FULL Truyện ngược Oanh oanh yến yến

Ảnh bía truyện ngôn tình ngược Oanh oanh yến yến

“Hai vạch á??

Tôi cầm cây que, đọc hướng dẫn ba lần, tra Google bốn lượt, còn lên mạng xã hội tìm cụm từ “hai vạch giả là như thế nào”.

Kết quả: Có thai thật. Điềm rồi, điềm cực mạnh luôn!

Làm chim hoàng yến được bao nuôi suốt năm năm, cuối cùng tôi lại để bản thân dính bầu. Tôi nằm vật ra giường, lăn qua lăn lại. Giờ phải làm sao đây?

Tôi mở khung chat với Tạ Doãn. Tin nhắn gần nhất là chiều nay, kèm theo một khoản chuyển khoản cực đẹp và dòng ghi chú cực vô tri:

[Lười đi làm. Nhớ em.]

Tôi nhìn con số trong tài khoản mà trái tim rung động. Hay là… sinh nhỉ?

Dù gì Tạ Doãn cũng giàu nứt đố đổ vách. Nhớ lại đêm hôm đó, anh ta còn ôm eo tôi, giọng trầm khàn ghé sát tai cười khẽ:

“Bảo bối, sinh cho anh một đứa con nhé?”

Anh ta muốn con, tôi sinh con, tôi có tiền, con tôi lại được chia tài sản. Một mũi tên trúng nguyên cái két sắt, quá hời!

Nghĩ thông rồi, tôi lập tức chụp ảnh que thử thai cùng tờ hướng dẫn sử dụng, chuẩn bị gửi cho Tạ Doãn để báo tin vui. Ai ngờ đúng lúc ngón tay định bấm gửi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một đống bình luận kỳ quái trôi qua:

Biết trước tương lai, ngu gì mà ở lại làm bia đỡ đạn. Tôi lập tức bật dậy thu dọn hành lý, tiện tay đặt luôn lịch phá thai khẩn cấp trong đêm.

Nhìn lại cái két sắt di động mang tên Tạ Doãn, trước khi chạy tôi cũng không quên nạo vét lần cuối. Tôi gửi cho anh ta một tin nhắn dứt khoát:

[Chuyển tiền đây, không thì em bám anh cả đời đấy.]

Tôi là một cô gái cực kỳ mê tiền, hiện tại đang làm chim hoàng yến. Kim chủ của tôi tên Tạ Doãn.

Mà cái tên “Tạ Doãn” này, trùng khớp hoàn toàn với cái tên đang xuất hiện trên đám bình luận kỳ quặc kia. Với cái kiểu điên điên khùng khùng coi mạng người nhẹ hơn giấy của anh ta… khỏi cần nghĩ cũng biết chính chủ rồi.

Hồi trước, vì biết anh ta giàu nứt đố đổ vách nên tôi từng cố tiếp cận.

Lần đầu tiên ra tay: Tôi cố ý làm đổ rượu lên áo vest của anh ta, giả bộ vô tội: “Tiên sinh, em xin lỗi! Hay để em bồi thường cho anh nhé?” Tạ Doãn nhếch môi, cười như không cười: “Cô định bồi thường kiểu gì?” Tôi lập tức mặt dày đáp: “Hay là mình kết bạn WeChat trước đi ạ? Em trả góp cũng được.” Tôi đã tính hết rồi, dù cái áo có đắt cỡ nào tôi cũng sẽ giả nghèo, sau đó thuận lý thành chương “lấy thân trả nợ”. Kế hoạch hoàn hảo đến từng sợi lông! Tiếc là Tạ Doãn không đi theo kịch bản ngôn tình. Anh ta tiện tay cầm con dao gọt trái cây trên bàn, nâng cằm tôi lên. Xoẹt. Lưỡi dao lạnh ngắt vèo ngang má tôi. Méo chảy xuống, còn anh ta cười nhạt: “Được rồi, xem như cô đền xong. Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.” Tên này chắc chắn có bệnh!

Lần thứ hai tiếp cận: Tại một bữa tiệc, đám công tử nhà giàu ai cũng có bạn gái đi cùng, chỉ mình Tạ Doãn ngồi lẻ loi, còn trưng ra cái mặt khó ở. Tôi mặt dày ngồi xuống cạnh anh ta. Đến lúc chơi trò bốc thăm, tôi xui xẻo rút trúng thử thách: “Hôn một người bất kỳ tại chỗ trong hai phút.” Tôi chớp mắt nhìn Tạ Doãn, ngoan ngoãn hỏi: “Em hôn anh được không?” Anh ta khẽ ngoắc tay. Tôi tưởng được bật đèn xanh, hí hửng xích lại gần. Kết quả, anh ta bóp cổ tôi. Tôi suýt thấy tổ tiên hiện về vẫy tay chào luôn rồi. May mà đám người xung quanh hốt hoảng lao vào can, nếu không chắc hôm đó tôi lên bàn thờ luôn tại chỗ. Má nó, Tạ Doãn nên được đưa đi kiểm tra tâm lý định kỳ.

Lần thứ ba gặp gỡ: Trên du thuyền riêng, tôi mặc chiếc váy màu hồng dâu cực kỳ ngọt ngào, tự tin nghĩ mình đẹp như nữ chính phim thần tượng. Tôi vừa bước tới: “Chào anh Tạ, mình lại gặp nhau rồi, em…” Chưa nói hết câu, anh ta đã lạnh nhạt hỏi: “Dưới biển có cá không?” Tôi ngơ ngác: “Chắc… có ạ?” Tạ Doãn cười cực kỳ dịu dàng, sau đó đẩy tôi xuống biển. Nước biển tràn vào miệng, tôi vùng vẫy. May mà biết bơi. Tạ Doãn đứng trước mặt tôi, cúi người xuống, giọng nhẹ nhàng đến rợn tóc gáy: “Bảo bối, còn có lần sau… thì em đừng hòng ngoi lên nữa.”

Tôi tức muốn khóc. Đồ biến thái! Từ đó về sau, tôi lập tức gạch tên anh ta khỏi danh sách mục tiêu. Tôi mê tiền thật, nhưng còn sống mới tiêu được tiền.

Sau đó tôi đổi sang “đối tượng” khác. Lần này mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi, tôi còn lấy được cả thẻ phòng khách sạn. Đúng lúc chuẩn bị hoàn thành KPI thì nghe nói Tạ Doãn bị người ta bỏ thuốc. Một cậu ấm tiện tay đưa phòng của mình cho anh ta nghỉ tạm.

Trùng hợp tôi đang ở trong phòng đó, còn là “quà tặng kèm”.

Vừa thấy Tạ Doãn bước vào, tôi lập tức chạy. Nhưng chưa chạy được hai bước đã bị anh ta túm lại. Anh ta quăng tôi lên giường, đầu ngón tay vuốt nhẹ vết sẹo trên má tôi, cười khẽ: “Chạy cái gì? Không phải em muốn quyến rũ tôi à?”

Tôi oan ức ngẩng đầu: “Chính anh bảo em tránh xa anh còn gì.”

Anh ta cúi xuống cắn nhẹ lên cổ tôi: “Tôi cho phép.”

Thế là, Tạ Doãn trở thành kim chủ của tôi. Tính đến nay cũng được năm năm rồi.

Nói thật thì làm chim hoàng yến của anh ta chẳng sung sướng gì cho cam, tên này não cứ như chập mạp ấy. May mà tiền anh ta cho đủ nhiều. Năm năm qua, tôi gần như dốc hết công sức để “cải tạo” Tạ Doãn thành người bình thường.

Bây giờ mỗi sáng thức dậy anh ta sẽ hôn tôi, buổi trưa chủ động báo cáo lịch trình, buổi tối về nhà việc đầu tiên là ôm tôi vào lòng dỗ dành: “Bảo bối, hôm nay anh cũng nhớ em.” Tôi còn tưởng mình sắp chuyển từ chim hoàng yến lên chính cung luôn rồi cơ. Ai ngờ tất cả chỉ là ảo tưởng của người ham tiền.

Tôi cúi đầu nhìn bụng mình. Bên trong giờ chỉ mới là một cái phôi thai nhỏ xíu. Nhưng trong đám bình luận kia, nó sẽ lớn đến tám tháng rồi chết cùng tôi. Nghĩ vậy xong, tôi lập tức tỉnh cả người.

Thôi thì bỏ phôi thai còn hơn sau này ôm bụng tám tháng chạy không kịp. Không có đứa bé, tôi chủ động rút lui sớm chắc sẽ không sao đâu nhỉ? Tôi nhanh chóng lên mạng đặt lịch ở một bệnh viện tư.

Haizz, kiếm tiền nhà giàu đúng là nghề nguy hiểm thật.

[Má ơi, nữ phụ đi phá thật kìa?] [Lúc nãy còn hí hửng định báo cho nam chính cơ mà, sao quay xe nhanh dữ vậy?]

Đám bình luận vẫn nhảy liên tục trước mắt tôi, tôi mặc kệ. Việc quan trọng nhất bây giờ là kiểm kê tài sản.

May mà Tạ Doãn cực kỳ hào phóng. Bình thường hắt hơi cũng chuyển khoản, nhớ tôi cũng chuyển khoản, vui thì mua túi, buồn thì mua nhà. Sau năm năm làm nghề bằng cả cái mạng này, tôi cuối cùng cũng tích góp được một dãy số khiến người ta nhìn mà tăng huyết áp.

Tôi lao ngay vào phòng thay đồ, lôi hết túi xách, quần áo, trang sức chưa dùng ra thanh lý. Đồ nhiều đến mức tôi bán từ sáng tới tối vẫn chưa hết.

Đang chốt đơn với vị khách cuối cùng thì đột nhiên một vòng tay quen thuộc ôm chặt lấy tôi từ phía sau.

Tạ Doãn vùi mặt vào tóc tôi, giọng khàn khàn đầy oán trách: “Bảo bối, hôm nay chúng ta xa nhau tám tiếng 32 phút. Anh nhớ em muốn chết.”

Tôi lẳng lặng tắt điện thoại, thuận miệng đáp: “Em cũng nhớ anh.”

Anh ta cắn nhẹ vành tai tôi: “Xạo. Hôm nay em còn chẳng nhắn cho anh tin nào.”

Tôi chột dạ nhưng vẫn mạnh miệng: “Em bận quá nên quên mất.”

“Em lại quên anh rồi.” Giọng anh ta rất nhẹ. Nhẹ đến mức làm tôi thấy lạnh sống lưng.

Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa kính, phủ lên phòng khách một màu cam nhàn nhạt. Tạ Doãn cúi xuống hôn lên cổ tôi, thấp giọng hỏi: “Bảo bối, em có chuyện gì giấu anh à?”

Tôi cứng người. Có chuyện gì muốn nói với anh ta sao? Đương nhiên là có.

Ví dụ như: “Anh ơi em có thai rồi.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *