô ta không phải vị hôn thê của anh.”

Tôi giật mình. Ơ? Tôi còn chưa nói cô gái kia là ai mà, sao anh tự động nhận luôn vậy? Tôi lập tức gật đầu như gà mổ thóc: “Ừ ừ ừ, em biết rồi. Anh không có vị hôn thê, anh chỉ có em thôi.”

Nói xong, anh kéo tôi xoay người lại. Lần này tôi không còn nhìn anh qua gương nữa, mà là nhìn thẳng vào gương mặt thật của anh.

Nhà vệ sinh bệnh viện vẫn nồng nặc mùi thuốc khử trùng. Cái mùi lạnh lẽo đặc trưng ấy len vào từng ngóc ngách. Kỳ lạ là tôi lại khá thích. Ở bệnh viện, mỗi ngày đều có người chào đời, cũng có người rời đi mãi mãi. Nghe khóc nhiều rồi, nhìn chết nhiều rồi, người ta tự nhiên cũng chai cảm xúc. Cho nên lúc này, tôi thật sự không hiểu Tạ Doãn đang buồn cái gì.

Anh cúi mắt, nhẹ nhàng ôm lấy tôi. Cái ôm này dịu dàng hơn bất kỳ lần nào trước đây: “Lương Oanh. Chính em nói với anh rằng nếu có hiểu lầm thì phải giải thích. Anh giải thích rồi, nhưng em không chịu tin.”

Giọng anh rất khẽ, khẽ đến mức tôi nghe mà nổi hết da gà: “Em chưa từng tin anh. Từ đầu đến cuối đều không tin. Oanh Oanh, em có thể thử tin anh một lần thôi được không? Anh sẽ không bao giờ làm hại em.”

Trong đầu tôi từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng. Anh trai à, anh biết anh đang nói gì không vậy? Người từng cầm dao vèo mặt tôi, từng bóp cổ tôi, từng đẩy tôi xuống biển… bây giờ lại đứng đây nói “anh sẽ không làm hại em”? Ủa a lô?

Tôi sợ quá nên lập tức xuống nước ngay: “Thôi mà thôi mà, mình về đi, em không phá thai nữa. Anh muốn con thì em sinh, anh thích mấy đứa em đẻ mấy đứa luôn.”

(Xin anh, đừng phát bệnh ở bệnh viện nữa, tôi còn muốn sống!) Yokopod

Tôi chủ động nắm lấy tay anh. Tạ Doãn nhìn tôi rất lâu, sau đó khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt: “Ừ.” Nhưng nụ cười ấy nhìn kiểu gì cũng thấy miễn cưỡng.

Lúc bước ra khỏi bệnh viện, gió lạnh bên ngoài bất ngờ thổi tới. Âm cuối trong câu nói của Tạ Doãn bị gió cuốn tan gần hết, tôi chỉ lờ mờ nghe được anh hỏi: “Chúng ta… chỉ có thể như vậy thôi sao?”

Lên xe rồi mà tôi vẫn còn nghĩ mãi về câu nói ấy. “Chỉ có thể như vậy thôi sao?” Vậy anh còn muốn thế nào nữa?

Lần đầu tiên tôi gặp Tạ Doãn đã là một thảm họa, quá trình ở bên nhau sau đó cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Nói trắng ra tôi chưa từng muốn dính dáng tới anh ta.

Tôi nhớ rất rõ buổi sáng năm năm trước ấy. Lúc tỉnh dậy trên giường khách sạn, tôi nằm nhìn chằm chằm chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà, đầu óc trống rỗng. Toàn thân đau nhức, ngay cả nhấc tay cũng lười.

Bên cạnh vang lên giọng đàn ông khàn khàn: “Dậy rồi à?”

Tôi trợn mắt: “Nói thừa. Ai ngủ mà mở mắt được? Tôi là cá heo chắc?”

Tạ Doãn không tức giận, anh ta tiện tay ném thứ gì đó sang cho tôi. Tôi ôm chăn ngồi dậy, nhìn kỹ mới phát hiện đó là một vỉ thuốc tránh thai khẩn cấp.

Tôi lập tức nổi cáu: “Nước đâu? Anh định để tôi nuốt khan luôn hả?”

Nghe tôi nói xong, anh ta đứng dậy đi ra ngoài. Nhân lúc ấy, tôi cuống cuồng bò dậy mặc quần áo. Chiếc váy tối qua bị xé tan nát, mặc lại không nổi, may mà Tạ Doãn đã cho người chuẩn bị sẵn bộ khác. Có điều… hơi chật ngực. Tôi vừa mặc vừa nghiến răng kéo khóa.

Đúng lúc ấy Tạ Doãn quay lại. Tôi còn đang vật lộn với đống tóc rối như tổ quạ trên đầu. Anh ta đưa cốc nước ấm cho tôi. Tôi nhận lấy, nuốt cái “ực” viên thuốc tránh thai xuống bụng, sau đó vô cùng thực tế chìa tay ra:

“Xong rồi đúng không? Đưa tiền bồi thường đây, rồi anh có thể cút được rồi đó.”

Tạ Doãn không nhúc nhích. Anh ta dựa lưng vào tường, nheo mắt nhìn tôi như đang nghiên cứu một loài sinh vật quý hiếm nào đó.

Tôi mặc kệ, tiếp tục đứng vuốt mớ tóc rối như ổ quạ của mình. Mãi một lúc sau mới chải xuôi được đống tóc tang thương ấy, vậy mà Tạ Doãn vẫn đứng y nguyên tại chỗ, không nói tiếng nào.

Tôi cúi đầu nhìn điện thoại: Không có tin nhắn chuyển khoản. Lại ngẩng lên nhìn anh ta: Vẫn cái mặt tổ tông ấy.

Tôi hết chịu nổi, vô cùng thực tế chìa tay ra: “Chuyển tiền bồi thường cho tôi. Không thì tôi báo công an đấy.”

Tuy biết dọa kiểu này chẳng xi nhê gì với loại người như Tạ Doãn, nhưng ít nhất cũng thể hiện được thái độ phản kháng yếu ớt của một công dân thiện lương.

Ánh mắt anh ta lướt qua vệt máu đỏ sẫm trên ga giường. Ngay giây tiếp theo, cằm tôi đã bị bóp chặt: “Đêm qua… là ai cũng được à?”

Tôi nghẹn họng: “Cái thẻ phòng hôm qua vốn đâu phải đưa cho anh.”

Tạ Doãn bật cười. Rõ ràng là cười, nhưng nghe cứ như sắp giết người tới nơi: “Vậy là ai cũng được thật.”

Tôi lười giải thích. Người tôi chọn tối qua thật ra đã được tuyển chọn rất kỹ rồi: Mặt mũi đẹp trai, ra tay hào phóng, quan trọng nhất là độc thân. Tôi vẫn còn chút lương tâm, không thích chen chân phá hoại tình cảm người khác. Ngay cả lúc nhắm tới Tạ Doãn ban đầu cũng vì anh ta còn độc thân, mấy tên khác đều có bạn gái cả rồi, không tiện xuống tay.

Ai ngờ lần trước kỹ năng quyến rũ còn non tay, chưa dụ được người thì suýt bị bóp chết. Thời gian gấp gáp quá nên tối qua tôi mới nhắm đại vào một cậu ấm vừa chia tay bạn gái để hoàn thành KPI. Ai dè đâu chưa kịp triển khai kế hoạch thì cuối cùng vẫn rơi vào tay Tạ Doãn. Nghĩ lại đúng là nước mắt nghề nghiệp!

“Kệ là ai.” Tôi hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh: “Dù sao người ngủ với tôi tối qua cũng là anh. Anh yên tâm, chỉ cần anh chịu bồi thường tử tế, tôi đảm bảo sau này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa.”

Tôi thật lòng không muốn dây dưa với loại thần kinh như anh ta, vơ vét được chút nào hay chút đó rồi biến luôn mới là thượng sách. Dù gì tối qua cũng là lần đầu của tôi, không tranh thủ kiếm tiền thì có lỗi với chính mình quá.

Tạ Doãn cười như không cười. Mặt thì đẹp trai đấy, nhưng cái miệng độc hơn thuốc chuột: “Không cho.”

Nói xong, anh ta buông tay khỏi cằm tôi rồi quay người bỏ đi. Tới lúc tiếng bước chân hoàn toàn biến mất ngoài cửa phòng ngủ, tôi mới từ từ hoàn hồn.

Ủa? Đi thật luôn hả? Má nó chứ!

Tôi nhìn mình trong gương trang điểm, trên cằm vẫn còn in rõ dấu tay do anh ta bóp ra. Người giàu nứt đố đổ vách mà keo kiểu gì không biết, cho tôi chút tiền thì anh ta nghèo đi chắc?

Tôi tức tới mức bật chế độ “vét sạch hiện trường”. Từ dép khách sạn, khăn tắm, nước hoa mini cho tới mấy món đồ trang trí nhỏ nhỏ có thể nhét túi, tôi gom sạch.

Về tới căn phòng trọ bé bằng cái hộp diêm, tôi thay quần áo rồi nhìn bộ váy hàng hiệu trên người. Đồ mới nhất của một thương hiệu nổi tiếng, bán đi chắc cũng được kha khá. Thôi thì coi như tiền bồi thường tinh thần vậy. Sau này nhất định phải tránh xa Tạ Doãn ra, càng xa càng tốt!

Tôi còn chưa kịp đau buồn cho cuộc đời thì chuông báo thức đã réo inh ỏi. Đến giờ đi cày rồi.

Sau cái đêm “tai nạn” với Tạ Doãn, tôi cảm giác như mình vô tình bật trúng công tắc xui xẻo nào đó: Đi đâu cũng gặp anh ta!

Tại sân golf, tôi làm caddie ở đây được hai năm, ngày nào cũng chạy như chó đuổi quanh sân nhặt bóng, trước giờ chưa từng thấy mặt Tạ Doãn.

Thế mà từ sau hôm đó, anh ta cứ như oan hồn vật vờ, ngày nào cũng xuất hiện. Nhìn thấy là tôi đã muốn tăng huyết áp, nhưng tôi vẫn phải nhịn vì Tạ Doãn chỉ đích danh tôi phục vụ. Có vẻ anh ta rất thích nhìn tôi chạy tới chạy lui mồ hôi nhễ nhại như con quay. Được cái tiền boa khá dày. Vì tiền, tôi nhịn!

Sau một vòng golf, tôi mệt tới mức tóc tai dính hết lên mặt. Lúc nghỉ giải lao, Tạ Doãn đưa cho tôi một gói khăn giấy: “Lau đi.” Tôi nhận lấy ngay lập tức: “Cảm ơn ông chủ.”

Anh ta nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, rồi đột nhiên hỏi: “Sao không tìm anh?” “Hả?” Tạ Doãn nhíu mày. Rõ ràng kiểu người như anh ta không quen phải lặp lại câu thứ hai, còn tôi thì giả ngu rất chuyên nghiệp. Tìm anh ta làm gì? Để bị chọc tức thêm à? Khéo còn bị anh ta mỉa mai cho vài câu. Nếu bị mắng mà có tiền thì tôi còn cân nhắc, đằng này vừa bị hành xác vừa không có đồng nào, ai rảnh đâu mà làm.

Tôi ngày nào cũng đầu tắt mặt tối chạy đủ nghề kiếm sống, vậy mà vẫn như bị ma ám.

Làm caddie gặp Tạ Doãn.

Làm phục vụ ở nhà hàng Pháp cũng gặp Tạ Doãn.

Thậm chí lúc tôi kiếm được một công việc gia sư ngon lành, vừa hăm hở bước vào cửa thì đập vào mắt lại là bóng dáng quen thuộc ấy. Một bé gái từ trong nhà lao ra ôm chân anh ta, reo lên:

“Cậu ơi! Cô giáo tới rồi nè! Con nói rồi mà, cô giáo siêu xinh luôn!”

Con bé ngồi ngay ngắn trước cây đàn piano. Tôi cúi xuống chỉnh lại tư thế ngồi và vị trí đặt tay cho nó. Ngay sau đó, giai điệu “Tiểu Viên Vũ Khúc” vang lên lanh lảnh dưới những ngón tay nhỏ xíu. Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa kính, rơi lên chiếc váy công chúa bồng bềnh của con bé.

Ngoài phòng đàn là một khu vườn kính trồng đầy hoa hồng. Giữa một biển hoa đỏ rực ấy, tôi nhìn thấy Tạ Doãn. Anh ta đứng dưới nắng, tiện tay hái một bông hồng đỏ thẫm đẹp nhất, rồi kiên nhẫn tỉa sạch gai trên cành. Sau đó anh giơ bông hoa lên, mỉm cười vẫy vẫy với tôi.

Tôi sững người mất mấy giây. Đến lúc hoàn hồn mới phát hiện con bé đã ngừng đánh đàn từ đời nào, nó chống cằm cười tủm tỉm: “Cô ơi, con đoán lát nữa cậu sẽ tặng hoa cho cô đó.”

Tôi gõ nhẹ lên đầu nó: “Lo tập đàn đi. Nhóc con biết nhiều chuyện ghê ha.”

Tan học, Tạ Doãn thật sự mang hoa tới. Anh ta đưa bông hồng cho tôi mà không nói gì.

Giờ là tháng mười hai. Muốn trồng được cả vườn hồng giữa mùa đông thì tiền đốt chắc còn nhiều hơn tiền tôi kiếm một năm. Đúng là người giàu có thú vui rất khó hiểu. Không chịu đưa tiền mặt cho tôi, lại đi tặng cái thứ không ăn được, không bán được, cũng chẳng trả nổi tiền điện tiền nước.

Ra khỏi khu biệt thự, đi ngang thùng rác, tôi tiện tay ném luôn bó hoa vào. Trời lạnh muốn chết, tôi còn sắp không đủ tiền đóng tiền sưởi đây này!

Nhưng chuyện xui xẻo hơn vẫn còn ở phía sau. Tôi chẳng những không moi được đồng nào từ Tạ Doãn, mà còn suýt đền luôn cái mạng nhỏ này.

Hôm đó Tạ Doãn tới nhà hàng Pháp nơi tôi làm thêm. Tôi bưng rượu vang đỏ đứng cạnh anh ta, miệng đọc vanh vách phần giới thiệu món ăn mà mình đã học thuộc tới mức nằm mơ cũng đọc được. Đúng lúc tôi đang thao thao bất tuyệt, Tạ Doãn bỗng đứng dậy. Khuỷu tay anh ta vô tình huých vào khay rượu.

Ào một cái. Nguyên ly rượu đổ sạch lên bộ vest đen của anh ta.

Tôi đứng hình. Những ký ức kinh hoàng năm xưa lập tức ùa về như phim kinh dị chiếu lại, vết sẹo mờ trên má cũng bắt đầu âm ỉ đau. Trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ: Hay là nghỉ việc luôn cho khỏe? Làm ở đây lương cao thật đấy, nhưng Tạ Doãn cứ ba hôm hai bữa mò tới, có khi làm nửa năm chưa đủ tiền đền nổi cái áo vest của anh ta nữa.

Tạ Doãn nắm lấy cổ tay tôi: “Lương Oanh. Em làm bẩn quần áo của anh rồi.”

Tôi bình tĩnh đảo mắt một vòng, sau đó cực kỳ thành thạo đưa con dao gọt hoa quả trên bàn cho anh ta:

“Tôi không có tiền đâu. Hay anh rạch vài đường cho xong chuyện nhé? Thích rạch đâu thì rạch.”

Dù sao từ ngày dính phải anh ta, đám công tử nhà giàu kia thấy tôi là tránh như tránh tà, không ai dám động vào “người của Tạ Doãn”. Con đường làm giàu tắt của tôi coi như bị phong sát hoàn toàn. Mà bộ vest trên người anh ta nhìn kiểu gì cũng phải sáu con số, bán tôi chắc còn không đủ đền.

Tạ Doãn không nhận dao, anh ta chỉ nhìn tôi chằm chằm rồi nói: “Kết bạn WeChat. Chuyển khoản cho anh.”

Tôi nghẹn họng. Tôi đã bảo tôi không có tiền mà trời?! Rốt cuộc tôi phải nói bao nhiêu lần nữa anh ta mới chịu hiểu?

Tôi đặt mạnh cái khay xuống bàn, không muốn chơi trò mèo vờn chuột với anh ta thêm phút nào nữa. Tôi chỉ là một con chuột cống vật lộn kiếm sống thôi, thấy người giàu là đã tự giác nép vào góc tối rồi, cớ gì cứ phải dí tôi mãi vậy?

Hôm qua vì chậm tiền nhà mà tôi bị chủ trọ đuổi ra ngoài. Tôi co ro ngủ ngoài hành lang lạnh muốn đóng băng. Bên ngoài pháo hoa nổ rực trời đón năm mới, ánh sáng sáng đến mức như muốn xé toạc màn đêm. Tiếc là ô cửa sổ nhỏ ngoài hành lang chỉ lọt vào được chút ánh sáng yếu ớt. Trong đêm âm ba độ ấy, tôi cuộn tròn như con tôm luộc, sáng hôm sau vẫn phải bò dậy đi làm như thường.

Kết quả vừa đi làm lại gặp Tạ Doãn. Bao nhiêu uất ức lập tức bùng nổ, tôi gằn giọng hỏi:

“Rốt cuộc anh muốn cái gì? Anh chơi đủ chưa? Vào rạp xem kịch còn phải mua vé, còn anh thì ngày nào cũng đứng nhìn tôi vật lộn kiếm sống như xem xiếc miễn phí vậy, vui lắm hả?”

Tạ Doãn sững người: “Anh không có ý đó.”

“Vậy anh có ý gì? Muốn ngủ với tôi nữa à?” Tôi bật cười lạnh: “Được thôi. Trả tiền trước. Tôi xin anh đó Tạ Doãn, đêm hôm đó rõ ràng là anh cưỡng ép tôi, tôi chưa từng làm gì có lỗi với anh cả. Làm ơn tha cho tôi được không? Một là đưa tiền, hai là cút khỏi cuộc đời tôi!”

Trước khi gặp anh ta, cuộc sống của tôi tuy thảm thật, nhưng ít ra vẫn còn cân bằng. Chính anh ta là người phá nát mọi thứ. Có lẽ đây là quả báo cho việc tôi từng muốn bán rẻ bản thân để đổi lấy cuộc sống tốt hơn.

Đứa nào chôm là cờ hó!

Tôi cười tự giễu: “Đúng là xui tận mạng. Ý tôi là… gặp anh đúng là vận đen tám đời.”

Cuối cùng, Tạ Doãn chọn phương án thứ nhất. Tôi hiểu rồi, anh ta chỉ muốn ngủ với tôi thôi.

Từ hôm đó, tôi dọn tới sống ở nhà anh ta. Ít nhất thì từ nay không cần lo bị chủ nhà ném đồ ra ngoài nữa.

Trong phòng tắm rộng còn lớn hơn căn phòng trọ cũ của tôi, hơi nước phủ kín lớp kính. Tôi chống tay lên vách kính lạnh buốt, bóng người mờ ảo phản chiếu phía trên.

Tạ Doãn đứng phía sau, đan chặt mười ngón tay vào tay tôi, giọng anh ta khàn thấp: “Gọi tên anh.”

Tôi nhắm mắt, cực kỳ phối hợp: “Tạ Doãn… Tạ Doãn…”

(Dù gì gọi vài tiếng cũng đâu mất miếng thịt nào, có tiền là được!)

Anh ta ghì lấy tôi, từng nhịp thở nóng rực kéo tôi chìm sâu xuống đáy vực. Bên tai vang lên giọng nói khàn khàn quen thuộc: “Bảo bối, tôi đã bảo em đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa rồi mà. Sao em không nghe lời?”

Anh ta nói câu đó từ bao giờ nhỉ? Có lẽ là ngay lần đầu gặp mặt.

Lưỡi dao còn vương máu, sắc đỏ loang ra như nhuộm cả ký ức hôm ấy thành một màu đỏ thẫm. Bao nhiêu chi tiết đã mờ nhạt từ lâu, chỉ còn lại tiếng tim tôi đập loạn trong lồng ngực. Không biết là vì tôi được anh ta để mắt tới nên vui mừng, hay vì bị chính anh ta dọa cho hồn vía lên mây. Mà có khi là cả hai.

Khoảnh khắc đó vô tình trở thành khởi đầu cho thứ tình cảm dây dưa về sau. Còn Tạ Doãn… hình như từ ngày ấy đến giờ vẫn chưa bước ra nổi.

Vừa về tới nhà Tạ Doãn, cửa còn chưa đóng hẳn, tôi đã thấy một vị khách “không mời mà tới”. Mai Tú nghe tiếng động liền lon ton chạy ra: “Anh Doãn, anh về…”

Nhìn thấy tôi, cô ta lập tức khựng lại: “Sao cô lại ở đây?”

Miệng tôi luôn nhanh hơn não một nhịp: “Nhà ở Đế Đô đắt muốn xỉu, tôi không đủ tiền thuê chứ sao. Hay cô cho tôi ít tiền đi, tôi dọn ngay. Số tài khoản tôi là 622 202…”

Chưa đọc hết dãy số, Tạ Doãn đã bịt miệng tôi lại: “Câm miệng.”

Ờ thì câm. Anh ta lạnh nhạt nhìn Mai Tú: “Ai cho em tới đây?”

Mai Tú cắn môi, giọng nhỏ nhẹ đầy tủi thân: “Em nghe dì nói anh sống ở đây… Em chỉ lo anh ở một mình không có ai chăm sóc thôi…”

[Mai Tú chủ động quá trời luôn á!!!] [Con gái à, em không cần chăm nam chính đâu, nam chính phải nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa với em mới đúng!] [Má ơi, nam chính lại định đuổi Mai Tú nữa kìa, hết cứu.]

RẦM!

Tiếng đóng cửa vang lên dứt khoát. Không chỉ tiễn Mai Tú ra ngoài, mà còn chặn luôn đống bình luận lảm nhảm kia.

Tạ Doãn quỳ một gối xuống giúp tôi thay dép. Tôi thở dài: “Anh bớt diễn đi được không? Anh cứ như vậy mãi, vị hôn thê của anh bỏ chạy thật đấy. Tới lúc đó đừng có ngồi ôm đầu hối hận.”

Anh ta giữ lấy cổ chân tôi: “Tôi hối hận rồi.”

Tôi nhiệt tình hiến kế: “Thế thì mau đi dỗ người ta đi chứ còn gì nữa. Mấy cô gái yêu vào thường dễ mềm lòng lắm, nói vài câu ngon ngọt là xuôi ngay.”

Đúng lúc đó, mắt cá chân tôi chợt lạnh lạnh. Cúi xuống nhìn… Ủa? Một chiếc vòng chân vàng óng đang nằm trên chân tôi.

Tôi lập tức đổi giọng: “Vàng thật hả?” (Má ơi, đẹp dữ thần!)

Tạ Doãn bế bổng tôi lên. Theo phản xạ, tôi vòng tay qua cổ anh ta. Anh ta vừa bế tôi về phía phòng ngủ vừa hỏi: “Cô Lương, con gái không yêu tới điên thì phải dỗ kiểu gì?”

“Còn phải xem người ta thích gì nữa.”

Anh ta nhìn tôi chăm chú: “Thích tiền.”

“Thế thì ném tiền vào mặt người ta thôi.”

“Tôi ném rồi.” Anh ta thấp giọng: “Nhưng người ta vẫn không chịu tha thứ cho tôi.”

Tôi ngả lưng xuống giường, lười biếng đáp: “Có khi người ta vốn đâu có hận anh. Đã không hận thì cũng chẳng cần tha thứ.”

Ngẫm kỹ thì… chắc anh ta đang nói tôi thật. Nhưng tôi đúng là chưa từng hận Tạ Doãn. Yêu với hận đều là những cảm xúc quá mãnh liệt, không hợp với kiểu người sống lay lắt như tôi.

Ban đầu, tôi chỉ xem anh ta là “mục tiêu kiếm cơm” thôi. Nghĩ theo góc độ của anh ta, nếu có một cô đào mỏ cứ bám riết lấy mình, chắc tôi cũng thấy phiền. Đã bị cảnh cáo rồi mà tôi vẫn lì như keo chó, hết lần này tới lần khác lượn trước mặt anh ta. Cũng giống như về sau anh ta dính tôi như sam, gỡ kiểu gì cũng không ra. Cái kiểu dây dưa này… nói thật, ai chịu nổi.

Chẳng qua thủ đoạn của anh ta hơi “máu lạnh” hơn người bình thường một tí thôi. Mà tôi thì vẫn sống nhăn răng đấy thôi, còn tiện tay vét được kha khá tài sản của anh ta, tiêu mấy đời chưa chắc hết.

“Em đang đẩy tôi cho người khác.”

“Thì anh vốn có vị hôn thê mà.”

Tạ Doãn siết chặt cổ tay tôi, môi trắng bệch: “Tôi đã nói tôi không có vị hôn thê rồi, sao em cứ không tin tôi?”

“Ủa? Người lúc nãy đứng trong nhà anh là ma hả?”

Tạ Doãn đột nhiên im bặt. Một lúc sau, anh ta xoa đầu tôi, giọng cực nhẹ: “Nếu cô ta biến mất… em sẽ tin tôi chứ?”

Trong lòng tôi lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành. Khoan đã, tên điên này định làm cái trò gì nữa vậy? “Anh đừng có làm bậy đó…” (Mai Tú cùng lắm chỉ là có cái hôn ước thôi mà!)

Tạ Doãn kéo chăn đắp cho tôi, cúi xuống hôn nhẹ lên má tôi, đúng ngay vết sẹo anh ta từng để lại: “Oanh Oanh, xin lỗi em.”

Xin lỗi cái gì chứ?! Anh đừng đi mới là quan trọng!

Truyện ngược Oanh oanh yến yến

“Tạ Doãn…” Tôi kéo tay anh ta: “Em buồn ngủ rồi, anh ngủ với em đi.”

Thấy anh ta vẫn im lặng, tôi dứt khoát chui khỏi chăn, ôm chặt lấy eo anh ta: “Đừng đi mà. Ngủ với em với con đi.”

Tôi kéo tay anh ta đặt lên bụng mình: “Em muốn anh ở cạnh em. Con cũng muốn.”

Tạ Doãn rũ mắt, không ai nhìn rõ cảm xúc trong đáy mắt anh ta. Anh ta chỉ khẽ vuốt lưng tôi: “Được. Ngủ thôi.”

Tôi rúc vào lòng anh ta, nghe tiếng tim anh ta đập, ổn định hơn bất kỳ lần nào trước đây. Nghe mãi… nghe mãi… rồi tôi ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ mơ màng màng, tôi nghe thấy giọng Tạ Doãn rất khẽ: “Lương Oanh. Anh yêu em.”

Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh đã trống không. Tạ Doãn đi mất rồi.

Tôi chống tay ngồi dậy định đi tìm anh ta, ai ngờ vừa nhúc nhích đã nghe một tiếng “keng” lạnh lẽo. Cúi xuống nhìn… chiếc vòng chân vàng hôm qua giờ đã được nối thêm một sợi xích sắt, khóa chặt vào thành giường.

Trên đầu giường còn để lại một mảnh giấy với nét chữ rồng bay phượng múa:

[Oanh Oanh, trưa anh sẽ về.]

Linh cảm bất an trong lòng tôi lập tức dâng lên. Tôi vội vã gọi điện cho Tạ Doãn. Anh ta bắt máy rất nhanh, giọng điệu vẫn trầm ấm như thường ngày: “Bảo bối, em dậy rồi à?”

Tôi không buồn vòng vo: “Anh đang ở cùng ai?”

Tạ Doãn khẽ cười: “Không có ai cả.”

Nói thì nói vậy, nhưng giữa tiếng tạp âm hỗn loạn qua đầu dây bên kia, tôi nghe rất rõ tiếng khóc của một người phụ nữ. Tiếng nức nở bị đè nén đến run rẩy. Tim tôi bắt đầu đập thình thịch: “Tạ Doãn!”

Tôi hiếm khi gọi đầy đủ họ tên anh ta, trừ lúc bị anh ta chọc điên hoặc ở trên giường. Giọng anh ta vẫn mang theo ý cười: “Anh đây.”

Tiếng khóc kia lại vang lên. Lần này tôi nhận ra ngay, là Mai Tú.

“Anh có biết không…” Tôi siết chặt điện thoại, các đầu ngón tay trắng bệch: “Em thật sự rất sợ anh.”

Tôi lập tức chuyển sang gọi video nhưng Tạ Doãn không nhận. Tiếng khóc bên kia ngày càng yếu dần, đứt quãng như bị ai bóp nghẹt cổ họng. Tôi lạnh giọng ra lệnh: “Bật video lên!”

Vài giây sau, màn hình sáng lên. Phía sau Tạ Doãn là một căn phòng khách sạn. Trên chiếc giường king size, Mai Tú bị trói, cả người run bần bật.

Đám bình luận xung quanh tôi bắt đầu phát điên:

cosplay hả trời? Kích thích quá!]

[Mai Tú nhìn vừa đáng thương vừa yếu đuối luôn á, nam chính mau xử nữ phụ rồi quay lại yêu nữ chính đi!]

[Má ơi đúng lúc này còn nghe điện thoại của nữ phụ nữa, drama đỉnh cao!]

Đột nhiên, Tạ Doãn trong màn hình quay đầu lại. Ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào khoảng không, nơi những dòng bình luận đang trôi nổi trước mặt tôi.

“Bảo bối.” Anh ta khẽ hỏi: “Có phải là đám này không?”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Tạ Doãn đã đưa tay bóp chặt cổ Mai Tú. Trong nháy mắt, những dòng bình luận đồng loạt biến mất.

Mai Tú ho sặc sụa, mặt cắt không còn giọt máu, trợn mắt nhìn anh ta: “Không thể nào… sao anh lại nhìn thấy bình luận được…”

Tạ Doãn mỉm cười với tôi qua màn hình: “Bảo bối, em thấy chưa? Cô ta đâu có tốt đẹp gì.”

“Tạ Doãn, anh điên rồi à?!” Tôi gần như hét lên: “Dù cô ta có thế nào thì anh cũng không được giết người!”

Tôi chỉ hận không thể bò xuyên qua màn hình điện thoại. Khổ nỗi giờ tôi còn đang bị xích trên giường, muốn cứu người cũng phải cứu nổi cái chân mình trước đã.

“Bảo bối.” Tạ Doãn thấp giọng, ánh mắt tràn ngập sự u uất: “Tại sao em tin mấy thứ đó mà không chịu tin anh?”

Bàn tay anh ta siết chặt hơn. Hơi thở của Mai Tú yếu dần, những dòng chữ bình luận tôi nhìn thấy cũng bắt đầu nhòe đi: “Không đúng… chỉ có nữ chính mới thấy được mà… không thể nào…”

Giọng Mai Tú đột ngột im bặt. Ngay sau đó, toàn bộ bình luận tan biến sạch sẽ. Cả cơ thể Mai Tú cũng hóa thành vô số đốm sáng trắng li ti, rồi biến mất ngay trước mắt tôi.

Tôi chết lặng. Một người sống sờ sờ… thế mà tan thành ánh sáng luôn?!

Tạ Doãn chậm rãi dùng khăn ướt lau tay, vẻ mặt ghét bỏ như vừa chạm phải thứ gì bẩn thỉu. Sau đó anh ta dịu giọng dỗ dành tôi: “Đợi anh về nhà, anh kể cho em nghe.”

Tôi ngồi bồn chồn gần nửa tiếng, cuối cùng Tạ Doãn cũng trở về. Vừa thấy anh ta bước vào phòng, tôi lập tức hỏi: “Vị hôn thê của anh đâu?”

Tạ Doãn cúi xuống cắn nhẹ môi tôi một cái rõ đau: “Anh nói bao nhiêu lần rồi? Anh không có vị hôn thê.”

Tôi ngẩn người. Hôn ước của Tạ Doãn vốn là của anh trai anh ta, sau khi anh trai mất mới rơi xuống đầu anh ta, ít nhất đó là điều tôi từng nghe từ đám bình luận. Nhưng ngay sau đó, Tạ Doãn lại cười nhạt: “Anh không có anh trai. Anh là con một.”

Tôi đứng hình mất mấy giây. Cho nên… mọi thứ từ đầu tới cuối đều là giả?

Một ngày trước khi Mai Tú xuất hiện, tôi nhìn thấy những dòng bình luận kia. Bọn chúng nói Tạ Doãn sẽ giết tôi, nói Mai Tú và Tạ Doãn mới là định mệnh, nói tôi chỉ là nữ phụ pháo hôi sớm muộn cũng “bay màu”. Vì vậy tôi mới sợ, mới giấu chuyện mang thai, mới lén chạy đi phá thai.

Nếu không có những dòng bình luận đó… có lẽ tôi đã vui vẻ nói với Tạ Doãn rằng anh sắp làm bố rồi. Mà anh ta chắc chắn sẽ vui đến phát điên. Sau đó chúng tôi sẽ cứ thế sống tiếp: dây dưa, cãi nhau, rồi lại ôm nhau ngủ.

Ít nhất… mối quan hệ này sẽ không biến thành xiềng xích như thế này.

Tạ Doãn đan chặt mười ngón tay với tôi, giọng anh ta rất khẽ: “Bảo bối. Sau này… tin anh nhiều hơn một chút được không?”

Tôi bỗng nhớ đến năm năm trước. Lần đầu tiên nhìn thấy Tạ Doãn ở bữa tiệc kia, tôi đã từng ngu ngốc nghĩ rằng, biết đâu anh ta thật sự thích tôi.

Nhưng đáng tiếc, mọi thứ đã quá muộn rồi.

Niềm tin của tôi đã chết kể từ khoảnh khắc lưỡi dao sắc lạnh của anh ta cứa rách gò má tôi. Nó đã tan biến kể từ một phút ba mươi hai giây tôi bị anh ta thẳng tay dìm xuống nước tới nghẹt thở.

Khi nước biển lạnh ngắt tràn vào mũi và miệng năm đó, tôi bất lực ngước nhìn qua mặt nước loang loáng ánh nắng, và thấy rõ người đứng trên bờ, thờ ơ nhìn tôi giãy giụa.

Người đó chính là Tạ Doãn.

Anh ta rũ mắt xuống, lạnh lùng nhìn tôi chật vật chìm dưới nước.

Khoảnh khắc ấy, tôi thật sự rất ghét anh ta. Ghét đến mức đã tự thề với bản thân rằng, chỉ cần còn sống, tôi nhất định phải tránh xa người đàn ông này thật xa, cả đời không gặp lại mới là tốt nhất.

Nhưng đáng tiếc, Càng muốn tránh, lại càng bị kéo lại gần.

Rõ ràng đã xuất hiện một “nữ chính” định mệnh, vừa xinh đẹp vừa hợp kịch bản, đủ để thu hút toàn bộ sự chú ý của Tạ Doãn, cũng cho tôi một cái cớ quang minh chính đại để chuồn. Thế mà tại sao cô ta lại thất bại chứ? Tại sao cuối cùng người biến mất lại là cô ta?

Tôi ngẩng đầu lên, vô tình nhìn thấy một con chim sơn ca màu xám từ ngoài biệt thự bay vào. Nó đậu lên bàn trang điểm, nghiêng cái đầu nhỏ xíu nhìn tôi bằng đôi mắt đen láy tròn vo, sau đó cất tiếng hót líu lo. Âm thanh trong trẻo, nghe rất êm tai.

Tôi tựa vào vai Tạ Doãn, khẽ nói với chú chim nhỏ ngoài cửa sổ: “Đi đi.”

Con chim dường như hiểu được lời tôi, vỗ cánh bay lên. Nó bay về phía bầu trời của riêng nó.

Còn tôi… ở lại bên cạnh Tạ Doãn.

Thế nên cuối cùng, tôi vẫn đáp lại anh ta một chữ: “Được.”

Ngoại truyện: Phản kháng số phận.

Tạ Doãn không thích Lương Oanh.

Từ rất lâu trước đây, anh ta đã biết sau này mình sẽ ở bên cạnh một người tên Lương Oanh. Mà anh ta thì ghét nhất cái cảm giác bị số phận sắp đặt.

Anh ta gặp Lương Oanh lần đầu ở một buổi tiệc rượu. Giữa những tiếng cười nói, ly rượu va vào nhau leng keng, anh ta nhìn thấy một cô phục vụ đứng trong góc. Cô không có gì quá đặc biệt, chỉ là da trắng hơn người khác một chút, mắt to hơn một chút, sống mũi cao hơn một chút, lông mi dài hơn một chút…

Nói chung là… vừa khéo đúng gu anh ta.

Tim trong lồng ngực đập mạnh đến mức chính anh ta còn thấy phiền. Anh ta giả vờ vô tình bước ngang qua, nhìn thấy bảng tên trước ngực cô: Lương Oanh. À. Thì ra cô ấy chính là Lương Oanh.

Tạ Doãn không muốn Lương Oanh đến gần mình, bởi vì anh ta hiểu rõ bản thân hơn bất kỳ ai. Anh ta biết mình là loại người gì: Một khi đã thích thứ gì, sẽ muốn giữ thật chặt, chặt đến mức khiến người ta không thở nổi.

Đừng xuất hiện trước mặt anh ta nữa. Đừng nhìn anh ta. Đừng cười với anh ta.

Nếu không… anh ta sợ bản thân sẽ mất kiểm soát, giống như những gì “kịch bản” kia từng nói: Xiềng xích cô, nhốt cô lại, biến cô thành con chim sơn ca chỉ thuộc về riêng mình anh ta.

Nhưng Lương Oanh vẫn cứ xuất hiện hết lần này đến lần khác.

Tạ Doãn cúi đầu nhìn cô gái đang ngủ trong lòng mình. Cô ngủ rất say, hàng mi khẽ run run, theo bản năng còn ôm chặt lấy eo anh ta.

Rõ ràng anh ta đã cảnh cáo cô rồi. Là tự cô lao vào. Vậy thì… cũng chẳng thể trách anh ta được. Số phận đúng là thứ khiến người ta phát điên.

Anh ta cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cô: “Không ngủ à?”

Lương Oanh mơ màng mở mắt, giọng còn ngái ngủ: “Không ngủ được.”

“Sao lại không ngủ được?”

“Đang nghĩ về em.”

Cô ngơ ngác: “Nhưng em đang ở đây mà?”

Tạ Doãn bật cười, cúi xuống hôn lên trán cô: “Vậy em sẽ ở cạnh anh mãi mãi chứ?”

Cô buồn ngủ đến mức mắt chẳng mở nổi nữa, giọng nhỏ xíu: “Ừm… ở cạnh anh…”

Tạ Doãn siết chặt vòng tay hơn một chút: “Bảo bối, sinh cho anh một đứa con nhé?”

Sinh một đứa bé mang dòng máu của cả hai người, để từ nay về sau… cô sẽ hoàn toàn thuộc về anh ta.

Lương Oanh mơ mơ màng màng đáp: “Ừ ừ… sinh… Giờ cho em ngủ đi…”

Nói xong là ngủ thật luôn, thật vô trách nhiệm. Trong phòng chỉ còn lại tiếng hít thở đều đều của cô.

Tạ Doãn đặt tay lên bụng dưới phẳng lì của cô. Ánh trăng ngoài cửa sổ rơi xuống dịu dàng. Con chim sơn ca nhỏ của anh ta… cuối cùng cũng tự chui vào lồng rồi.

Hết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *